“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 463
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 463Ở trước mặt cô, có hai người đứng, một người cao, một người thấp, vóc dáng cực kỳ cường tráng, vừa nhìn đã biết luyện võ từ nhỏ.Người cao kia trên mặt, trên cổ, trên cánh tay đều đầy những vết sẹo xấu xí như giun đất, giống như bị dao cứa qua vậy.Người thấp kia môi cực kỳ thâm đen, ánh mắt dâm tà, nhìn rất khó chịu.Mạch Tiểu Miên biết, tên lùn kia chắc chắn là người đã chạm vào mình.Người đàn ông cao lớn với đôi mắt có sẹo nhìn cô chằm chằm như một con sói hung ác, khàn giọng nói: “Thức thời thì chớ lộn xộn, đợi chồng cô đưa tiền tới, cô có thể trở về!”Bây giờ Mạch Tiểu Miên mới nhận ra, với tư cách là vợ của người giàu nhất, cô đã bị bắt cóc!Trước đây, cô vẫn thường nghe nói có người bắt cóc con nhà giàu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này lại xảy ra trên người mình.Vấn đề là, những kẻ bắt cóc trước đây đều thường bắt con cái của những người có tiền, mà không phải là vợ.Tại sao người ta lại không bắt cóc vợ của người giàu có chứ?Ở thời khắc này, trong đầu Mạch Tiểu Miên lại động kinh nghĩ đến câu hỏi này, sau đó đi đến kết luận: Đoán chừng, những người nhà giàu có lẽ đều muốn vợ mình bị bọn bắt cóc bắt đi, sau đó báo cảnh sát, tên bắt cóc giết con tin, nhà giàu kia có thể cưới những cô vợ trẻ đẹp khác mà không gặp chút áp lực nào. Tên bắt cóc thì chẳng được gì, còn bị cảnh sát truy đuổi nữa.“Mục đích các anh bắt cóc tôi, là muốn lấy tiền từ chồng tôi sao?”Mạch Tiểu Miên tỉnh táo lên tiếng hỏi.“Đúng vậy! Bây giờ gọi ngay cho chồng cô đi, bảo anh ta gửi 30 triệu nhân dân tệ tới!”Tên bắt cóc lùn móc điện thoại di động ra khỏi túi áo của Mạch Tiểu Miên, tìm tên của Kiều Minh Húc, đang định bấm số thì Mạch Tiểu Miên bật cười, nói: “Các anh thật là khờ mà!”“Ý cô là gì?”Người đàn ông lùn kia dừng động tác lại, nheo mắt nhìn cô.“Ai cũng biết rằng, chồng tôi cưới tôi chẳng qua là vì gia đình ép buộc, anh ta cũng không thương tôi. Các anh cứ như vậy bắt cóc tôi, vừa vặn đúng mong muốn của anh ta. Thậm chí có khi còn hy vọng các anh g**t ch*t con tin, như vậy, anh ta có thể dễ dàng cưới người phụ nữ khác ấy chứ. Ôi, thật đúng là tôi chưa từng thấy qua kẻ nào bắt cóc vợ của người giàu cả.”Mạch Tiểu Miên cười khẩy nói.Biểu cảm của người đàn ông có vết sẹo trên mặt hơi co giật.“Cho dù chồng cô không đưa, cũng sẽ có người đưa!”Gã lùn lại nở nụ cười d*m đ*ng, vươn tay nhấc cằm cô lên, nói: “Nếu như chồng cô không đưa tiền, hai anh em chúng tôi liền đem cô chơi đến tàn phế, sau đó bán cô đi làm gà ở Đông Nam Á, vẫn có thể kiếm được ít tiền!”Bàn tay thô ráp đầy mùi mồ hôi của anh ta đụng vào mặt Mạch Tiểu Miên, khiến cô chán ghét đến phát nôn.Lại nghĩ đến đôi bàn tay của Kiều Minh Húc, tỉ mỉ nhẹ nhàng, còn thoang thoảng hương thơm của cây tùng dễ chịu…Liệu Kiều Minh Húc có chịu bỏ ra 30 triệu nhân dân tệ để chuộc cô?
Chương 463
Ở trước mặt cô, có hai người đứng, một người cao, một người thấp, vóc dáng cực kỳ cường tráng, vừa nhìn đã biết luyện võ từ nhỏ.
Người cao kia trên mặt, trên cổ, trên cánh tay đều đầy những vết sẹo xấu xí như giun đất, giống như bị dao cứa qua vậy.
Người thấp kia môi cực kỳ thâm đen, ánh mắt dâm tà, nhìn rất khó chịu.
Mạch Tiểu Miên biết, tên lùn kia chắc chắn là người đã chạm vào mình.
Người đàn ông cao lớn với đôi mắt có sẹo nhìn cô chằm chằm như một con sói hung ác, khàn giọng nói: “Thức thời thì chớ lộn xộn, đợi chồng cô đưa tiền tới, cô có thể trở về!”
Bây giờ Mạch Tiểu Miên mới nhận ra, với tư cách là vợ của người giàu nhất, cô đã bị bắt cóc!
Trước đây, cô vẫn thường nghe nói có người bắt cóc con nhà giàu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này lại xảy ra trên người mình.
Vấn đề là, những kẻ bắt cóc trước đây đều thường bắt con cái của những người có tiền, mà không phải là vợ.
Tại sao người ta lại không bắt cóc vợ của người giàu có chứ?
Ở thời khắc này, trong đầu Mạch Tiểu Miên lại động kinh nghĩ đến câu hỏi này, sau đó đi đến kết luận: Đoán chừng, những người nhà giàu có lẽ đều muốn vợ mình bị bọn bắt cóc bắt đi, sau đó báo cảnh sát, tên bắt cóc giết con tin, nhà giàu kia có thể cưới những cô vợ trẻ đẹp khác mà không gặp chút áp lực nào. Tên bắt cóc thì chẳng được gì, còn bị cảnh sát truy đuổi nữa.
“Mục đích các anh bắt cóc tôi, là muốn lấy tiền từ chồng tôi sao?”
Mạch Tiểu Miên tỉnh táo lên tiếng hỏi.
“Đúng vậy! Bây giờ gọi ngay cho chồng cô đi, bảo anh ta gửi 30 triệu nhân dân tệ tới!”
Tên bắt cóc lùn móc điện thoại di động ra khỏi túi áo của Mạch Tiểu Miên, tìm tên của Kiều Minh Húc, đang định bấm số thì Mạch Tiểu Miên bật cười, nói: “Các anh thật là khờ mà!”
“Ý cô là gì?”
Người đàn ông lùn kia dừng động tác lại, nheo mắt nhìn cô.
“Ai cũng biết rằng, chồng tôi cưới tôi chẳng qua là vì gia đình ép buộc, anh ta cũng không thương tôi. Các anh cứ như vậy bắt cóc tôi, vừa vặn đúng mong muốn của anh ta. Thậm chí có khi còn hy vọng các anh g**t ch*t con tin, như vậy, anh ta có thể dễ dàng cưới người phụ nữ khác ấy chứ. Ôi, thật đúng là tôi chưa từng thấy qua kẻ nào bắt cóc vợ của người giàu cả.”
Mạch Tiểu Miên cười khẩy nói.
Biểu cảm của người đàn ông có vết sẹo trên mặt hơi co giật.
“Cho dù chồng cô không đưa, cũng sẽ có người đưa!”
Gã lùn lại nở nụ cười d*m đ*ng, vươn tay nhấc cằm cô lên, nói: “Nếu như chồng cô không đưa tiền, hai anh em chúng tôi liền đem cô chơi đến tàn phế, sau đó bán cô đi làm gà ở Đông Nam Á, vẫn có thể kiếm được ít tiền!”
Bàn tay thô ráp đầy mùi mồ hôi của anh ta đụng vào mặt Mạch Tiểu Miên, khiến cô chán ghét đến phát nôn.
Lại nghĩ đến đôi bàn tay của Kiều Minh Húc, tỉ mỉ nhẹ nhàng, còn thoang thoảng hương thơm của cây tùng dễ chịu…
Liệu Kiều Minh Húc có chịu bỏ ra 30 triệu nhân dân tệ để chuộc cô?
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 463Ở trước mặt cô, có hai người đứng, một người cao, một người thấp, vóc dáng cực kỳ cường tráng, vừa nhìn đã biết luyện võ từ nhỏ.Người cao kia trên mặt, trên cổ, trên cánh tay đều đầy những vết sẹo xấu xí như giun đất, giống như bị dao cứa qua vậy.Người thấp kia môi cực kỳ thâm đen, ánh mắt dâm tà, nhìn rất khó chịu.Mạch Tiểu Miên biết, tên lùn kia chắc chắn là người đã chạm vào mình.Người đàn ông cao lớn với đôi mắt có sẹo nhìn cô chằm chằm như một con sói hung ác, khàn giọng nói: “Thức thời thì chớ lộn xộn, đợi chồng cô đưa tiền tới, cô có thể trở về!”Bây giờ Mạch Tiểu Miên mới nhận ra, với tư cách là vợ của người giàu nhất, cô đã bị bắt cóc!Trước đây, cô vẫn thường nghe nói có người bắt cóc con nhà giàu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này lại xảy ra trên người mình.Vấn đề là, những kẻ bắt cóc trước đây đều thường bắt con cái của những người có tiền, mà không phải là vợ.Tại sao người ta lại không bắt cóc vợ của người giàu có chứ?Ở thời khắc này, trong đầu Mạch Tiểu Miên lại động kinh nghĩ đến câu hỏi này, sau đó đi đến kết luận: Đoán chừng, những người nhà giàu có lẽ đều muốn vợ mình bị bọn bắt cóc bắt đi, sau đó báo cảnh sát, tên bắt cóc giết con tin, nhà giàu kia có thể cưới những cô vợ trẻ đẹp khác mà không gặp chút áp lực nào. Tên bắt cóc thì chẳng được gì, còn bị cảnh sát truy đuổi nữa.“Mục đích các anh bắt cóc tôi, là muốn lấy tiền từ chồng tôi sao?”Mạch Tiểu Miên tỉnh táo lên tiếng hỏi.“Đúng vậy! Bây giờ gọi ngay cho chồng cô đi, bảo anh ta gửi 30 triệu nhân dân tệ tới!”Tên bắt cóc lùn móc điện thoại di động ra khỏi túi áo của Mạch Tiểu Miên, tìm tên của Kiều Minh Húc, đang định bấm số thì Mạch Tiểu Miên bật cười, nói: “Các anh thật là khờ mà!”“Ý cô là gì?”Người đàn ông lùn kia dừng động tác lại, nheo mắt nhìn cô.“Ai cũng biết rằng, chồng tôi cưới tôi chẳng qua là vì gia đình ép buộc, anh ta cũng không thương tôi. Các anh cứ như vậy bắt cóc tôi, vừa vặn đúng mong muốn của anh ta. Thậm chí có khi còn hy vọng các anh g**t ch*t con tin, như vậy, anh ta có thể dễ dàng cưới người phụ nữ khác ấy chứ. Ôi, thật đúng là tôi chưa từng thấy qua kẻ nào bắt cóc vợ của người giàu cả.”Mạch Tiểu Miên cười khẩy nói.Biểu cảm của người đàn ông có vết sẹo trên mặt hơi co giật.“Cho dù chồng cô không đưa, cũng sẽ có người đưa!”Gã lùn lại nở nụ cười d*m đ*ng, vươn tay nhấc cằm cô lên, nói: “Nếu như chồng cô không đưa tiền, hai anh em chúng tôi liền đem cô chơi đến tàn phế, sau đó bán cô đi làm gà ở Đông Nam Á, vẫn có thể kiếm được ít tiền!”Bàn tay thô ráp đầy mùi mồ hôi của anh ta đụng vào mặt Mạch Tiểu Miên, khiến cô chán ghét đến phát nôn.Lại nghĩ đến đôi bàn tay của Kiều Minh Húc, tỉ mỉ nhẹ nhàng, còn thoang thoảng hương thơm của cây tùng dễ chịu…Liệu Kiều Minh Húc có chịu bỏ ra 30 triệu nhân dân tệ để chuộc cô?