“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 467
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 467Ban đầu người đàn ông mặt sẹo vẫn còn khinh nhẹ cô, nhưng khi đánh nhau, anh ta mới phát hiện ra rằng thực lực của cô so với mình có khi còn mạnh hơn, thế nên liền bắt đầu toàn lực ứng phó…Mạch Tiểu Miên đá anh ta vài cú, anh ta đấm Mạch Tiểu Miên vài quyền…“Đồ thối tha, dám đá tao sao!”Cơn đau nhức của gã lùn vừa giảm bớt một chút, anh ta lập tức đứng dậy, tức giận vây quanh tấn công Mạch Tiểu Miên.Để đối phó với tên mặt sẹo kia, Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng vẫn có thể đánh tay ngang, bây giờ lại thêm gã lùn vào, cô cũng chỉ biết cố hết sức mà ứng chiến thôi.Thêm vào đó, vóc người của gã lùn của cũng không hề kém cạnh gì cả!Cuối cùng, Mạch Tiểu Miên bị hai người bọn họ quật ngã xuống đất.Tay chân bị giữ chặt lại!“Con đ* thối này!”Gã lùn vươn tay tát mạnh vào mặt cô, nói: “Bây giờ tao phải nghiệm chứng xem, có phải tao bị mày làm hỏng rồi hay không!”Nói xong, anh ta duỗi tay ra, muốn xé toạc quần áo của cô…“Dừng tay!”Sau khi người đàn ông mặt sẹo trói chân Mạch Tiểu Miên lại, anh ta bắt lấy tay của gã lùn, cau mày nói: “Đừng làm càng!”“Lão Đao à, sao anh cứ che chở cho con đàn bà thối này vậy hả?”Gã lùn rất tức giận hỏi.“Tôi chỉ không muốn ba mươi triệu nhân dân triệu kia rơi vào hư không mà thôi.”“Lão Đao à, anh cho rằng khi chúng ta lấy được ba mươi triệu nhân dân tệ xong thì có thể thả cô ta ra sao? Đừng quên mệnh lệnh mà kim chủ đã phân phó! Dù sao cô ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại mà thôi, không bằng cứ để tôi vui vẻ trước đã!”Người đàn ông mặt sẹo không còn gì để nói.Đôi mắt hung tợn như kền kền của anh ta nhìn về phía Mạch Tiểu Miên, mang theo chút thương hại cùng bất lực.Nghe những lời này của bọn họ, trái tim Mạch Tiểu Miên gần như lạnh đi hơn nửa.Hóa ra họ không đơn giản chỉ muốn ba mươi triệu nhân dân tệ kia.Sau lưng còn có người chỉ đạo, mục đích là muốn đưa cô vào chỗ chết.Bây giờ tay chân cô đều bị trói chặt cả rồi, hơn nữa toàn thân còn đau nhức như bị xe cán qua, vô lực phản kháng…Chẳng lẽ, cô thật sự sẽ bị hủy hoại trong tay của người đàn ông ghê tởm này sao?Nếu sớm biết như vậy, cô đã đem Kiều Minh Húc đè đầu cưỡi cổ trước rồi!Gã lùn vươn tay về phía áo sơ mi của cô, định xé toạc ra…Bằng! Bằng!Hai tiếng súng vang lên!Bắp chân của hai tên bắt cóc bị trúng đạn, hét lớn lên, sau đó cùng ngã xuống đất…
Chương 467
Ban đầu người đàn ông mặt sẹo vẫn còn khinh nhẹ cô, nhưng khi đánh nhau, anh ta mới phát hiện ra rằng thực lực của cô so với mình có khi còn mạnh hơn, thế nên liền bắt đầu toàn lực ứng phó…
Mạch Tiểu Miên đá anh ta vài cú, anh ta đấm Mạch Tiểu Miên vài quyền…
“Đồ thối tha, dám đá tao sao!”
Cơn đau nhức của gã lùn vừa giảm bớt một chút, anh ta lập tức đứng dậy, tức giận vây quanh tấn công Mạch Tiểu Miên.
Để đối phó với tên mặt sẹo kia, Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng vẫn có thể đánh tay ngang, bây giờ lại thêm gã lùn vào, cô cũng chỉ biết cố hết sức mà ứng chiến thôi.
Thêm vào đó, vóc người của gã lùn của cũng không hề kém cạnh gì cả!
Cuối cùng, Mạch Tiểu Miên bị hai người bọn họ quật ngã xuống đất.
Tay chân bị giữ chặt lại!
“Con đ* thối này!”
Gã lùn vươn tay tát mạnh vào mặt cô, nói: “Bây giờ tao phải nghiệm chứng xem, có phải tao bị mày làm hỏng rồi hay không!”
Nói xong, anh ta duỗi tay ra, muốn xé toạc quần áo của cô…
“Dừng tay!”
Sau khi người đàn ông mặt sẹo trói chân Mạch Tiểu Miên lại, anh ta bắt lấy tay của gã lùn, cau mày nói: “Đừng làm càng!”
“Lão Đao à, sao anh cứ che chở cho con đàn bà thối này vậy hả?”
Gã lùn rất tức giận hỏi.
“Tôi chỉ không muốn ba mươi triệu nhân dân triệu kia rơi vào hư không mà thôi.”
“Lão Đao à, anh cho rằng khi chúng ta lấy được ba mươi triệu nhân dân tệ xong thì có thể thả cô ta ra sao? Đừng quên mệnh lệnh mà kim chủ đã phân phó! Dù sao cô ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại mà thôi, không bằng cứ để tôi vui vẻ trước đã!”
Người đàn ông mặt sẹo không còn gì để nói.
Đôi mắt hung tợn như kền kền của anh ta nhìn về phía Mạch Tiểu Miên, mang theo chút thương hại cùng bất lực.
Nghe những lời này của bọn họ, trái tim Mạch Tiểu Miên gần như lạnh đi hơn nửa.
Hóa ra họ không đơn giản chỉ muốn ba mươi triệu nhân dân tệ kia.
Sau lưng còn có người chỉ đạo, mục đích là muốn đưa cô vào chỗ chết.
Bây giờ tay chân cô đều bị trói chặt cả rồi, hơn nữa toàn thân còn đau nhức như bị xe cán qua, vô lực phản kháng…
Chẳng lẽ, cô thật sự sẽ bị hủy hoại trong tay của người đàn ông ghê tởm này sao?
Nếu sớm biết như vậy, cô đã đem Kiều Minh Húc đè đầu cưỡi cổ trước rồi!
Gã lùn vươn tay về phía áo sơ mi của cô, định xé toạc ra…
Bằng! Bằng!
Hai tiếng súng vang lên!
Bắp chân của hai tên bắt cóc bị trúng đạn, hét lớn lên, sau đó cùng ngã xuống đất…
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 467Ban đầu người đàn ông mặt sẹo vẫn còn khinh nhẹ cô, nhưng khi đánh nhau, anh ta mới phát hiện ra rằng thực lực của cô so với mình có khi còn mạnh hơn, thế nên liền bắt đầu toàn lực ứng phó…Mạch Tiểu Miên đá anh ta vài cú, anh ta đấm Mạch Tiểu Miên vài quyền…“Đồ thối tha, dám đá tao sao!”Cơn đau nhức của gã lùn vừa giảm bớt một chút, anh ta lập tức đứng dậy, tức giận vây quanh tấn công Mạch Tiểu Miên.Để đối phó với tên mặt sẹo kia, Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng vẫn có thể đánh tay ngang, bây giờ lại thêm gã lùn vào, cô cũng chỉ biết cố hết sức mà ứng chiến thôi.Thêm vào đó, vóc người của gã lùn của cũng không hề kém cạnh gì cả!Cuối cùng, Mạch Tiểu Miên bị hai người bọn họ quật ngã xuống đất.Tay chân bị giữ chặt lại!“Con đ* thối này!”Gã lùn vươn tay tát mạnh vào mặt cô, nói: “Bây giờ tao phải nghiệm chứng xem, có phải tao bị mày làm hỏng rồi hay không!”Nói xong, anh ta duỗi tay ra, muốn xé toạc quần áo của cô…“Dừng tay!”Sau khi người đàn ông mặt sẹo trói chân Mạch Tiểu Miên lại, anh ta bắt lấy tay của gã lùn, cau mày nói: “Đừng làm càng!”“Lão Đao à, sao anh cứ che chở cho con đàn bà thối này vậy hả?”Gã lùn rất tức giận hỏi.“Tôi chỉ không muốn ba mươi triệu nhân dân triệu kia rơi vào hư không mà thôi.”“Lão Đao à, anh cho rằng khi chúng ta lấy được ba mươi triệu nhân dân tệ xong thì có thể thả cô ta ra sao? Đừng quên mệnh lệnh mà kim chủ đã phân phó! Dù sao cô ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại mà thôi, không bằng cứ để tôi vui vẻ trước đã!”Người đàn ông mặt sẹo không còn gì để nói.Đôi mắt hung tợn như kền kền của anh ta nhìn về phía Mạch Tiểu Miên, mang theo chút thương hại cùng bất lực.Nghe những lời này của bọn họ, trái tim Mạch Tiểu Miên gần như lạnh đi hơn nửa.Hóa ra họ không đơn giản chỉ muốn ba mươi triệu nhân dân tệ kia.Sau lưng còn có người chỉ đạo, mục đích là muốn đưa cô vào chỗ chết.Bây giờ tay chân cô đều bị trói chặt cả rồi, hơn nữa toàn thân còn đau nhức như bị xe cán qua, vô lực phản kháng…Chẳng lẽ, cô thật sự sẽ bị hủy hoại trong tay của người đàn ông ghê tởm này sao?Nếu sớm biết như vậy, cô đã đem Kiều Minh Húc đè đầu cưỡi cổ trước rồi!Gã lùn vươn tay về phía áo sơ mi của cô, định xé toạc ra…Bằng! Bằng!Hai tiếng súng vang lên!Bắp chân của hai tên bắt cóc bị trúng đạn, hét lớn lên, sau đó cùng ngã xuống đất…