“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 469
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 469Tuy nhiên, Kiều Minh Húc không cho rằng như vậy là đủ.Anh cúi đầu, từ bên mép giày rút ra một con dao nhỏ, đóng vào mu bàn tay của gã lùn…Gã lùn hét toáng lên một tiếng, sau đó ngất đi.Kiều Minh Húc duỗi chân ra, đá vào nhân trung của anh ta, để anh ta tỉnh lại!“Vợ tôi mà anh cũng dám động vào sao!”Tròng mắt đen của Kiều Minh Húc co rúc lại, giọng điệu lạnh lùng nói: “Tôi sẽ để cho anh dù có tái sinh một trăm lần cũng phải hối hận!”Nói xong, anh cầm dao nhỏ lên, chặt đứt một ngón tay của gã lùn, sau đó lại một ngón tay khác…Anh chặt đứt mười ngón tay của anh ta, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt đất…Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh quan sát, mí mắt không ngừng nhảy lên.Cô chưa bao giờ biết rằng Kiều Minh Húc sẽ còn có một mặt hung bạo như vậy…Nhưng, thật hả giận mà!Nhìn từng ngón tay của gã lùn bị chặt đứt, cô cũng có một loại cảm giác hưng phấn vì được trả thù.“Anh ta có chạm vào em không?”Con dao còn dính máu của Kiều Minh Húc chĩa vào người đàn ông mặt sẹo kia.Mạch Tiểu Miên nghĩ đến mấy lần đều nhờ người đàn ông mặt sẹo này ngăn cản gã lùn chạm vào cô, còn có ánh mắt thương tiếc kia, bèn lắc đầu, nói: “Anh ta không làm gì cả.”Tay cầm dao của Kiều Minh Húc buông xuống, lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi cảnh sát.“Đúng rồi, Minh Húc à, bọn họ còn có người đứng sau lưng chỉ đạo đấy!”Mạch Tiểu Miên nhắc nhở Kiều Minh Húc nói: “Bọn họ không chỉ muốn 30 triệu nhân dân tệ, mà còn muốn bán tôi đi Đông Nam Á nữa!”Nghĩ đến số phận này, Mạch Tiểu Miên cảm thấy rợn cả tóc gáy.Kiều Minh Húc nghe xong cả khuôn mặt tối sầm lại, đen kịt như cuồng phong trên biển…Anh cầm dao đặt dưới quai hàm của gã lùn, lạnh lùng hỏi: “Nói, ai xúi giục bọn mày bắt cóc hả?”“Giết tao! Giết tao đi!”Gã lùn hét lên.“Giết mày? Sao có thể chứ? Cái mạng này của mày quá rẻ rồi!”Kiều Minh Húc cười lạnh, dời dao xuống dưới, đưa tới giữa đ*ng q**n của gã lùn, lông mày hơi nhướng lên, khẽ cong môi lên thành một nụ cười nham hiểm, nói: “Mày nói xem, nếu con dao này của tao c*m v** đây, số mạng của mày sẽ thế nào nhỉ?”“A!”Gã lùn trợn ngược mắt, cộng thêm việc anh ta mất quá nhiều máu, nên đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.Tên mặt sẹo thấy vậy liền sợ hết hồn hết vía, vội vàng nói: “Chúng tôi không biết kim chủ đứng sau lưng là ai cả. Đầu tiên ông ta chuyển vào tài khoản của chúng tôi năm trăm nghìn nhân dân tệ, sau đó nói sau khi xong chuyện, sẽ chuyển thêm vào tài khoản ba triệu nhân dân tệ nữa.”“Muốn tống tiền của tôi, cũng là do ông ta sai khiến sao?”
Chương 469
Tuy nhiên, Kiều Minh Húc không cho rằng như vậy là đủ.
Anh cúi đầu, từ bên mép giày rút ra một con dao nhỏ, đóng vào mu bàn tay của gã lùn…
Gã lùn hét toáng lên một tiếng, sau đó ngất đi.
Kiều Minh Húc duỗi chân ra, đá vào nhân trung của anh ta, để anh ta tỉnh lại!
“Vợ tôi mà anh cũng dám động vào sao!”
Tròng mắt đen của Kiều Minh Húc co rúc lại, giọng điệu lạnh lùng nói: “Tôi sẽ để cho anh dù có tái sinh một trăm lần cũng phải hối hận!”
Nói xong, anh cầm dao nhỏ lên, chặt đứt một ngón tay của gã lùn, sau đó lại một ngón tay khác…
Anh chặt đứt mười ngón tay của anh ta, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt đất…
Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh quan sát, mí mắt không ngừng nhảy lên.
Cô chưa bao giờ biết rằng Kiều Minh Húc sẽ còn có một mặt hung bạo như vậy…
Nhưng, thật hả giận mà!
Nhìn từng ngón tay của gã lùn bị chặt đứt, cô cũng có một loại cảm giác hưng phấn vì được trả thù.
“Anh ta có chạm vào em không?”
Con dao còn dính máu của Kiều Minh Húc chĩa vào người đàn ông mặt sẹo kia.
Mạch Tiểu Miên nghĩ đến mấy lần đều nhờ người đàn ông mặt sẹo này ngăn cản gã lùn chạm vào cô, còn có ánh mắt thương tiếc kia, bèn lắc đầu, nói: “Anh ta không làm gì cả.”
Tay cầm dao của Kiều Minh Húc buông xuống, lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi cảnh sát.
“Đúng rồi, Minh Húc à, bọn họ còn có người đứng sau lưng chỉ đạo đấy!”
Mạch Tiểu Miên nhắc nhở Kiều Minh Húc nói: “Bọn họ không chỉ muốn 30 triệu nhân dân tệ, mà còn muốn bán tôi đi Đông Nam Á nữa!”
Nghĩ đến số phận này, Mạch Tiểu Miên cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Kiều Minh Húc nghe xong cả khuôn mặt tối sầm lại, đen kịt như cuồng phong trên biển…
Anh cầm dao đặt dưới quai hàm của gã lùn, lạnh lùng hỏi: “Nói, ai xúi giục bọn mày bắt cóc hả?”
“Giết tao! Giết tao đi!”
Gã lùn hét lên.
“Giết mày? Sao có thể chứ? Cái mạng này của mày quá rẻ rồi!”
Kiều Minh Húc cười lạnh, dời dao xuống dưới, đưa tới giữa đ*ng q**n của gã lùn, lông mày hơi nhướng lên, khẽ cong môi lên thành một nụ cười nham hiểm, nói: “Mày nói xem, nếu con dao này của tao c*m v** đây, số mạng của mày sẽ thế nào nhỉ?”
“A!”
Gã lùn trợn ngược mắt, cộng thêm việc anh ta mất quá nhiều máu, nên đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Tên mặt sẹo thấy vậy liền sợ hết hồn hết vía, vội vàng nói: “Chúng tôi không biết kim chủ đứng sau lưng là ai cả. Đầu tiên ông ta chuyển vào tài khoản của chúng tôi năm trăm nghìn nhân dân tệ, sau đó nói sau khi xong chuyện, sẽ chuyển thêm vào tài khoản ba triệu nhân dân tệ nữa.”
“Muốn tống tiền của tôi, cũng là do ông ta sai khiến sao?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 469Tuy nhiên, Kiều Minh Húc không cho rằng như vậy là đủ.Anh cúi đầu, từ bên mép giày rút ra một con dao nhỏ, đóng vào mu bàn tay của gã lùn…Gã lùn hét toáng lên một tiếng, sau đó ngất đi.Kiều Minh Húc duỗi chân ra, đá vào nhân trung của anh ta, để anh ta tỉnh lại!“Vợ tôi mà anh cũng dám động vào sao!”Tròng mắt đen của Kiều Minh Húc co rúc lại, giọng điệu lạnh lùng nói: “Tôi sẽ để cho anh dù có tái sinh một trăm lần cũng phải hối hận!”Nói xong, anh cầm dao nhỏ lên, chặt đứt một ngón tay của gã lùn, sau đó lại một ngón tay khác…Anh chặt đứt mười ngón tay của anh ta, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt đất…Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh quan sát, mí mắt không ngừng nhảy lên.Cô chưa bao giờ biết rằng Kiều Minh Húc sẽ còn có một mặt hung bạo như vậy…Nhưng, thật hả giận mà!Nhìn từng ngón tay của gã lùn bị chặt đứt, cô cũng có một loại cảm giác hưng phấn vì được trả thù.“Anh ta có chạm vào em không?”Con dao còn dính máu của Kiều Minh Húc chĩa vào người đàn ông mặt sẹo kia.Mạch Tiểu Miên nghĩ đến mấy lần đều nhờ người đàn ông mặt sẹo này ngăn cản gã lùn chạm vào cô, còn có ánh mắt thương tiếc kia, bèn lắc đầu, nói: “Anh ta không làm gì cả.”Tay cầm dao của Kiều Minh Húc buông xuống, lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi cảnh sát.“Đúng rồi, Minh Húc à, bọn họ còn có người đứng sau lưng chỉ đạo đấy!”Mạch Tiểu Miên nhắc nhở Kiều Minh Húc nói: “Bọn họ không chỉ muốn 30 triệu nhân dân tệ, mà còn muốn bán tôi đi Đông Nam Á nữa!”Nghĩ đến số phận này, Mạch Tiểu Miên cảm thấy rợn cả tóc gáy.Kiều Minh Húc nghe xong cả khuôn mặt tối sầm lại, đen kịt như cuồng phong trên biển…Anh cầm dao đặt dưới quai hàm của gã lùn, lạnh lùng hỏi: “Nói, ai xúi giục bọn mày bắt cóc hả?”“Giết tao! Giết tao đi!”Gã lùn hét lên.“Giết mày? Sao có thể chứ? Cái mạng này của mày quá rẻ rồi!”Kiều Minh Húc cười lạnh, dời dao xuống dưới, đưa tới giữa đ*ng q**n của gã lùn, lông mày hơi nhướng lên, khẽ cong môi lên thành một nụ cười nham hiểm, nói: “Mày nói xem, nếu con dao này của tao c*m v** đây, số mạng của mày sẽ thế nào nhỉ?”“A!”Gã lùn trợn ngược mắt, cộng thêm việc anh ta mất quá nhiều máu, nên đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.Tên mặt sẹo thấy vậy liền sợ hết hồn hết vía, vội vàng nói: “Chúng tôi không biết kim chủ đứng sau lưng là ai cả. Đầu tiên ông ta chuyển vào tài khoản của chúng tôi năm trăm nghìn nhân dân tệ, sau đó nói sau khi xong chuyện, sẽ chuyển thêm vào tài khoản ba triệu nhân dân tệ nữa.”“Muốn tống tiền của tôi, cũng là do ông ta sai khiến sao?”