Tác giả:

Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…

Chương 88: 88: Sơn Hào Hải Vị Đó Sao

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.- Sao bố không nghỉ ngơi đi!- BỐ ngủ thế đủ rồi, mẹ con dặn cái này sáng phải hâm nóng cho con ăn.Thảo nhìn vào tô canh gà hầm thuốc bắc mà rưng rưng mắt, đúng là chỉ có gia đình là yêu thương ta vô điều kiện, nghĩ vậy cô càng phải mạnh mẽ hơn, sẽ cố gắng thăng tiến hơn để sau này còn phụng dưỡng lại bố mẹ.Nga cũng theo sau, ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức làm chiếc bụng trở nên cồn cào..- Cháu chào bác ạ.Ngon quá bác ơi!- Ừ, hai đứa đi đánh răng rửa mặt đi rồi ra ăn sáng.(trong bữa ăn).- À lâu rồi bố cũng không thấy thằng Phúc, trưa nay gọi nó qua ăn cơm luôn.- Dạ! À tí bố đi lấy hàng con đi theo bố nhé?- Thôi con đi theo chỉ tổ vướng tay chân, bố đi một chút rồi về, ở nhà nghỉ ngơi lo cơm nước đi.- Dạ, vậy bố nhớ cẩn thận nhé, có khó khăn gì gọi cho con liền á!- GỚm, làm như tôi mới đi lần đầu! - Bố gõ nhẹ vào đầu Thảo một cái.- Thì con lo lắng cho bố mà! - Lo lắng cho bố thì lo làm làm tốt công việccủa mình, không phải xin tiền bố mẹ nữa là được!- Bố này!Nga ngồi kế bên không nhịn được phì cười, sau khi dùng xong bữa sáng, bố Thảo mượn xe của Nga để tới chợ Bình Tân nhập hàng, đây là chợ vải lớn nhất Sài Gòn với nhiều mẫu mã đa dạng, Thảo có chút mệt nên vào phòng muốn nằm nghỉ ngơi, chợt nhớ ra phải lập kế hoạch cho dự án, cô lại bật dậy, ôm đống tài liệu ra ngoài phòng khách nghiên cứu.Do mải mê làm việc nên gần đến trưa khi Nga ra chuẩn bị nấu cơm mới lên tiếng nhắc.- Mày gọi cho Phúc chưa?- Ôi chết tao quên mất - Thảo vội bấm số gọi cho Phúc.15 phút sau Phúc đã có mặt tại nhà Thảo cô vẫn loay hoay với bản kế hoạch của mình, Phúc đi tới ngồi bên cạnh, nhìn sơ sơ qua tài liệu liền lên tiếng.- Khảo sát này ghi chép không chưa đủ, phải có ảnh chụp và video mới có sức thuyết phục.Thảo dừng tay, ngạc nhiên tròn mắt nhìn qua Phúc.- Sao mày biết? - Tao từng đi làm nhiều loại khảo sát này rồi, tin tao đi!Thảo vui mừng cầm lấy hai vai của Phúc mà lắc lấy lắc để.- Hảo bằng hữu, không hổ danh là bạn tao, nào để tạo đãi mày sơn hào hải vị! - Thảo gập máy tính lại, đi tới tủ lạnh lấy ra con gà mẹ gửi đã được sơ chế cho vào nồi luộc, sau đó phụ Nga nhặt rau.Phúc nhìn theo động tác của Thảo, tỏ vẻ thất Vọng lên tiếng.- Sơn hào hải vị đó sao? Nga và Thảo nhìn nhau bật cười.- Đúng rồi, sơn hào hải vị của núi rừng tây nguyên còn gì nữa - Nga đáp- A tao quên mất, phải đi mua ít rau thơm, để tao chạy ra chợ chút nha! - Thảo Nội vàng- Máy tính bắt taxi đi chợ hay gì? thôi để tạo đi cho - Nga nói rồi rửa tay, đi vào trong lấy áo khoác.Sau khi Nga ra khỏi cửa, Phúc lại giúp Thảo nhặt rau, chợt nhớ ra gì đó thì lên tiếng hỏi.- Người đàn ông đợt trước gặp, có quan hệ thế nào với mày thế?.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- Sao bố không nghỉ ngơi đi!

- BỐ ngủ thế đủ rồi, mẹ con dặn cái này sáng phải hâm nóng cho con ăn.

Thảo nhìn vào tô canh gà hầm thuốc bắc mà rưng rưng mắt, đúng là chỉ có gia đình là yêu thương ta vô điều kiện, nghĩ vậy cô càng phải mạnh mẽ hơn, sẽ cố gắng thăng tiến hơn để sau này còn phụng dưỡng lại bố mẹ.

Nga cũng theo sau, ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức làm chiếc bụng trở nên cồn cào.

.

- Cháu chào bác ạ.

Ngon quá bác ơi!

- Ừ, hai đứa đi đánh răng rửa mặt đi rồi ra ăn sáng.

(trong bữa ăn).

- À lâu rồi bố cũng không thấy thằng Phúc, trưa nay gọi nó qua ăn cơm luôn.

- Dạ! À tí bố đi lấy hàng con đi theo bố nhé?

- Thôi con đi theo chỉ tổ vướng tay chân, bố đi một chút rồi về, ở nhà nghỉ ngơi lo cơm nước đi.

- Dạ, vậy bố nhớ cẩn thận nhé, có khó khăn gì gọi cho con liền á!

- GỚm, làm như tôi mới đi lần đầu! - Bố gõ nhẹ vào đầu Thảo một cái.

- Thì con lo lắng cho bố mà! - Lo lắng cho bố thì lo làm làm tốt công việc

của mình, không phải xin tiền bố mẹ nữa là được!

- Bố này!

Nga ngồi kế bên không nhịn được phì cười, sau khi dùng xong bữa sáng, bố Thảo mượn xe của Nga để tới chợ Bình Tân nhập hàng, đây là chợ vải lớn nhất Sài Gòn với nhiều mẫu mã đa dạng, Thảo có chút mệt nên vào phòng muốn nằm nghỉ ngơi, chợt nhớ ra phải lập kế hoạch cho dự án, cô lại bật dậy, ôm đống tài liệu ra ngoài phòng khách nghiên cứu.

Do mải mê làm việc nên gần đến trưa khi Nga ra chuẩn bị nấu cơm mới lên tiếng nhắc.

- Mày gọi cho Phúc chưa?

- Ôi chết tao quên mất - Thảo vội bấm số gọi cho Phúc.

15 phút sau Phúc đã có mặt tại nhà Thảo cô vẫn loay hoay với bản kế hoạch của mình, Phúc đi tới ngồi bên cạnh, nhìn sơ sơ qua tài liệu liền lên tiếng.

- Khảo sát này ghi chép không chưa đủ, phải có ảnh chụp và video mới có sức thuyết phục.

Thảo dừng tay, ngạc nhiên tròn mắt nhìn qua Phúc.

- Sao mày biết? - Tao từng đi làm nhiều loại khảo sát này rồi, tin tao đi!

Thảo vui mừng cầm lấy hai vai của Phúc mà lắc lấy lắc để.

- Hảo bằng hữu, không hổ danh là bạn tao, nào để tạo đãi mày sơn hào hải vị! - Thảo gập máy tính lại, đi tới tủ lạnh lấy ra con gà mẹ gửi đã được sơ chế cho vào nồi luộc, sau đó phụ Nga nhặt rau.

Phúc nhìn theo động tác của Thảo, tỏ vẻ thất Vọng lên tiếng.

- Sơn hào hải vị đó sao? Nga và Thảo nhìn nhau bật cười.

- Đúng rồi, sơn hào hải vị của núi rừng tây nguyên còn gì nữa - Nga đáp

- A tao quên mất, phải đi mua ít rau thơm, để tao chạy ra chợ chút nha! - Thảo Nội vàng

- Máy tính bắt taxi đi chợ hay gì? thôi để tạo đi cho - Nga nói rồi rửa tay, đi vào trong lấy áo khoác.

Sau khi Nga ra khỏi cửa, Phúc lại giúp Thảo nhặt rau, chợt nhớ ra gì đó thì lên tiếng hỏi.

- Người đàn ông đợt trước gặp, có quan hệ thế nào với mày thế?

Image removed.

.

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.- Sao bố không nghỉ ngơi đi!- BỐ ngủ thế đủ rồi, mẹ con dặn cái này sáng phải hâm nóng cho con ăn.Thảo nhìn vào tô canh gà hầm thuốc bắc mà rưng rưng mắt, đúng là chỉ có gia đình là yêu thương ta vô điều kiện, nghĩ vậy cô càng phải mạnh mẽ hơn, sẽ cố gắng thăng tiến hơn để sau này còn phụng dưỡng lại bố mẹ.Nga cũng theo sau, ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức làm chiếc bụng trở nên cồn cào..- Cháu chào bác ạ.Ngon quá bác ơi!- Ừ, hai đứa đi đánh răng rửa mặt đi rồi ra ăn sáng.(trong bữa ăn).- À lâu rồi bố cũng không thấy thằng Phúc, trưa nay gọi nó qua ăn cơm luôn.- Dạ! À tí bố đi lấy hàng con đi theo bố nhé?- Thôi con đi theo chỉ tổ vướng tay chân, bố đi một chút rồi về, ở nhà nghỉ ngơi lo cơm nước đi.- Dạ, vậy bố nhớ cẩn thận nhé, có khó khăn gì gọi cho con liền á!- GỚm, làm như tôi mới đi lần đầu! - Bố gõ nhẹ vào đầu Thảo một cái.- Thì con lo lắng cho bố mà! - Lo lắng cho bố thì lo làm làm tốt công việccủa mình, không phải xin tiền bố mẹ nữa là được!- Bố này!Nga ngồi kế bên không nhịn được phì cười, sau khi dùng xong bữa sáng, bố Thảo mượn xe của Nga để tới chợ Bình Tân nhập hàng, đây là chợ vải lớn nhất Sài Gòn với nhiều mẫu mã đa dạng, Thảo có chút mệt nên vào phòng muốn nằm nghỉ ngơi, chợt nhớ ra phải lập kế hoạch cho dự án, cô lại bật dậy, ôm đống tài liệu ra ngoài phòng khách nghiên cứu.Do mải mê làm việc nên gần đến trưa khi Nga ra chuẩn bị nấu cơm mới lên tiếng nhắc.- Mày gọi cho Phúc chưa?- Ôi chết tao quên mất - Thảo vội bấm số gọi cho Phúc.15 phút sau Phúc đã có mặt tại nhà Thảo cô vẫn loay hoay với bản kế hoạch của mình, Phúc đi tới ngồi bên cạnh, nhìn sơ sơ qua tài liệu liền lên tiếng.- Khảo sát này ghi chép không chưa đủ, phải có ảnh chụp và video mới có sức thuyết phục.Thảo dừng tay, ngạc nhiên tròn mắt nhìn qua Phúc.- Sao mày biết? - Tao từng đi làm nhiều loại khảo sát này rồi, tin tao đi!Thảo vui mừng cầm lấy hai vai của Phúc mà lắc lấy lắc để.- Hảo bằng hữu, không hổ danh là bạn tao, nào để tạo đãi mày sơn hào hải vị! - Thảo gập máy tính lại, đi tới tủ lạnh lấy ra con gà mẹ gửi đã được sơ chế cho vào nồi luộc, sau đó phụ Nga nhặt rau.Phúc nhìn theo động tác của Thảo, tỏ vẻ thất Vọng lên tiếng.- Sơn hào hải vị đó sao? Nga và Thảo nhìn nhau bật cười.- Đúng rồi, sơn hào hải vị của núi rừng tây nguyên còn gì nữa - Nga đáp- A tao quên mất, phải đi mua ít rau thơm, để tao chạy ra chợ chút nha! - Thảo Nội vàng- Máy tính bắt taxi đi chợ hay gì? thôi để tạo đi cho - Nga nói rồi rửa tay, đi vào trong lấy áo khoác.Sau khi Nga ra khỏi cửa, Phúc lại giúp Thảo nhặt rau, chợt nhớ ra gì đó thì lên tiếng hỏi.- Người đàn ông đợt trước gặp, có quan hệ thế nào với mày thế?.

Chương 88: 88: Sơn Hào Hải Vị Đó Sao