“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 472
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 472Quả nhiên, nó vẫn vô cùng hiệu nghiệm.Ngay khi Kiều Minh Húc vừa nghe thấy tiếng cô gọi chồng, anh đã hoàn toàn không còn tự chủ được nữa mà bắt đầu nhẹ giọng hát lên: “Ước gì tôi có thể lái tên lửa, để đưa bạn bay cao ngút ngànTrời mây này chỉ có riêng đôi chúng taNgàn năm vẫn mãi có nhau, khi vui hay khi dỗi hờnCó bạn bên cạnh tôi, không mong gì hơn cảChỉ cần nhìn thấy bạn, quên đi suy tư muộn phiềnDù trái đất vẫn quay cuồng điên…”Giọng nói từ tính trầm thấp của anh lúc này trở nên ấm áp lạ thường, khiến trái tim Mạch Tiểu Miên mềm nhũn, như có ai đó khẽ gảy một sợi lông chim nhẹ nhàng trên trái tim cô vậy…Cô vô thức siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ anh, để mình nằm trên tấm lưng ấm áp của anh với tư thế thoải mái nhất. Tựa như trở lại khi còn bé, là một cô bé nhỏ nằm trên lưng cha vậy.Kiều Minh Húc cũng ổn định hai chân cô.Lúc này, anh cũng không có h*m m**n hay thôi thúc về mặt thể xác nào cả.Có một loại cảm giác dường như chỉ có mỗi hai người bọn họ với nhau, cùng nhau đi đến tận cùng của thế giới này vậy.“Mặc kệ bão tố phong ba, chỉ cần nhìn thấy bạnTựa như ánh mặt trời phía xa vạn dặmChỉ cần bạn hạnh phúc, mọi thứ đều sẵn lòngVị cá mặn cùng bắp cải cũng ngon hơn…”Mạch Tiểu Miên nép mình ở phía sau lưng anh cũng nhẹ giọng hát theo…“Bạn cùng tôi ở bên nhau mãi mãi, mỗi một phút giây đều cần bạn.Bạn như ánh mặt trời… ”Sau khi hát xong bài hát này, mỗi người bọn cô đều như có một làn sương mù trong mắt.Mạch Tiểu Miên cảm động trước sự ấm áp của giây phút này.Còn Kiều Minh Húc lại nghĩ đến vừa rồi thiếu chút nữa đã mất đi Mạch Tiểu Miên, trong lòng liền có cảm giác vui mừng cùng kích động, như mất đi mà tìm lại được vậy.Đúng vậy, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu cảm thấy mỗi một phút giây mình đều cần có sự hiện diện của Mạch Tiểu Miên.Không nhìn thấy cô trong tầm mắt của anh, anh vẫn luôn nghĩ xem cô đang làm gì.Mỗi ngày anh đều phải thức dậy sớm để đi làm, thấy cô vẫn còn cuộn tròn ở trong chăn, anh thậm chí còn có suy nghĩ ấu trĩ là biến cô thành Công chúa ngón cái, bỏ cô vào trong túi của mình.Sự hời hợt cùng lạnh lùng vào sáng sớm hôm nay đối với anh mà nói, đó là một loại cực hình tàn nhẫn.Sau khi đi làm, anh vẫn luôn không có cách nào tập trung làm việc được cả. Trong lòng luôn nghĩ, tại sao cô lại xa cách với anh như vậy, có phải là vì Trình Đông Thành đã trở về, cô muốn đi tìm anh ta cho nên mới không cần mình nữa không?
Chương 472
Quả nhiên, nó vẫn vô cùng hiệu nghiệm.
Ngay khi Kiều Minh Húc vừa nghe thấy tiếng cô gọi chồng, anh đã hoàn toàn không còn tự chủ được nữa mà bắt đầu nhẹ giọng hát lên: “Ước gì tôi có thể lái tên lửa, để đưa bạn bay cao ngút ngàn
Trời mây này chỉ có riêng đôi chúng ta
Ngàn năm vẫn mãi có nhau, khi vui hay khi dỗi hờn
Có bạn bên cạnh tôi, không mong gì hơn cả
Chỉ cần nhìn thấy bạn, quên đi suy tư muộn phiền
Dù trái đất vẫn quay cuồng điên…”
Giọng nói từ tính trầm thấp của anh lúc này trở nên ấm áp lạ thường, khiến trái tim Mạch Tiểu Miên mềm nhũn, như có ai đó khẽ gảy một sợi lông chim nhẹ nhàng trên trái tim cô vậy…
Cô vô thức siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ anh, để mình nằm trên tấm lưng ấm áp của anh với tư thế thoải mái nhất. Tựa như trở lại khi còn bé, là một cô bé nhỏ nằm trên lưng cha vậy.
Kiều Minh Húc cũng ổn định hai chân cô.
Lúc này, anh cũng không có h*m m**n hay thôi thúc về mặt thể xác nào cả.
Có một loại cảm giác dường như chỉ có mỗi hai người bọn họ với nhau, cùng nhau đi đến tận cùng của thế giới này vậy.
“Mặc kệ bão tố phong ba, chỉ cần nhìn thấy bạn
Tựa như ánh mặt trời phía xa vạn dặm
Chỉ cần bạn hạnh phúc, mọi thứ đều sẵn lòng
Vị cá mặn cùng bắp cải cũng ngon hơn…”
Mạch Tiểu Miên nép mình ở phía sau lưng anh cũng nhẹ giọng hát theo…
“Bạn cùng tôi ở bên nhau mãi mãi, mỗi một phút giây đều cần bạn.
Bạn như ánh mặt trời… ”
Sau khi hát xong bài hát này, mỗi người bọn cô đều như có một làn sương mù trong mắt.
Mạch Tiểu Miên cảm động trước sự ấm áp của giây phút này.
Còn Kiều Minh Húc lại nghĩ đến vừa rồi thiếu chút nữa đã mất đi Mạch Tiểu Miên, trong lòng liền có cảm giác vui mừng cùng kích động, như mất đi mà tìm lại được vậy.
Đúng vậy, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu cảm thấy mỗi một phút giây mình đều cần có sự hiện diện của Mạch Tiểu Miên.
Không nhìn thấy cô trong tầm mắt của anh, anh vẫn luôn nghĩ xem cô đang làm gì.
Mỗi ngày anh đều phải thức dậy sớm để đi làm, thấy cô vẫn còn cuộn tròn ở trong chăn, anh thậm chí còn có suy nghĩ ấu trĩ là biến cô thành Công chúa ngón cái, bỏ cô vào trong túi của mình.
Sự hời hợt cùng lạnh lùng vào sáng sớm hôm nay đối với anh mà nói, đó là một loại cực hình tàn nhẫn.
Sau khi đi làm, anh vẫn luôn không có cách nào tập trung làm việc được cả. Trong lòng luôn nghĩ, tại sao cô lại xa cách với anh như vậy, có phải là vì Trình Đông Thành đã trở về, cô muốn đi tìm anh ta cho nên mới không cần mình nữa không?
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 472Quả nhiên, nó vẫn vô cùng hiệu nghiệm.Ngay khi Kiều Minh Húc vừa nghe thấy tiếng cô gọi chồng, anh đã hoàn toàn không còn tự chủ được nữa mà bắt đầu nhẹ giọng hát lên: “Ước gì tôi có thể lái tên lửa, để đưa bạn bay cao ngút ngànTrời mây này chỉ có riêng đôi chúng taNgàn năm vẫn mãi có nhau, khi vui hay khi dỗi hờnCó bạn bên cạnh tôi, không mong gì hơn cảChỉ cần nhìn thấy bạn, quên đi suy tư muộn phiềnDù trái đất vẫn quay cuồng điên…”Giọng nói từ tính trầm thấp của anh lúc này trở nên ấm áp lạ thường, khiến trái tim Mạch Tiểu Miên mềm nhũn, như có ai đó khẽ gảy một sợi lông chim nhẹ nhàng trên trái tim cô vậy…Cô vô thức siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ anh, để mình nằm trên tấm lưng ấm áp của anh với tư thế thoải mái nhất. Tựa như trở lại khi còn bé, là một cô bé nhỏ nằm trên lưng cha vậy.Kiều Minh Húc cũng ổn định hai chân cô.Lúc này, anh cũng không có h*m m**n hay thôi thúc về mặt thể xác nào cả.Có một loại cảm giác dường như chỉ có mỗi hai người bọn họ với nhau, cùng nhau đi đến tận cùng của thế giới này vậy.“Mặc kệ bão tố phong ba, chỉ cần nhìn thấy bạnTựa như ánh mặt trời phía xa vạn dặmChỉ cần bạn hạnh phúc, mọi thứ đều sẵn lòngVị cá mặn cùng bắp cải cũng ngon hơn…”Mạch Tiểu Miên nép mình ở phía sau lưng anh cũng nhẹ giọng hát theo…“Bạn cùng tôi ở bên nhau mãi mãi, mỗi một phút giây đều cần bạn.Bạn như ánh mặt trời… ”Sau khi hát xong bài hát này, mỗi người bọn cô đều như có một làn sương mù trong mắt.Mạch Tiểu Miên cảm động trước sự ấm áp của giây phút này.Còn Kiều Minh Húc lại nghĩ đến vừa rồi thiếu chút nữa đã mất đi Mạch Tiểu Miên, trong lòng liền có cảm giác vui mừng cùng kích động, như mất đi mà tìm lại được vậy.Đúng vậy, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu cảm thấy mỗi một phút giây mình đều cần có sự hiện diện của Mạch Tiểu Miên.Không nhìn thấy cô trong tầm mắt của anh, anh vẫn luôn nghĩ xem cô đang làm gì.Mỗi ngày anh đều phải thức dậy sớm để đi làm, thấy cô vẫn còn cuộn tròn ở trong chăn, anh thậm chí còn có suy nghĩ ấu trĩ là biến cô thành Công chúa ngón cái, bỏ cô vào trong túi của mình.Sự hời hợt cùng lạnh lùng vào sáng sớm hôm nay đối với anh mà nói, đó là một loại cực hình tàn nhẫn.Sau khi đi làm, anh vẫn luôn không có cách nào tập trung làm việc được cả. Trong lòng luôn nghĩ, tại sao cô lại xa cách với anh như vậy, có phải là vì Trình Đông Thành đã trở về, cô muốn đi tìm anh ta cho nên mới không cần mình nữa không?