“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 474
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 474Kiều Minh Húc đặt cô ngồi vào ghế sau xe, bảo cô nằm xuống nếu không thoải mái.Mạch Tiểu Miên thật sự đau đớn cả toàn thân, cực kỳ không thoải mái, đành nằm xuống sau xe.Kiều Minh Húc lên xe, bắt đầu chậm rãi lái xe.Mạch Tiểu Miên bởi vì đêm qua mất ngủ, hôm nay lại vừa bị kinh sợ, vừa phải đánh nhau, nên mới nằm xuống đã ngủ thiếp đi rồi.“Tiểu Miên.”Kiều Minh Húc lái xe, cảm thấy phía sau quá yên tĩnh, có chút không bình thường, liền gọi cô một tiếng.Không nghe thấy tiếng cô đáp lại.Thế là anh quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang ngáy ngủ, cả người co cuộn lại, ôm chặt lấy cơ thể.“Cô heo ngốc này, lúc nào cũng có thể ngủ được.”Kiều Minh Húc tức giận nói một câu, sau đó dừng xe lại, bước ra khỏi ghế lái, kéo cửa băng ghế sau ra, cởi áo khoác âu phục màu đen trên người mình, đắp lên bụng của cô.Anh đưa tay sờ trán cô, phát hiện thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường, liền trở lại ghế lái, bật hơi gió ấm lên, sau đó tiếp tục chậm rãi lái xe về nhà.Trở về Số 1 Hoàng Uyển.Mạch Tiểu Miên vẫn còn chưa tỉnh lại, cô ngủ rất say, rất sâu.Kiều Minh Húc muốn đánh thức cô, nhưng lại không biết làm thế nào cả, suy nghĩ một chút, bèn khom người cẩn thận ôm cô ra.Mạch Tiểu Miên thật sự quá mệt nhọc, mơ hồ cũng biết anh đang bế cô ra khỏi xe, nhưng lại lười mở mắt ra, tiếp tục ngủ.Khi Thím Trương nhìn thấy Mạch Tiểu Miên toàn thân rướm máu, mặt mũi bị đánh sưng tím, còn nhắm mắt lại, mềm nhũn nằm trong vòng tay của Kiều Minh Húc, liền sửng sốt thất kinh hỏi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân làm sao vậy?”“Suỵt!”Kiều Minh Húc tỏ ý bảo bà đừng lên tiếng, nhẹ nhàng bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, vào phòng, đặt cô lên chiếc giường lớn kia, giúp cô cởi giày ra.Đôi giày của cô sau trận đánh nhau đã bốc mùi hôi thối rồi.Thế nhưng anh lại không ngại một chút nào cả.Sợ đánh thức cô, anh cẩn thận cởi dây giày cô ra, tháo giày, động tác nhẹ nhàng cởi đôi tất hôi hám của cô xuống, giúp cô đắp kín chăn…
Chương 474
Kiều Minh Húc đặt cô ngồi vào ghế sau xe, bảo cô nằm xuống nếu không thoải mái.
Mạch Tiểu Miên thật sự đau đớn cả toàn thân, cực kỳ không thoải mái, đành nằm xuống sau xe.
Kiều Minh Húc lên xe, bắt đầu chậm rãi lái xe.
Mạch Tiểu Miên bởi vì đêm qua mất ngủ, hôm nay lại vừa bị kinh sợ, vừa phải đánh nhau, nên mới nằm xuống đã ngủ thiếp đi rồi.
“Tiểu Miên.”
Kiều Minh Húc lái xe, cảm thấy phía sau quá yên tĩnh, có chút không bình thường, liền gọi cô một tiếng.
Không nghe thấy tiếng cô đáp lại.
Thế là anh quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang ngáy ngủ, cả người co cuộn lại, ôm chặt lấy cơ thể.
“Cô heo ngốc này, lúc nào cũng có thể ngủ được.”
Kiều Minh Húc tức giận nói một câu, sau đó dừng xe lại, bước ra khỏi ghế lái, kéo cửa băng ghế sau ra, cởi áo khoác âu phục màu đen trên người mình, đắp lên bụng của cô.
Anh đưa tay sờ trán cô, phát hiện thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường, liền trở lại ghế lái, bật hơi gió ấm lên, sau đó tiếp tục chậm rãi lái xe về nhà.
Trở về Số 1 Hoàng Uyển.
Mạch Tiểu Miên vẫn còn chưa tỉnh lại, cô ngủ rất say, rất sâu.
Kiều Minh Húc muốn đánh thức cô, nhưng lại không biết làm thế nào cả, suy nghĩ một chút, bèn khom người cẩn thận ôm cô ra.
Mạch Tiểu Miên thật sự quá mệt nhọc, mơ hồ cũng biết anh đang bế cô ra khỏi xe, nhưng lại lười mở mắt ra, tiếp tục ngủ.
Khi Thím Trương nhìn thấy Mạch Tiểu Miên toàn thân rướm máu, mặt mũi bị đánh sưng tím, còn nhắm mắt lại, mềm nhũn nằm trong vòng tay của Kiều Minh Húc, liền sửng sốt thất kinh hỏi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân làm sao vậy?”
“Suỵt!”
Kiều Minh Húc tỏ ý bảo bà đừng lên tiếng, nhẹ nhàng bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, vào phòng, đặt cô lên chiếc giường lớn kia, giúp cô cởi giày ra.
Đôi giày của cô sau trận đánh nhau đã bốc mùi hôi thối rồi.
Thế nhưng anh lại không ngại một chút nào cả.
Sợ đánh thức cô, anh cẩn thận cởi dây giày cô ra, tháo giày, động tác nhẹ nhàng cởi đôi tất hôi hám của cô xuống, giúp cô đắp kín chăn…
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 474Kiều Minh Húc đặt cô ngồi vào ghế sau xe, bảo cô nằm xuống nếu không thoải mái.Mạch Tiểu Miên thật sự đau đớn cả toàn thân, cực kỳ không thoải mái, đành nằm xuống sau xe.Kiều Minh Húc lên xe, bắt đầu chậm rãi lái xe.Mạch Tiểu Miên bởi vì đêm qua mất ngủ, hôm nay lại vừa bị kinh sợ, vừa phải đánh nhau, nên mới nằm xuống đã ngủ thiếp đi rồi.“Tiểu Miên.”Kiều Minh Húc lái xe, cảm thấy phía sau quá yên tĩnh, có chút không bình thường, liền gọi cô một tiếng.Không nghe thấy tiếng cô đáp lại.Thế là anh quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang ngáy ngủ, cả người co cuộn lại, ôm chặt lấy cơ thể.“Cô heo ngốc này, lúc nào cũng có thể ngủ được.”Kiều Minh Húc tức giận nói một câu, sau đó dừng xe lại, bước ra khỏi ghế lái, kéo cửa băng ghế sau ra, cởi áo khoác âu phục màu đen trên người mình, đắp lên bụng của cô.Anh đưa tay sờ trán cô, phát hiện thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường, liền trở lại ghế lái, bật hơi gió ấm lên, sau đó tiếp tục chậm rãi lái xe về nhà.Trở về Số 1 Hoàng Uyển.Mạch Tiểu Miên vẫn còn chưa tỉnh lại, cô ngủ rất say, rất sâu.Kiều Minh Húc muốn đánh thức cô, nhưng lại không biết làm thế nào cả, suy nghĩ một chút, bèn khom người cẩn thận ôm cô ra.Mạch Tiểu Miên thật sự quá mệt nhọc, mơ hồ cũng biết anh đang bế cô ra khỏi xe, nhưng lại lười mở mắt ra, tiếp tục ngủ.Khi Thím Trương nhìn thấy Mạch Tiểu Miên toàn thân rướm máu, mặt mũi bị đánh sưng tím, còn nhắm mắt lại, mềm nhũn nằm trong vòng tay của Kiều Minh Húc, liền sửng sốt thất kinh hỏi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân làm sao vậy?”“Suỵt!”Kiều Minh Húc tỏ ý bảo bà đừng lên tiếng, nhẹ nhàng bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, vào phòng, đặt cô lên chiếc giường lớn kia, giúp cô cởi giày ra.Đôi giày của cô sau trận đánh nhau đã bốc mùi hôi thối rồi.Thế nhưng anh lại không ngại một chút nào cả.Sợ đánh thức cô, anh cẩn thận cởi dây giày cô ra, tháo giày, động tác nhẹ nhàng cởi đôi tất hôi hám của cô xuống, giúp cô đắp kín chăn…