Tác giả:

Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…

Chương 94: 94: Rốt Cuộc Thì Anh Muốn Gì

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… Thảo bị câu nói của anh chọc giận, đưa tay kéo khoá xuống.- Tôi muốn quyến rũ ai thì mặc kệ tôi, anh quan tâm làm gì?Thảo nói rồi né qua một bên đi về, Mẫn lại kéo tay cô lại, Thảo thở dài, ra vẻ khó chịu, không thèm quay mặt lại lên tiếng.- Rốt cuộc thì anh muốn gì?Mẫn từ đằng sau cúi xuống nói nhỏ vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu luồn vào tai khiến Thảo rùng mình - Đã uống thuốc chưa?Thảo thật sự kinh tởm, cô quay lại chừng mắt nhìn anh, anh mắt chứa bao nhiêu căm ghét "chả lẽ anh ta lo sợ mình sẽ mang cái thai đến ăn vạ anh ta sao", cô gằn giọng nhấn mạnh.- Không cần anh nhắc!La Thái Mẫn tiếp tục mỉa mai - Làm sao tôi biết em có nói dối hay không?Thảo thật hết cách với người đàn ông này, cô vung tay anh ra rồi bước nhanh vào toà nhà, La Thái Mẫn khẽ chau mày, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn theo bước chân vội vàng của Thảo, đến khi cô vào trong nhà mới quay người rời đi.Khi cánh cửa thang máy đóng lại, Thảo mới nhẹ nhõm thở hắt ra "chết tiệt, chả nhẽ phải chuyển cả nơi ở sao", Thảo ủ rũ bước vào nhà, nghĩ đến công việc còn chưa xong Thảo đành tạm gác lại mọi suy tư, tập trung hoàn thành nốt, tới 12 giờ đêm cô mới có thể lên giường nghỉ ngơi, khi nhắm mắt lại những hình ảnh về La Thái Mẫn lại hiện lên, khiến Thảo trằn trọc, tại sao đằng sau dáng vẻ đáng ghét ấy, cô lại thấy được sự cô đơn khó tả, dù những lời nói của anh như bóp nát trái tim cô, nhưng sao trên người anh lại toát ra sự đau khổ như vậy, thực sự anh đến đây chỉ để quan tâm việc cô đã uống thuốc tránh thai chưa sao, rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh.Sáng thứ hai đầu tuần, Thảo chọn cho mình chiếc váy màu hồng phấn nhẹ nhàng, sau khi trang điểm, muốn chọn một vài món trang sức để đeo, chạm vào mắt cô là chiếc vòng cẩm thạch, Thảo cầm lên quan sát "cũng đẹp đấy chứ" rồi thửi đeo vào, kì lạ lại vừa đến thế, nhớ lại những lời chân thành của người phụ nữ ấy, Thảo quyết định sẽ đeo thử xem sao, hi vọng nó sẽ giúp cuộc sống của cô thuận lợi hơn một chút.Sau khi đến công ty, Thảo xem lại một lượt bản kế hoạch, cảm thấy khá ổn rồi, cô mang vào trong nộp cho trưởng phòng Hà, tuy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thời gian chờ chị ấy xem qua tài liệu, Thảo đã rất hồi hộp, hai bàn tay để sau lưng không ngừng cấu xé nhau, một lúc sau trưởng phòng đặt tài liệu xuống, nhìn Thảo với ánh mắt khá lạnh.lùng, Thảo nghĩ trong đầu chắc không được rồi ai ngờ chị ấy lại cong mép cười.- Quả nhiên là em không làm chị thất vọng, bản kế hoạch rất tốt, một mình em làm nó sao!- Dạ vâng, em có tham khảo qua tài liệu và ý kiến một số người!- Ừ làm tốt lắm, ý tưởng quay phim của em khá hay, mỗi tội chị không biết kinh phí này có được duyệt không, chị sẽ cố gắng xin cấp trên, có gì chị sẽ báo lại với em sau.- Da!Sau khi đóng cửa lại thì Thảo tự hào mà vỗ vỗ ngực an ủi bản thân "khổ sở rồi, khổ sở rồi", cô vui mừng như muốn nhảy cẫng lên, lần đầu tiên tự mình làm một dự án chỉ sợ có nhiều sai sót, không ngờ lại được khen như vậy, tâm trạng tươi vui trở về làm việc.Giờ cơm trưa tại căn tin, Mai ngồi bên cạnh đã không thể rời ánh mắt khỏi chiếc vòng trên tay Thảo, biết được sự tò mò của Mai, Thảo đành lên tiếng.-Vòng này Thảo được một người cô tặng!- À hèn gì bây giờ mới thấy Thảo đeo, trông đẹp đấy!Thảo mỉm cười, nhìn vào chiếc vòng gật gật đầu - Có vẻ đúng vậy thật!- À mà bản kế hoạch Thảo làm tốt chứ? - Tạm thời thì khá ổn!.

Thảo bị câu nói của anh chọc giận, đưa tay kéo khoá xuống.

- Tôi muốn quyến rũ ai thì mặc kệ tôi, anh quan tâm làm gì?

Thảo nói rồi né qua một bên đi về, Mẫn lại kéo tay cô lại, Thảo thở dài, ra vẻ khó chịu, không thèm quay mặt lại lên tiếng.

- Rốt cuộc thì anh muốn gì?

Mẫn từ đằng sau cúi xuống nói nhỏ vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu luồn vào tai khiến Thảo rùng mình - Đã uống thuốc chưa?

Thảo thật sự kinh tởm, cô quay lại chừng mắt nhìn anh, anh mắt chứa bao nhiêu căm ghét "chả lẽ anh ta lo sợ mình sẽ mang cái thai đến ăn vạ anh ta sao", cô gằn giọng nhấn mạnh.

- Không cần anh nhắc!

La Thái Mẫn tiếp tục mỉa mai - Làm sao tôi biết em có nói dối hay không?

Thảo thật hết cách với người đàn ông này, cô vung tay anh ra rồi bước nhanh vào toà nhà, La Thái Mẫn khẽ chau mày, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn theo bước chân vội vàng của Thảo, đến khi cô vào trong nhà mới quay người rời đi.

Khi cánh cửa thang máy đóng lại, Thảo mới nhẹ nhõm thở hắt ra "chết tiệt, chả nhẽ phải chuyển cả nơi ở sao", Thảo ủ rũ bước vào nhà, nghĩ đến công việc còn chưa xong Thảo đành tạm gác lại mọi suy tư, tập trung hoàn thành nốt, tới 12 giờ đêm cô mới có thể lên giường nghỉ ngơi, khi nhắm mắt lại những hình ảnh về La Thái Mẫn lại hiện lên, khiến Thảo trằn trọc, tại sao đằng sau dáng vẻ đáng ghét ấy, cô lại thấy được sự cô đơn khó tả, dù những lời nói của anh như bóp nát trái tim cô, nhưng sao trên người anh lại toát ra sự đau khổ như vậy, thực sự anh đến đây chỉ để quan tâm việc cô đã uống thuốc tránh thai chưa sao, rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh.

Sáng thứ hai đầu tuần, Thảo chọn cho mình chiếc váy màu hồng phấn nhẹ nhàng, sau khi trang điểm, muốn chọn một vài món trang sức để đeo, chạm vào mắt cô là chiếc vòng cẩm thạch, Thảo cầm lên quan sát "cũng đẹp đấy chứ" rồi thửi đeo vào, kì lạ lại vừa đến thế, nhớ lại những lời chân thành của người phụ nữ ấy, Thảo quyết định sẽ đeo thử xem sao, hi vọng nó sẽ giúp cuộc sống của cô thuận lợi hơn một chút.

Sau khi đến công ty, Thảo xem lại một lượt bản kế hoạch, cảm thấy khá ổn rồi, cô mang vào trong nộp cho trưởng phòng Hà, tuy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thời gian chờ chị ấy xem qua tài liệu, Thảo đã rất hồi hộp, hai bàn tay để sau lưng không ngừng cấu xé nhau, một lúc sau trưởng phòng đặt tài liệu xuống, nhìn Thảo với ánh mắt khá lạnh.

lùng, Thảo nghĩ trong đầu chắc không được rồi ai ngờ chị ấy lại cong mép cười.

- Quả nhiên là em không làm chị thất vọng, bản kế hoạch rất tốt, một mình em làm nó sao!

- Dạ vâng, em có tham khảo qua tài liệu và ý kiến một số người!

- Ừ làm tốt lắm, ý tưởng quay phim của em khá hay, mỗi tội chị không biết kinh phí này có được duyệt không, chị sẽ cố gắng xin cấp trên, có gì chị sẽ báo lại với em sau.

- Da!

Sau khi đóng cửa lại thì Thảo tự hào mà vỗ vỗ ngực an ủi bản thân "khổ sở rồi, khổ sở rồi", cô vui mừng như muốn nhảy cẫng lên, lần đầu tiên tự mình làm một dự án chỉ sợ có nhiều sai sót, không ngờ lại được khen như vậy, tâm trạng tươi vui trở về làm việc.

Giờ cơm trưa tại căn tin, Mai ngồi bên cạnh đã không thể rời ánh mắt khỏi chiếc vòng trên tay Thảo, biết được sự tò mò của Mai, Thảo đành lên tiếng.

-Vòng này Thảo được một người cô tặng!

- À hèn gì bây giờ mới thấy Thảo đeo, trông đẹp đấy!

Thảo mỉm cười, nhìn vào chiếc vòng gật gật đầu - Có vẻ đúng vậy thật!

- À mà bản kế hoạch Thảo làm tốt chứ? - Tạm thời thì khá ổn!.

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… Thảo bị câu nói của anh chọc giận, đưa tay kéo khoá xuống.- Tôi muốn quyến rũ ai thì mặc kệ tôi, anh quan tâm làm gì?Thảo nói rồi né qua một bên đi về, Mẫn lại kéo tay cô lại, Thảo thở dài, ra vẻ khó chịu, không thèm quay mặt lại lên tiếng.- Rốt cuộc thì anh muốn gì?Mẫn từ đằng sau cúi xuống nói nhỏ vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu luồn vào tai khiến Thảo rùng mình - Đã uống thuốc chưa?Thảo thật sự kinh tởm, cô quay lại chừng mắt nhìn anh, anh mắt chứa bao nhiêu căm ghét "chả lẽ anh ta lo sợ mình sẽ mang cái thai đến ăn vạ anh ta sao", cô gằn giọng nhấn mạnh.- Không cần anh nhắc!La Thái Mẫn tiếp tục mỉa mai - Làm sao tôi biết em có nói dối hay không?Thảo thật hết cách với người đàn ông này, cô vung tay anh ra rồi bước nhanh vào toà nhà, La Thái Mẫn khẽ chau mày, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn theo bước chân vội vàng của Thảo, đến khi cô vào trong nhà mới quay người rời đi.Khi cánh cửa thang máy đóng lại, Thảo mới nhẹ nhõm thở hắt ra "chết tiệt, chả nhẽ phải chuyển cả nơi ở sao", Thảo ủ rũ bước vào nhà, nghĩ đến công việc còn chưa xong Thảo đành tạm gác lại mọi suy tư, tập trung hoàn thành nốt, tới 12 giờ đêm cô mới có thể lên giường nghỉ ngơi, khi nhắm mắt lại những hình ảnh về La Thái Mẫn lại hiện lên, khiến Thảo trằn trọc, tại sao đằng sau dáng vẻ đáng ghét ấy, cô lại thấy được sự cô đơn khó tả, dù những lời nói của anh như bóp nát trái tim cô, nhưng sao trên người anh lại toát ra sự đau khổ như vậy, thực sự anh đến đây chỉ để quan tâm việc cô đã uống thuốc tránh thai chưa sao, rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh.Sáng thứ hai đầu tuần, Thảo chọn cho mình chiếc váy màu hồng phấn nhẹ nhàng, sau khi trang điểm, muốn chọn một vài món trang sức để đeo, chạm vào mắt cô là chiếc vòng cẩm thạch, Thảo cầm lên quan sát "cũng đẹp đấy chứ" rồi thửi đeo vào, kì lạ lại vừa đến thế, nhớ lại những lời chân thành của người phụ nữ ấy, Thảo quyết định sẽ đeo thử xem sao, hi vọng nó sẽ giúp cuộc sống của cô thuận lợi hơn một chút.Sau khi đến công ty, Thảo xem lại một lượt bản kế hoạch, cảm thấy khá ổn rồi, cô mang vào trong nộp cho trưởng phòng Hà, tuy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thời gian chờ chị ấy xem qua tài liệu, Thảo đã rất hồi hộp, hai bàn tay để sau lưng không ngừng cấu xé nhau, một lúc sau trưởng phòng đặt tài liệu xuống, nhìn Thảo với ánh mắt khá lạnh.lùng, Thảo nghĩ trong đầu chắc không được rồi ai ngờ chị ấy lại cong mép cười.- Quả nhiên là em không làm chị thất vọng, bản kế hoạch rất tốt, một mình em làm nó sao!- Dạ vâng, em có tham khảo qua tài liệu và ý kiến một số người!- Ừ làm tốt lắm, ý tưởng quay phim của em khá hay, mỗi tội chị không biết kinh phí này có được duyệt không, chị sẽ cố gắng xin cấp trên, có gì chị sẽ báo lại với em sau.- Da!Sau khi đóng cửa lại thì Thảo tự hào mà vỗ vỗ ngực an ủi bản thân "khổ sở rồi, khổ sở rồi", cô vui mừng như muốn nhảy cẫng lên, lần đầu tiên tự mình làm một dự án chỉ sợ có nhiều sai sót, không ngờ lại được khen như vậy, tâm trạng tươi vui trở về làm việc.Giờ cơm trưa tại căn tin, Mai ngồi bên cạnh đã không thể rời ánh mắt khỏi chiếc vòng trên tay Thảo, biết được sự tò mò của Mai, Thảo đành lên tiếng.-Vòng này Thảo được một người cô tặng!- À hèn gì bây giờ mới thấy Thảo đeo, trông đẹp đấy!Thảo mỉm cười, nhìn vào chiếc vòng gật gật đầu - Có vẻ đúng vậy thật!- À mà bản kế hoạch Thảo làm tốt chứ? - Tạm thời thì khá ổn!.

Chương 94: 94: Rốt Cuộc Thì Anh Muốn Gì