Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 487

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 487“Tôi có thể gặp Trình Đông Thành một chút được không?”Mạch Tiểu Miên nói với Kiều Minh Húc trên đường về nhà.Bàn tay cầm vô lăng của Kiều Minh Húc hơi nắm chặt lại, anh hỏi: “Gặp anh ta để làm gì cơ chứ?”“Tôi cũng không biết, chỉ là muốn gặp mặt anh ấy một lần.”Mạch Tiểu Miên đau lòng nắm tóc, nói: “Trong ấn tượng của tôi, anh ấy hiền lành như vậy, chính trực đến thế, sao lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như g**t ch*t anh em ruột thịt của mình, rồi cả án băm thây hung tợn này nữa chứ? Tôi không thể hiểu nổi, người anh em song sinh Trình Tây Thành này rốt cuộc là từ đâu tới, tại sao anh lại phải giả chết, sau đó lấy thân phận của Trình Tây Thành để sống cơ chứ. Còn nữa, Dương Xuân Hoa kia, sao phải thuê người bắt cóc muốn sát hại tôi chứ.”“Cảnh sát sẽ giúp em điều tra tất cả những chuyện này.”“Không! Tôi muốn anh ấy tự mình nói cho tôi biết!”Mạch Tiểu Miên nhìn anh bằng ánh mắt khẩn cầu nói: “Với thực lực của anh, nhất định sẽ có biện pháp để anh ấy có thể gặp tôi một lần, xin anh đấy, Minh Húc à!”Kiều Minh Húc suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp em.”“Cảm ơn anh.”“Đừng khách khí.”Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt đau lòng của cô, trái tim càng thêm quặn thắt.Khi trở lại số 1 Hoàng Uyển, trước khi vào cửa, thím Trương đã tiến lên, nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, có khách đến thăm, là khách của thiếu phu nhân ạ.”“Được.”Kiều Minh Húc gật đầu, vươn tay sờ sờ cái đầu đang rũ xuống kia của cô: “Lấy lại tinh thần lên gặp khách nào.”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên sợ khách đến là cha mẹ mình, bèn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vui vẻ.Nụ cười này của cô,  trông vỡ vụn những ưu thương.Giống như một sợi chỉ kéo qua trái tim Kiều Minh Húc vậy, mỏng manh đau đớn.Hai người họ bước vào phòng khách.Khách mời không phải là cha mẹ Mạch, mà là hai người Mạch Tiểu Miên có nằm mơ cũng không nghĩ tới…Cha mẹ của Trình Đông Thành!Từ sau chuyến đi Mỹ cùng bọn họ để tận mắt thấy thi thể Trình Đông Thành lần đó, cô vẫn chưa gặp lại bọn họ.Khi đó, bọn họ cũng không tính là già lắm.Nhưng chỉ tám năm sau thôi, bọn họ đã trông như già đi mấy chục tuổi vậy.Tóc cả hai đều bạc trắng, khuôn mặt phờ phạc tiều tụy, thân hình gầy guộc, gương mặt thiếu sức sống…

Chương 487

“Tôi có thể gặp Trình Đông Thành một chút được không?”

Mạch Tiểu Miên nói với Kiều Minh Húc trên đường về nhà.

Bàn tay cầm vô lăng của Kiều Minh Húc hơi nắm chặt lại, anh hỏi: “Gặp anh ta để làm gì cơ chứ?”

“Tôi cũng không biết, chỉ là muốn gặp mặt anh ấy một lần.”

Mạch Tiểu Miên đau lòng nắm tóc, nói: “Trong ấn tượng của tôi, anh ấy hiền lành như vậy, chính trực đến thế, sao lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như g**t ch*t anh em ruột thịt của mình, rồi cả án băm thây hung tợn này nữa chứ? Tôi không thể hiểu nổi, người anh em song sinh Trình Tây Thành này rốt cuộc là từ đâu tới, tại sao anh lại phải giả chết, sau đó lấy thân phận của Trình Tây Thành để sống cơ chứ. Còn nữa, Dương Xuân Hoa kia, sao phải thuê người bắt cóc muốn sát hại tôi chứ.”

“Cảnh sát sẽ giúp em điều tra tất cả những chuyện này.”

“Không! Tôi muốn anh ấy tự mình nói cho tôi biết!”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh bằng ánh mắt khẩn cầu nói: “Với thực lực của anh, nhất định sẽ có biện pháp để anh ấy có thể gặp tôi một lần, xin anh đấy, Minh Húc à!”

Kiều Minh Húc suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp em.”

“Cảm ơn anh.”

“Đừng khách khí.”

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt đau lòng của cô, trái tim càng thêm quặn thắt.

Khi trở lại số 1 Hoàng Uyển, trước khi vào cửa, thím Trương đã tiến lên, nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, có khách đến thăm, là khách của thiếu phu nhân ạ.”

“Được.”

Kiều Minh Húc gật đầu, vươn tay sờ sờ cái đầu đang rũ xuống kia của cô: “Lấy lại tinh thần lên gặp khách nào.”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên sợ khách đến là cha mẹ mình, bèn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vui vẻ.

Nụ cười này của cô,  trông vỡ vụn những ưu thương.

Giống như một sợi chỉ kéo qua trái tim Kiều Minh Húc vậy, mỏng manh đau đớn.

Hai người họ bước vào phòng khách.

Khách mời không phải là cha mẹ Mạch, mà là hai người Mạch Tiểu Miên có nằm mơ cũng không nghĩ tới…

Cha mẹ của Trình Đông Thành!

Từ sau chuyến đi Mỹ cùng bọn họ để tận mắt thấy thi thể Trình Đông Thành lần đó, cô vẫn chưa gặp lại bọn họ.

Khi đó, bọn họ cũng không tính là già lắm.

Nhưng chỉ tám năm sau thôi, bọn họ đã trông như già đi mấy chục tuổi vậy.

Tóc cả hai đều bạc trắng, khuôn mặt phờ phạc tiều tụy, thân hình gầy guộc, gương mặt thiếu sức sống…

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 487“Tôi có thể gặp Trình Đông Thành một chút được không?”Mạch Tiểu Miên nói với Kiều Minh Húc trên đường về nhà.Bàn tay cầm vô lăng của Kiều Minh Húc hơi nắm chặt lại, anh hỏi: “Gặp anh ta để làm gì cơ chứ?”“Tôi cũng không biết, chỉ là muốn gặp mặt anh ấy một lần.”Mạch Tiểu Miên đau lòng nắm tóc, nói: “Trong ấn tượng của tôi, anh ấy hiền lành như vậy, chính trực đến thế, sao lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như g**t ch*t anh em ruột thịt của mình, rồi cả án băm thây hung tợn này nữa chứ? Tôi không thể hiểu nổi, người anh em song sinh Trình Tây Thành này rốt cuộc là từ đâu tới, tại sao anh lại phải giả chết, sau đó lấy thân phận của Trình Tây Thành để sống cơ chứ. Còn nữa, Dương Xuân Hoa kia, sao phải thuê người bắt cóc muốn sát hại tôi chứ.”“Cảnh sát sẽ giúp em điều tra tất cả những chuyện này.”“Không! Tôi muốn anh ấy tự mình nói cho tôi biết!”Mạch Tiểu Miên nhìn anh bằng ánh mắt khẩn cầu nói: “Với thực lực của anh, nhất định sẽ có biện pháp để anh ấy có thể gặp tôi một lần, xin anh đấy, Minh Húc à!”Kiều Minh Húc suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp em.”“Cảm ơn anh.”“Đừng khách khí.”Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt đau lòng của cô, trái tim càng thêm quặn thắt.Khi trở lại số 1 Hoàng Uyển, trước khi vào cửa, thím Trương đã tiến lên, nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, có khách đến thăm, là khách của thiếu phu nhân ạ.”“Được.”Kiều Minh Húc gật đầu, vươn tay sờ sờ cái đầu đang rũ xuống kia của cô: “Lấy lại tinh thần lên gặp khách nào.”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên sợ khách đến là cha mẹ mình, bèn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vui vẻ.Nụ cười này của cô,  trông vỡ vụn những ưu thương.Giống như một sợi chỉ kéo qua trái tim Kiều Minh Húc vậy, mỏng manh đau đớn.Hai người họ bước vào phòng khách.Khách mời không phải là cha mẹ Mạch, mà là hai người Mạch Tiểu Miên có nằm mơ cũng không nghĩ tới…Cha mẹ của Trình Đông Thành!Từ sau chuyến đi Mỹ cùng bọn họ để tận mắt thấy thi thể Trình Đông Thành lần đó, cô vẫn chưa gặp lại bọn họ.Khi đó, bọn họ cũng không tính là già lắm.Nhưng chỉ tám năm sau thôi, bọn họ đã trông như già đi mấy chục tuổi vậy.Tóc cả hai đều bạc trắng, khuôn mặt phờ phạc tiều tụy, thân hình gầy guộc, gương mặt thiếu sức sống…

Chương 487