Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…
Chương 108: 108: Vậy Là Hôm Qua Mày Ở Với Anh Ta Sao
Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… - Tao quay lại với anh ấy rồi!Nga ngạc nhiên há mồm trợn mắt, miếng thịt trên đũa cũng bất ngờ mà rơi xuống.- Cái anh giám đốc đó sao? Thảo gật gật đầu- Khi nào thế:- Mới hôm qua.- Vậy là hôm qua mày ở với anh ta sao?Thảo tiếp tục gật đầu, Nga không biết phải nói gì thêm, chuyện tình cảm là chuyện của hai người, người ngoài không thể biết được nó đúng hay sai, tốt hay xấu.Sau một hồi suy nghĩ, Nga lại lên tiếng.- Vậy anh Tuấn Anh biết chứ?- Hình như là biết, vừa rồi có thể đã bắt gặp ở dưới.- Sao?Cặp lông mày của Nga chau lại, có thể cô đang xót xa cho anh, bởi cô hiểu được cảm giác ấy đau đớn thế nào.- Thôi mày ăn đi, tao đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, hôm nay mệt quá! - Nga bỏ dở hộp cơm đang ăn, giờ cô chẳng thấy ngon miệng mà tiếp tục dùng bữa được, mặc dù bề ngoài luôn tỏ ra khôngcòn quan tâm đến anh nữa, nhưng tình cảm đầu phải là thứ muốn quên là quên, tin tức này làm Nga không thể vui vẻ mà chúc mừng Thảo được, có thấy sao ông trời thật bất công quá, người muốn được yêu thương luôn phải chạy phía sau người kia như vậy sao.Vì cảm thấy lo lắng cho Tuấn Anh, Nga nằm trên giường cứ trằn trọc mãi, cô không thể giận Thảo, cũng không giận anh, cô là tự giận bản thânmình, dù biết tình cảm không thể miễn cưỡng nhưng vẫn không thể buông xuống được, nhớ đến bộ dạng thẫn thờ trong xe của anh, sợ rằng anh sẽ đau buồn mà tự hành hạ bản thân mất, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, trái tim Nga vẫn cứ bắt buộc cô phải quan tâm anh, cô mở máy và bấm gọi.Một hồi chuông vang lên, không ai nhấc máy, 5 phút sau, cô quyết định gọi lại một lần nữa, điện thoại đã nhấc máy, nhưng âm thanh cô nghe được chỉ là tiếng nhạc ồn ào đến chói tai.- Alo- Alo, chị là người quen của anh đây đúng không ạ?Nga ngồi bật dậy, vô cùng hốt hoảng - Dạ...!Có chuyện gì sao anh?- Dạ chị đến đây đón anh được không, quán bar My Name 125 Mai Hắc Đế.- Được, giờ em tới liền, phiền anh trông anh ấy giúp em nhé!Đây không biết là ly rượu thứ bao nhiêu Tuấn Anh đã nốc vào người, cảm giác vừa có được một chút hi vọng lại bị dập tắt nó đau đến khó tả, sau khi rời nhà Thảo, anh như mất phương hướng, không biết đi đâu cũng không biết phải làm gì, Tuấn Anh ghé vào một quán bar, muốn mượn rượu giải sầu, nhưng sao càng uống càng cảm thấy tồi tệ hơn, bản thân thật thảm hại, Tuấn Anh cứ cầm chai rượu lên rót vào ly rồi nốc cạn, đến khi nằm gục xuống, chiếc ly cũng thế mà rơi xuống đất, điện thoại trong túi áo đổ chuông nhưng anh không thể tỉnh táo đển bấm nghe được, anh phục vụ thấy vậy liền cầm lấy giúp đỡ, nghe được giọng một cô gái, anh phục vụ thấy nhẹ nhõm hơn.Nga đang vội vàng thay quần áo, bên này Thảo đang nói chuyện điện thoại với Mẫn, thấy bóng Nga chạy qua, cô ngó ra xem, không biết Nga có chuyện gì mà giờ này lại gấp gáp đến vậy, cô lên tiếng.- Mày đi đâu thế? - Tào có việc chút, mày cứ ngủ trước đi.Thảo lo lắng hỏi thêm - Có chuyện gì à?Đáp lại cô là tiếng cửa đã đóng bíp bíp, Thảo chau mày khó hiểu trở về phòng..
- Tao quay lại với anh ấy rồi!
Nga ngạc nhiên há mồm trợn mắt, miếng thịt trên đũa cũng bất ngờ mà rơi xuống.
- Cái anh giám đốc đó sao? Thảo gật gật đầu
- Khi nào thế:
- Mới hôm qua.
- Vậy là hôm qua mày ở với anh ta sao?
Thảo tiếp tục gật đầu, Nga không biết phải nói gì thêm, chuyện tình cảm là chuyện của hai người, người ngoài không thể biết được nó đúng hay sai, tốt hay xấu.
Sau một hồi suy nghĩ, Nga lại lên tiếng.
- Vậy anh Tuấn Anh biết chứ?
- Hình như là biết, vừa rồi có thể đã bắt gặp ở dưới.
- Sao?
Cặp lông mày của Nga chau lại, có thể cô đang xót xa cho anh, bởi cô hiểu được cảm giác ấy đau đớn thế nào.
- Thôi mày ăn đi, tao đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, hôm nay mệt quá! - Nga bỏ dở hộp cơm đang ăn, giờ cô chẳng thấy ngon miệng mà tiếp tục dùng bữa được, mặc dù bề ngoài luôn tỏ ra không
còn quan tâm đến anh nữa, nhưng tình cảm đầu phải là thứ muốn quên là quên, tin tức này làm Nga không thể vui vẻ mà chúc mừng Thảo được, có thấy sao ông trời thật bất công quá, người muốn được yêu thương luôn phải chạy phía sau người kia như vậy sao.
Vì cảm thấy lo lắng cho Tuấn Anh, Nga nằm trên giường cứ trằn trọc mãi, cô không thể giận Thảo, cũng không giận anh, cô là tự giận bản thân
mình, dù biết tình cảm không thể miễn cưỡng nhưng vẫn không thể buông xuống được, nhớ đến bộ dạng thẫn thờ trong xe của anh, sợ rằng anh sẽ đau buồn mà tự hành hạ bản thân mất, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, trái tim Nga vẫn cứ bắt buộc cô phải quan tâm anh, cô mở máy và bấm gọi.
Một hồi chuông vang lên, không ai nhấc máy, 5 phút sau, cô quyết định gọi lại một lần nữa, điện thoại đã nhấc máy, nhưng âm thanh cô nghe được chỉ là tiếng nhạc ồn ào đến chói tai.
- Alo
- Alo, chị là người quen của anh đây đúng không ạ?
Nga ngồi bật dậy, vô cùng hốt hoảng - Dạ...!Có chuyện gì sao anh?
- Dạ chị đến đây đón anh được không, quán bar My Name 125 Mai Hắc Đế.
- Được, giờ em tới liền, phiền anh trông anh ấy giúp em nhé!
Đây không biết là ly rượu thứ bao nhiêu Tuấn Anh đã nốc vào người, cảm giác vừa có được một chút hi vọng lại bị dập tắt nó đau đến khó tả, sau khi rời nhà Thảo, anh như mất phương hướng, không biết đi đâu cũng không biết phải làm gì, Tuấn Anh ghé vào một quán bar, muốn mượn rượu giải sầu, nhưng sao càng uống càng cảm thấy tồi tệ hơn, bản thân thật thảm hại, Tuấn Anh cứ cầm chai rượu lên rót vào ly rồi nốc cạn, đến khi nằm gục xuống, chiếc ly cũng thế mà rơi xuống đất, điện thoại trong túi áo đổ chuông nhưng anh không thể tỉnh táo đển bấm nghe được, anh phục vụ thấy vậy liền cầm lấy giúp đỡ, nghe được giọng một cô gái, anh phục vụ thấy nhẹ nhõm hơn.
Nga đang vội vàng thay quần áo, bên này Thảo đang nói chuyện điện thoại với Mẫn, thấy bóng Nga chạy qua, cô ngó ra xem, không biết Nga có chuyện gì mà giờ này lại gấp gáp đến vậy, cô lên tiếng.
- Mày đi đâu thế? - Tào có việc chút, mày cứ ngủ trước đi.
Thảo lo lắng hỏi thêm - Có chuyện gì à?
Đáp lại cô là tiếng cửa đã đóng bíp bíp, Thảo chau mày khó hiểu trở về phòng..
Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… - Tao quay lại với anh ấy rồi!Nga ngạc nhiên há mồm trợn mắt, miếng thịt trên đũa cũng bất ngờ mà rơi xuống.- Cái anh giám đốc đó sao? Thảo gật gật đầu- Khi nào thế:- Mới hôm qua.- Vậy là hôm qua mày ở với anh ta sao?Thảo tiếp tục gật đầu, Nga không biết phải nói gì thêm, chuyện tình cảm là chuyện của hai người, người ngoài không thể biết được nó đúng hay sai, tốt hay xấu.Sau một hồi suy nghĩ, Nga lại lên tiếng.- Vậy anh Tuấn Anh biết chứ?- Hình như là biết, vừa rồi có thể đã bắt gặp ở dưới.- Sao?Cặp lông mày của Nga chau lại, có thể cô đang xót xa cho anh, bởi cô hiểu được cảm giác ấy đau đớn thế nào.- Thôi mày ăn đi, tao đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, hôm nay mệt quá! - Nga bỏ dở hộp cơm đang ăn, giờ cô chẳng thấy ngon miệng mà tiếp tục dùng bữa được, mặc dù bề ngoài luôn tỏ ra khôngcòn quan tâm đến anh nữa, nhưng tình cảm đầu phải là thứ muốn quên là quên, tin tức này làm Nga không thể vui vẻ mà chúc mừng Thảo được, có thấy sao ông trời thật bất công quá, người muốn được yêu thương luôn phải chạy phía sau người kia như vậy sao.Vì cảm thấy lo lắng cho Tuấn Anh, Nga nằm trên giường cứ trằn trọc mãi, cô không thể giận Thảo, cũng không giận anh, cô là tự giận bản thânmình, dù biết tình cảm không thể miễn cưỡng nhưng vẫn không thể buông xuống được, nhớ đến bộ dạng thẫn thờ trong xe của anh, sợ rằng anh sẽ đau buồn mà tự hành hạ bản thân mất, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, trái tim Nga vẫn cứ bắt buộc cô phải quan tâm anh, cô mở máy và bấm gọi.Một hồi chuông vang lên, không ai nhấc máy, 5 phút sau, cô quyết định gọi lại một lần nữa, điện thoại đã nhấc máy, nhưng âm thanh cô nghe được chỉ là tiếng nhạc ồn ào đến chói tai.- Alo- Alo, chị là người quen của anh đây đúng không ạ?Nga ngồi bật dậy, vô cùng hốt hoảng - Dạ...!Có chuyện gì sao anh?- Dạ chị đến đây đón anh được không, quán bar My Name 125 Mai Hắc Đế.- Được, giờ em tới liền, phiền anh trông anh ấy giúp em nhé!Đây không biết là ly rượu thứ bao nhiêu Tuấn Anh đã nốc vào người, cảm giác vừa có được một chút hi vọng lại bị dập tắt nó đau đến khó tả, sau khi rời nhà Thảo, anh như mất phương hướng, không biết đi đâu cũng không biết phải làm gì, Tuấn Anh ghé vào một quán bar, muốn mượn rượu giải sầu, nhưng sao càng uống càng cảm thấy tồi tệ hơn, bản thân thật thảm hại, Tuấn Anh cứ cầm chai rượu lên rót vào ly rồi nốc cạn, đến khi nằm gục xuống, chiếc ly cũng thế mà rơi xuống đất, điện thoại trong túi áo đổ chuông nhưng anh không thể tỉnh táo đển bấm nghe được, anh phục vụ thấy vậy liền cầm lấy giúp đỡ, nghe được giọng một cô gái, anh phục vụ thấy nhẹ nhõm hơn.Nga đang vội vàng thay quần áo, bên này Thảo đang nói chuyện điện thoại với Mẫn, thấy bóng Nga chạy qua, cô ngó ra xem, không biết Nga có chuyện gì mà giờ này lại gấp gáp đến vậy, cô lên tiếng.- Mày đi đâu thế? - Tào có việc chút, mày cứ ngủ trước đi.Thảo lo lắng hỏi thêm - Có chuyện gì à?Đáp lại cô là tiếng cửa đã đóng bíp bíp, Thảo chau mày khó hiểu trở về phòng..