Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…
Chương 117: 117: Công Ty Mày Hậu Đãi Nhân Viên Quá Nhỉ!
Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… Thảo hạ cánh lúc 10 giờ tối, vừa bước xuống sân bay là những cơn gió mang theo khí lạnh kéo nhau tát thẳng vào mặt, đúng là khí hậu khác hẳn Sài Gòn, cũng may đã chuẩn bị áo khoác nếu không chắc sẽ bị sốc nhiệt mất.Thảo bắt taxi vào trong trung tâm, tìm một nhà nghỉ nào đó để ngủ, chuẩnbị cho công việc ngày mai.Mẫn sau khi nghe tin Thảo đi một mình thì khá khó chịu, anh đã dặn Thảo thuê theo một nhiếp ảnh, anh sẽ chi trả nhưng mà Thảo nhất quyết không nghe, một phần vì không muốn anh tốn kém phần lại sợ nếu người khác biết được lại đồn.thổi lên thành cô chỉ biết dựa hơi đàn ông thì thật xấu hổ.Thảo vẫy một chiếc taxi ngoài cổng, khi chiếc taxi đậu trước mặt, Thảo giúp bác tài mang hành lý ra sau cấp, lúc lên xe thì đã có người ngồi ở trong từ lúc nào, cô ngờ ngợ ngó vào xem, liền giật mình mà thốt lên.- Ở sao mày lại ở đây? - Để là, mày bất ngờ đấy! - Là sao? - Thảo ngơ ngác khó hiểu.- Thì tao là nhiếp ảnh gia riêng của mày đây!Thấy Thảo vẫn cứ đứng bất động ở ngoài, Phúc lên tiếng thúc giục - Thôi lên xe đi rồi nói!Sau khi Thảo lên xe Phúc liền đưa cho bác tài xế xem một địa chỉ để đi đến đó, Thảo tiếp tục nghi hoặc lên tiếng hỏi.- Đi đâu đấy? - Đi kiếm chỗ nghỉ ngơi chứ đi đâu! Trên xe Thảo được nghe Phúc tường thuật lạiviệc thư kí Nam đã tìm gặp anh để nhờ anh giúp đỡ, anh ta đã thuê Phúc trong 3 ngày với thù lao gấp đôi, vừa hay lại đang rảnh, có thể vừa giúp Thảo lại vừa kiếm tiền, dại gì mà không đồng ý chứ.Nghe xong Thảo khẽ thở dài một tiếng, đã không muốn làm phiền đến anh rồi, cứ tưởng anh không phải bận lòng ấy vậy mà vẫn âm thầm chuẩn bị hết mọi thứ, mặc dù nói là không sao nhưng trong lòng Thảo vẫn luôn lo lắng, sự xuất hiện của Phúc là Thảo vừa giận lại vừa vui mừng, trái tim Thảo lại vì cảm động mà thổn thức, con người Mẫn tuy không nhiều lời những hành động thì lúc nào cũng bá đạo như vậy, hỏi sao cô không bị anh đưa vào trong cơ chứ, chạy đâu cho thoát được sự bá đạo này của anh.20 phút sau đến nơi, chiếc taxi đậu trước một khách sạn 5 sao nằm ngay trung tâm.Có vẻ Phúc vẫn chưa biết điểm đến lại là nơi sa hoa lộng lẫy này, cả hai người kinh ngạc quay qua nhìn nhau.- Đúng địa chỉ này chứ? - Thảo lên tiếngPhúc xem lại tin nhắn điện thoại rồi gật gật đầu, vẫn chưa tin vào mắt mình cho lắm, hai người kéo hành lý vào trong, tiến đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, Mẫn cũng quá đáng thật, lại đặt hai phong cách xa nhau, một phòng ở đầu một phòng ở cuối, Phúc nhận thẻ chỉ biết lắc đầucười, những sự việc tưởng chừng như bình thường này đều nằm trong sự sắp đặt của Mẫn, ngay cả bạn thân của Thảo anh cũng đề phòng như vậy.Phúc ghé vào tai Thảo trêu chọc.- Công ty mày hậu đãi nhân viên quá nhỉ!Có là trẻ con cũng biết được những thứ này đều được chuẩn bị sẵn cho cô, chắc chắn Phúc đã đoán được mối quan hệ của cô và Mẫn, vậy là lại thêm một người nữa biết về mối quan hệ này, Thảo có chút xấu hổ, vì bí mật mình đã giấu kín lại cứ thế mà rành rành ra trước mắt như vậy, Phúc thì nhất định sẽ không nghĩ xấu cho cô, nếu như người khác có thể đã nghĩ rằng cô đang được bao nuôi rồi.Phúc là đang lên tiếng thăm dò, chờ đợi từ miệng cô sẽ nói ra sự thật.Thảo vẫn giả ngốc, chỉ cười cười đáp - Chắc tại tao làm việc tốt thôi!- Vậy sao? Làm việc tốt thế nào mà phải để thư kí riêng của giám đốc sắp xếp mọi thứ thế này.Thảo cứng họng, cô cười trừ, nhìn hai người nhân viên lễ tân trước mặt, ngại ngùng huých vào người Phúc ra hiệu cho anh ngừng lại, để người ngoài nghe thấy lại hiểu lầm.Vội vội vàng vàng kéo hành lí ra thang máy để lên phòng.- Sao nào? Có tậy giật mình đúng không? -.
Thảo hạ cánh lúc 10 giờ tối, vừa bước xuống sân bay là những cơn gió mang theo khí lạnh kéo nhau tát thẳng vào mặt, đúng là khí hậu khác hẳn Sài Gòn, cũng may đã chuẩn bị áo khoác nếu không chắc sẽ bị sốc nhiệt mất.
Thảo bắt taxi vào trong trung tâm, tìm một nhà nghỉ nào đó để ngủ, chuẩn
bị cho công việc ngày mai.
Mẫn sau khi nghe tin Thảo đi một mình thì khá khó chịu, anh đã dặn Thảo thuê theo một nhiếp ảnh, anh sẽ chi trả nhưng mà Thảo nhất quyết không nghe, một phần vì không muốn anh tốn kém phần lại sợ nếu người khác biết được lại đồn.
thổi lên thành cô chỉ biết dựa hơi đàn ông thì thật xấu hổ.
Thảo vẫy một chiếc taxi ngoài cổng, khi chiếc taxi đậu trước mặt, Thảo giúp bác tài mang hành lý ra sau cấp, lúc lên xe thì đã có người ngồi ở trong từ lúc nào, cô ngờ ngợ ngó vào xem, liền giật mình mà thốt lên.
- Ở sao mày lại ở đây? - Để là, mày bất ngờ đấy! - Là sao? - Thảo ngơ ngác khó hiểu.
- Thì tao là nhiếp ảnh gia riêng của mày đây!
Thấy Thảo vẫn cứ đứng bất động ở ngoài, Phúc lên tiếng thúc giục - Thôi lên xe đi rồi nói!
Sau khi Thảo lên xe Phúc liền đưa cho bác tài xế xem một địa chỉ để đi đến đó, Thảo tiếp tục nghi hoặc lên tiếng hỏi.
- Đi đâu đấy? - Đi kiếm chỗ nghỉ ngơi chứ đi đâu! Trên xe Thảo được nghe Phúc tường thuật lại
việc thư kí Nam đã tìm gặp anh để nhờ anh giúp đỡ, anh ta đã thuê Phúc trong 3 ngày với thù lao gấp đôi, vừa hay lại đang rảnh, có thể vừa giúp Thảo lại vừa kiếm tiền, dại gì mà không đồng ý chứ.
Nghe xong Thảo khẽ thở dài một tiếng, đã không muốn làm phiền đến anh rồi, cứ tưởng anh không phải bận lòng ấy vậy mà vẫn âm thầm chuẩn bị hết mọi thứ, mặc dù nói là không sao nhưng trong lòng Thảo vẫn luôn lo lắng, sự xuất hiện của Phúc là Thảo vừa giận lại vừa vui mừng, trái tim Thảo lại vì cảm động mà thổn thức, con người Mẫn tuy không nhiều lời những hành động thì lúc nào cũng bá đạo như vậy, hỏi sao cô không bị anh đưa vào trong cơ chứ, chạy đâu cho thoát được sự bá đạo này của anh.
20 phút sau đến nơi, chiếc taxi đậu trước một khách sạn 5 sao nằm ngay trung tâm.
Có vẻ Phúc vẫn chưa biết điểm đến lại là nơi sa hoa lộng lẫy này, cả hai người kinh ngạc quay qua nhìn nhau.
- Đúng địa chỉ này chứ? - Thảo lên tiếng
Phúc xem lại tin nhắn điện thoại rồi gật gật đầu, vẫn chưa tin vào mắt mình cho lắm, hai người kéo hành lý vào trong, tiến đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, Mẫn cũng quá đáng thật, lại đặt hai phong cách xa nhau, một phòng ở đầu một phòng ở cuối, Phúc nhận thẻ chỉ biết lắc đầu
cười, những sự việc tưởng chừng như bình thường này đều nằm trong sự sắp đặt của Mẫn, ngay cả bạn thân của Thảo anh cũng đề phòng như vậy.
Phúc ghé vào tai Thảo trêu chọc.
- Công ty mày hậu đãi nhân viên quá nhỉ!
Có là trẻ con cũng biết được những thứ này đều được chuẩn bị sẵn cho cô, chắc chắn Phúc đã đoán được mối quan hệ của cô và Mẫn, vậy là lại thêm một người nữa biết về mối quan hệ này, Thảo có chút xấu hổ, vì bí mật mình đã giấu kín lại cứ thế mà rành rành ra trước mắt như vậy, Phúc thì nhất định sẽ không nghĩ xấu cho cô, nếu như người khác có thể đã nghĩ rằng cô đang được bao nuôi rồi.
Phúc là đang lên tiếng thăm dò, chờ đợi từ miệng cô sẽ nói ra sự thật.
Thảo vẫn giả ngốc, chỉ cười cười đáp - Chắc tại tao làm việc tốt thôi!
- Vậy sao? Làm việc tốt thế nào mà phải để thư kí riêng của giám đốc sắp xếp mọi thứ thế này.
Thảo cứng họng, cô cười trừ, nhìn hai người nhân viên lễ tân trước mặt, ngại ngùng huých vào người Phúc ra hiệu cho anh ngừng lại, để người ngoài nghe thấy lại hiểu lầm.Vội vội vàng vàng kéo hành lí ra thang máy để lên phòng.
- Sao nào? Có tậy giật mình đúng không? -.
Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… Thảo hạ cánh lúc 10 giờ tối, vừa bước xuống sân bay là những cơn gió mang theo khí lạnh kéo nhau tát thẳng vào mặt, đúng là khí hậu khác hẳn Sài Gòn, cũng may đã chuẩn bị áo khoác nếu không chắc sẽ bị sốc nhiệt mất.Thảo bắt taxi vào trong trung tâm, tìm một nhà nghỉ nào đó để ngủ, chuẩnbị cho công việc ngày mai.Mẫn sau khi nghe tin Thảo đi một mình thì khá khó chịu, anh đã dặn Thảo thuê theo một nhiếp ảnh, anh sẽ chi trả nhưng mà Thảo nhất quyết không nghe, một phần vì không muốn anh tốn kém phần lại sợ nếu người khác biết được lại đồn.thổi lên thành cô chỉ biết dựa hơi đàn ông thì thật xấu hổ.Thảo vẫy một chiếc taxi ngoài cổng, khi chiếc taxi đậu trước mặt, Thảo giúp bác tài mang hành lý ra sau cấp, lúc lên xe thì đã có người ngồi ở trong từ lúc nào, cô ngờ ngợ ngó vào xem, liền giật mình mà thốt lên.- Ở sao mày lại ở đây? - Để là, mày bất ngờ đấy! - Là sao? - Thảo ngơ ngác khó hiểu.- Thì tao là nhiếp ảnh gia riêng của mày đây!Thấy Thảo vẫn cứ đứng bất động ở ngoài, Phúc lên tiếng thúc giục - Thôi lên xe đi rồi nói!Sau khi Thảo lên xe Phúc liền đưa cho bác tài xế xem một địa chỉ để đi đến đó, Thảo tiếp tục nghi hoặc lên tiếng hỏi.- Đi đâu đấy? - Đi kiếm chỗ nghỉ ngơi chứ đi đâu! Trên xe Thảo được nghe Phúc tường thuật lạiviệc thư kí Nam đã tìm gặp anh để nhờ anh giúp đỡ, anh ta đã thuê Phúc trong 3 ngày với thù lao gấp đôi, vừa hay lại đang rảnh, có thể vừa giúp Thảo lại vừa kiếm tiền, dại gì mà không đồng ý chứ.Nghe xong Thảo khẽ thở dài một tiếng, đã không muốn làm phiền đến anh rồi, cứ tưởng anh không phải bận lòng ấy vậy mà vẫn âm thầm chuẩn bị hết mọi thứ, mặc dù nói là không sao nhưng trong lòng Thảo vẫn luôn lo lắng, sự xuất hiện của Phúc là Thảo vừa giận lại vừa vui mừng, trái tim Thảo lại vì cảm động mà thổn thức, con người Mẫn tuy không nhiều lời những hành động thì lúc nào cũng bá đạo như vậy, hỏi sao cô không bị anh đưa vào trong cơ chứ, chạy đâu cho thoát được sự bá đạo này của anh.20 phút sau đến nơi, chiếc taxi đậu trước một khách sạn 5 sao nằm ngay trung tâm.Có vẻ Phúc vẫn chưa biết điểm đến lại là nơi sa hoa lộng lẫy này, cả hai người kinh ngạc quay qua nhìn nhau.- Đúng địa chỉ này chứ? - Thảo lên tiếngPhúc xem lại tin nhắn điện thoại rồi gật gật đầu, vẫn chưa tin vào mắt mình cho lắm, hai người kéo hành lý vào trong, tiến đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, Mẫn cũng quá đáng thật, lại đặt hai phong cách xa nhau, một phòng ở đầu một phòng ở cuối, Phúc nhận thẻ chỉ biết lắc đầucười, những sự việc tưởng chừng như bình thường này đều nằm trong sự sắp đặt của Mẫn, ngay cả bạn thân của Thảo anh cũng đề phòng như vậy.Phúc ghé vào tai Thảo trêu chọc.- Công ty mày hậu đãi nhân viên quá nhỉ!Có là trẻ con cũng biết được những thứ này đều được chuẩn bị sẵn cho cô, chắc chắn Phúc đã đoán được mối quan hệ của cô và Mẫn, vậy là lại thêm một người nữa biết về mối quan hệ này, Thảo có chút xấu hổ, vì bí mật mình đã giấu kín lại cứ thế mà rành rành ra trước mắt như vậy, Phúc thì nhất định sẽ không nghĩ xấu cho cô, nếu như người khác có thể đã nghĩ rằng cô đang được bao nuôi rồi.Phúc là đang lên tiếng thăm dò, chờ đợi từ miệng cô sẽ nói ra sự thật.Thảo vẫn giả ngốc, chỉ cười cười đáp - Chắc tại tao làm việc tốt thôi!- Vậy sao? Làm việc tốt thế nào mà phải để thư kí riêng của giám đốc sắp xếp mọi thứ thế này.Thảo cứng họng, cô cười trừ, nhìn hai người nhân viên lễ tân trước mặt, ngại ngùng huých vào người Phúc ra hiệu cho anh ngừng lại, để người ngoài nghe thấy lại hiểu lầm.Vội vội vàng vàng kéo hành lí ra thang máy để lên phòng.- Sao nào? Có tậy giật mình đúng không? -.