Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 557: 557: Chương 513

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Bi kịch không nên xảy ra đã xảy ra rồi.Mẹ Trình kéo ngăn kéo ra để Mạch Tiểu Miên nhìn.Trong đó toàn là đồ của Mạch Tiểu Miên, thư cô viết cho anh ta, thiệp chúc mừng và các món quà nhỏ, thậm chí còn có chiếc kẹp tóc bị hư của cô, cũng đều nằm ngay ngắn trong đó hết.Cô cầm quyển album trong đó lên mở ra, trang đầu tiên viết: Khoảnh khắc hạnh phúc của tôi và Tiểu Miên.Mạch Tiểu Miên nhìn dòng chữ này, nước mắt dâng trào, lật ra xem.Bên trong toàn là ảnh của cô và anh ta, bên cạnh còn có chữ.Bên cạnh tấm ảnh chụp hôm sinh nhật mười tám tuổi của cô có dòng chữ: Tiểu Miên yêu quý nhất của tôi, năm nay đã mười tám tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp như viên ngọc quý rực rỡ trong lòng tôi.Vui mừng nhất là hôm nay hôn lên má cô ấy, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô ấy, tôi rất muốn hôn tiếp lên môi cô ấy, hôn lên mỗi một tấc trên người cô ấy, nhưng vì bảo vệ cô ấy, những hành động bốc đồng này của tôi chỉ có thể thực hiện vào vài năm nữa thôi, lúc đó mới là hạnh phúc thật sự.Mạch Tiểu Miên nhớ khi đó Trình Đông Thành nhìn mình đắm đuối và nói một câu: “Tiểu Miên, nếu như đây là sinh nhật hai mươi ba tuổi của em thì tốt quá!”“Tại sao?”“Vì khi đó chúng ta đã tốt nghiệp đại học rồi.”Đôi mắt rực lửa của Trình Đông Thành nhìn cô như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào, nhưng lúc đó cô vẫn còn ngây thơ, không hề hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì, chỉ có thể thẹn thùng liếc anh ta một cái rồi nói: “Em không thèm đến hai mươi ba tuổi đâu, già lắm, không vui gì hết.”“Trong lòng anh, em sẽ không bao giờ già đi, em mãi mãi là nữ thần trong lòng anh!”Trình Đông Thành giơ tay vuốt tóc cô rồi nói: “Cho dù mặt em toàn là nếp nhăn, anh cũng sẽ thấy đó xinh đẹp như một đóa hoa.”“Lời ngon tiếng ngọt.”Tuy rằng miệng Mạch Tiểu Miên nói vậy nhưng trong lòng lại như ăn một viên kẹo đường vậy, vô cùng ngọt ngào.Thì ra, anh ta hy vọng mình hai mươi ba tuổi là vì điều này.Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, tiếp tục lật trang kế.Bức ảnh phía sau là bức ảnh của cô sau khi anh ta rời đi.Những bức ảnh này có thời còn học đại học, cũng có sau khi cô đi làm, thậm chí còn có lúc cô kết hôn, bức ảnh mặc váy cưới cũng có…Cô không biết anh ta có được những bức ảnh này bằng cách nào.Nhưng mỗi dòng chữ sau mỗi bức ảnh đều có thể chứng minh anh ta quan tâm cô, yêu cô đến nhường nào.Bức cuối cùng là cô và Kiều Minh Húc tay trong tay đi ra từ đơn vị, dòng chữ bên cạnh viết: Tiểu Miên, chúc em hạnh phúc, anh yêu em!Mạch Tiểu Miên xem xong, nước mắt tuôn trào, cô dựa lên mặt bàn khóc nức nở…Cô từng nghĩ là anh ta thay đổi, không còn yêu mình nữa.Không ngờ, anh ta vẫn yêu cô sâu đậm…

Bi kịch không nên xảy ra đã xảy ra rồi.

Mẹ Trình kéo ngăn kéo ra để Mạch Tiểu Miên nhìn.

Trong đó toàn là đồ của Mạch Tiểu Miên, thư cô viết cho anh ta, thiệp chúc mừng và các món quà nhỏ, thậm chí còn có chiếc kẹp tóc bị hư của cô, cũng đều nằm ngay ngắn trong đó hết.

Cô cầm quyển album trong đó lên mở ra, trang đầu tiên viết: Khoảnh khắc hạnh phúc của tôi và Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên nhìn dòng chữ này, nước mắt dâng trào, lật ra xem.

Bên trong toàn là ảnh của cô và anh ta, bên cạnh còn có chữ.

Bên cạnh tấm ảnh chụp hôm sinh nhật mười tám tuổi của cô có dòng chữ: Tiểu Miên yêu quý nhất của tôi, năm nay đã mười tám tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp như viên ngọc quý rực rỡ trong lòng tôi.

Vui mừng nhất là hôm nay hôn lên má cô ấy, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô ấy, tôi rất muốn hôn tiếp lên môi cô ấy, hôn lên mỗi một tấc trên người cô ấy, nhưng vì bảo vệ cô ấy, những hành động bốc đồng này của tôi chỉ có thể thực hiện vào vài năm nữa thôi, lúc đó mới là hạnh phúc thật sự.

Mạch Tiểu Miên nhớ khi đó Trình Đông Thành nhìn mình đắm đuối và nói một câu: “Tiểu Miên, nếu như đây là sinh nhật hai mươi ba tuổi của em thì tốt quá!”

“Tại sao?”

“Vì khi đó chúng ta đã tốt nghiệp đại học rồi.

Đôi mắt rực lửa của Trình Đông Thành nhìn cô như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào, nhưng lúc đó cô vẫn còn ngây thơ, không hề hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì, chỉ có thể thẹn thùng liếc anh ta một cái rồi nói: “Em không thèm đến hai mươi ba tuổi đâu, già lắm, không vui gì hết.

“Trong lòng anh, em sẽ không bao giờ già đi, em mãi mãi là nữ thần trong lòng anh!”

Trình Đông Thành giơ tay vuốt tóc cô rồi nói: “Cho dù mặt em toàn là nếp nhăn, anh cũng sẽ thấy đó xinh đẹp như một đóa hoa.

“Lời ngon tiếng ngọt.

Tuy rằng miệng Mạch Tiểu Miên nói vậy nhưng trong lòng lại như ăn một viên kẹo đường vậy, vô cùng ngọt ngào.

Thì ra, anh ta hy vọng mình hai mươi ba tuổi là vì điều này.

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, tiếp tục lật trang kế.

Bức ảnh phía sau là bức ảnh của cô sau khi anh ta rời đi.

Những bức ảnh này có thời còn học đại học, cũng có sau khi cô đi làm, thậm chí còn có lúc cô kết hôn, bức ảnh mặc váy cưới cũng có…

Cô không biết anh ta có được những bức ảnh này bằng cách nào.

Nhưng mỗi dòng chữ sau mỗi bức ảnh đều có thể chứng minh anh ta quan tâm cô, yêu cô đến nhường nào.

Bức cuối cùng là cô và Kiều Minh Húc tay trong tay đi ra từ đơn vị, dòng chữ bên cạnh viết: Tiểu Miên, chúc em hạnh phúc, anh yêu em!

Mạch Tiểu Miên xem xong, nước mắt tuôn trào, cô dựa lên mặt bàn khóc nức nở…

Cô từng nghĩ là anh ta thay đổi, không còn yêu mình nữa.

Không ngờ, anh ta vẫn yêu cô sâu đậm…

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Bi kịch không nên xảy ra đã xảy ra rồi.Mẹ Trình kéo ngăn kéo ra để Mạch Tiểu Miên nhìn.Trong đó toàn là đồ của Mạch Tiểu Miên, thư cô viết cho anh ta, thiệp chúc mừng và các món quà nhỏ, thậm chí còn có chiếc kẹp tóc bị hư của cô, cũng đều nằm ngay ngắn trong đó hết.Cô cầm quyển album trong đó lên mở ra, trang đầu tiên viết: Khoảnh khắc hạnh phúc của tôi và Tiểu Miên.Mạch Tiểu Miên nhìn dòng chữ này, nước mắt dâng trào, lật ra xem.Bên trong toàn là ảnh của cô và anh ta, bên cạnh còn có chữ.Bên cạnh tấm ảnh chụp hôm sinh nhật mười tám tuổi của cô có dòng chữ: Tiểu Miên yêu quý nhất của tôi, năm nay đã mười tám tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp như viên ngọc quý rực rỡ trong lòng tôi.Vui mừng nhất là hôm nay hôn lên má cô ấy, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô ấy, tôi rất muốn hôn tiếp lên môi cô ấy, hôn lên mỗi một tấc trên người cô ấy, nhưng vì bảo vệ cô ấy, những hành động bốc đồng này của tôi chỉ có thể thực hiện vào vài năm nữa thôi, lúc đó mới là hạnh phúc thật sự.Mạch Tiểu Miên nhớ khi đó Trình Đông Thành nhìn mình đắm đuối và nói một câu: “Tiểu Miên, nếu như đây là sinh nhật hai mươi ba tuổi của em thì tốt quá!”“Tại sao?”“Vì khi đó chúng ta đã tốt nghiệp đại học rồi.”Đôi mắt rực lửa của Trình Đông Thành nhìn cô như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào, nhưng lúc đó cô vẫn còn ngây thơ, không hề hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì, chỉ có thể thẹn thùng liếc anh ta một cái rồi nói: “Em không thèm đến hai mươi ba tuổi đâu, già lắm, không vui gì hết.”“Trong lòng anh, em sẽ không bao giờ già đi, em mãi mãi là nữ thần trong lòng anh!”Trình Đông Thành giơ tay vuốt tóc cô rồi nói: “Cho dù mặt em toàn là nếp nhăn, anh cũng sẽ thấy đó xinh đẹp như một đóa hoa.”“Lời ngon tiếng ngọt.”Tuy rằng miệng Mạch Tiểu Miên nói vậy nhưng trong lòng lại như ăn một viên kẹo đường vậy, vô cùng ngọt ngào.Thì ra, anh ta hy vọng mình hai mươi ba tuổi là vì điều này.Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, tiếp tục lật trang kế.Bức ảnh phía sau là bức ảnh của cô sau khi anh ta rời đi.Những bức ảnh này có thời còn học đại học, cũng có sau khi cô đi làm, thậm chí còn có lúc cô kết hôn, bức ảnh mặc váy cưới cũng có…Cô không biết anh ta có được những bức ảnh này bằng cách nào.Nhưng mỗi dòng chữ sau mỗi bức ảnh đều có thể chứng minh anh ta quan tâm cô, yêu cô đến nhường nào.Bức cuối cùng là cô và Kiều Minh Húc tay trong tay đi ra từ đơn vị, dòng chữ bên cạnh viết: Tiểu Miên, chúc em hạnh phúc, anh yêu em!Mạch Tiểu Miên xem xong, nước mắt tuôn trào, cô dựa lên mặt bàn khóc nức nở…Cô từng nghĩ là anh ta thay đổi, không còn yêu mình nữa.Không ngờ, anh ta vẫn yêu cô sâu đậm…

Chương 557: 557: Chương 513