Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 556: 556: Chương 512

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Trông mẹ Trình già nua, tiều tụy đi nhiều so với hôm đó, khiến cho người khác có cảm giác như đèn cạn dầu mà đau lòng thương xót.“Dì.”Mạch Tiểu Miên khẽ gọi một tiếng.“Tiểu Miên, cảm ơn con chịu đến đây.”Mẹ Trình giơ tay ra nắm lấy tay cô, kéo cô vào nhà.Tay của mẹ Trình rất ẩm ướt khiến cho Mạch Tiểu Miên thấy không thoải mái nên vội vàng buông ra, sau đó theo bà ấy đi vào phòng khách.Phòng khách nghi ngút khói, trên chiếc bàn Bát Tiên ở giữa có bày đồ cúng, trên tường treo hai bức ảnh trắng đen.Hai người trong bức ảnh trông rất giống nhau nhưng khí chất lại không giống, có thể đoán là hai người.Ánh mắt của Mạch Tiểu Miên dừng lại trên một bức ảnh trong số đó.Trình Đông Thành trong bức ảnh này vẫn như trong trí nhớ của cô, dáng vẻ đẹp trai tỏa nắng của thiếu niên, ánh mắt có thần, khóe miệng nở nụ cười.Người từng nghĩ có thể cùng mình già đi mà bây giờ lại xa cách nhau hai thế giới.Mắt Mạch Tiểu Miên ươn ướt, nhận cây nhang từ mẹ Trình, thắp nhang cho anh ta và thấp giọng nói: “Đông Thành, an nghỉ nhé!”Mẹ Trình bên cạnh bắt đầu khóc.Mạch Tiểu Miên giơ tay vỗ lên vai bà ấy nhưng lại không biết nói lời gì để an ủi.Bọn họ là cha mẹ, những gì họ gặp phải có thể dùng thảm cảnh nhân gian để hình dung, những lời an ủi có hay đến đâu cũng không có ích gì, chỉ có thể tự cứu lấy mình thôi.“Tiểu Miên, con đi theo dì.”Mẹ Trình lau nước mắt và nói với cô.Mạch Tiểu Miên đi theo bà ấy lên lầu, đi vào một căn phòng.Màu chủ đạo của căn phòng là xanh da trời.Đây là màu Trình Đông Thành thích nhất.Trên tường treo vài bức ảnh lớn.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Người trong ảnh đều là cô, hoặc là những bức ảnh của anh ta và cô chụp chung vào cấp ba.Còn một bức gần đây của cô, từ góc chụp thì có thể thấy, có lẽ là chụp trộm.“Tiểu Miên, nhìn mấy bức ảnh này thì con biết, Đông Thành yêu con đến nhường nào.Nó vẫn luôn trách móc tụi dì, nói tụi dì hại nó không còn tư cách để yêu con, không thể ở bên con.”Mẹ Trình nghẹn ngào nói.Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy nghẹn ngào.Hôm nay khi cô đi làm thì được biết, khi đó Đông Thành không phải đi Mỹ mà là thay Trình Tây Thành vào tù.Đương nhiên, về việc tại sao anh ta lại muốn giết Dương Xuân Hoa thì cô không hề biết.Nếu như Trình Đông Thành không thay Trình Tây Thành, chắc chắn cô sẽ không do dự mà ở bên cạnh anh ta, kết hôn với anh ta, có lẽ bây giờ con cũng đã được mấy tuổi rồi.Nhưng, thế giới này không có nếu như.

Trông mẹ Trình già nua, tiều tụy đi nhiều so với hôm đó, khiến cho người khác có cảm giác như đèn cạn dầu mà đau lòng thương xót.

“Dì.

Mạch Tiểu Miên khẽ gọi một tiếng.

“Tiểu Miên, cảm ơn con chịu đến đây.

Mẹ Trình giơ tay ra nắm lấy tay cô, kéo cô vào nhà.

Tay của mẹ Trình rất ẩm ướt khiến cho Mạch Tiểu Miên thấy không thoải mái nên vội vàng buông ra, sau đó theo bà ấy đi vào phòng khách.

Phòng khách nghi ngút khói, trên chiếc bàn Bát Tiên ở giữa có bày đồ cúng, trên tường treo hai bức ảnh trắng đen.

Hai người trong bức ảnh trông rất giống nhau nhưng khí chất lại không giống, có thể đoán là hai người.

Ánh mắt của Mạch Tiểu Miên dừng lại trên một bức ảnh trong số đó.

Trình Đông Thành trong bức ảnh này vẫn như trong trí nhớ của cô, dáng vẻ đẹp trai tỏa nắng của thiếu niên, ánh mắt có thần, khóe miệng nở nụ cười.

Người từng nghĩ có thể cùng mình già đi mà bây giờ lại xa cách nhau hai thế giới.

Mắt Mạch Tiểu Miên ươn ướt, nhận cây nhang từ mẹ Trình, thắp nhang cho anh ta và thấp giọng nói: “Đông Thành, an nghỉ nhé!”

Mẹ Trình bên cạnh bắt đầu khóc.

Mạch Tiểu Miên giơ tay vỗ lên vai bà ấy nhưng lại không biết nói lời gì để an ủi.

Bọn họ là cha mẹ, những gì họ gặp phải có thể dùng thảm cảnh nhân gian để hình dung, những lời an ủi có hay đến đâu cũng không có ích gì, chỉ có thể tự cứu lấy mình thôi.

“Tiểu Miên, con đi theo dì.

Mẹ Trình lau nước mắt và nói với cô.

Mạch Tiểu Miên đi theo bà ấy lên lầu, đi vào một căn phòng.

Màu chủ đạo của căn phòng là xanh da trời.

Đây là màu Trình Đông Thành thích nhất.

Trên tường treo vài bức ảnh lớn.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Người trong ảnh đều là cô, hoặc là những bức ảnh của anh ta và cô chụp chung vào cấp ba.

Còn một bức gần đây của cô, từ góc chụp thì có thể thấy, có lẽ là chụp trộm.

“Tiểu Miên, nhìn mấy bức ảnh này thì con biết, Đông Thành yêu con đến nhường nào.

Nó vẫn luôn trách móc tụi dì, nói tụi dì hại nó không còn tư cách để yêu con, không thể ở bên con.

Mẹ Trình nghẹn ngào nói.

Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy nghẹn ngào.

Hôm nay khi cô đi làm thì được biết, khi đó Đông Thành không phải đi Mỹ mà là thay Trình Tây Thành vào tù.

Đương nhiên, về việc tại sao anh ta lại muốn giết Dương Xuân Hoa thì cô không hề biết.

Nếu như Trình Đông Thành không thay Trình Tây Thành, chắc chắn cô sẽ không do dự mà ở bên cạnh anh ta, kết hôn với anh ta, có lẽ bây giờ con cũng đã được mấy tuổi rồi.

Nhưng, thế giới này không có nếu như.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Trông mẹ Trình già nua, tiều tụy đi nhiều so với hôm đó, khiến cho người khác có cảm giác như đèn cạn dầu mà đau lòng thương xót.“Dì.”Mạch Tiểu Miên khẽ gọi một tiếng.“Tiểu Miên, cảm ơn con chịu đến đây.”Mẹ Trình giơ tay ra nắm lấy tay cô, kéo cô vào nhà.Tay của mẹ Trình rất ẩm ướt khiến cho Mạch Tiểu Miên thấy không thoải mái nên vội vàng buông ra, sau đó theo bà ấy đi vào phòng khách.Phòng khách nghi ngút khói, trên chiếc bàn Bát Tiên ở giữa có bày đồ cúng, trên tường treo hai bức ảnh trắng đen.Hai người trong bức ảnh trông rất giống nhau nhưng khí chất lại không giống, có thể đoán là hai người.Ánh mắt của Mạch Tiểu Miên dừng lại trên một bức ảnh trong số đó.Trình Đông Thành trong bức ảnh này vẫn như trong trí nhớ của cô, dáng vẻ đẹp trai tỏa nắng của thiếu niên, ánh mắt có thần, khóe miệng nở nụ cười.Người từng nghĩ có thể cùng mình già đi mà bây giờ lại xa cách nhau hai thế giới.Mắt Mạch Tiểu Miên ươn ướt, nhận cây nhang từ mẹ Trình, thắp nhang cho anh ta và thấp giọng nói: “Đông Thành, an nghỉ nhé!”Mẹ Trình bên cạnh bắt đầu khóc.Mạch Tiểu Miên giơ tay vỗ lên vai bà ấy nhưng lại không biết nói lời gì để an ủi.Bọn họ là cha mẹ, những gì họ gặp phải có thể dùng thảm cảnh nhân gian để hình dung, những lời an ủi có hay đến đâu cũng không có ích gì, chỉ có thể tự cứu lấy mình thôi.“Tiểu Miên, con đi theo dì.”Mẹ Trình lau nước mắt và nói với cô.Mạch Tiểu Miên đi theo bà ấy lên lầu, đi vào một căn phòng.Màu chủ đạo của căn phòng là xanh da trời.Đây là màu Trình Đông Thành thích nhất.Trên tường treo vài bức ảnh lớn.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Người trong ảnh đều là cô, hoặc là những bức ảnh của anh ta và cô chụp chung vào cấp ba.Còn một bức gần đây của cô, từ góc chụp thì có thể thấy, có lẽ là chụp trộm.“Tiểu Miên, nhìn mấy bức ảnh này thì con biết, Đông Thành yêu con đến nhường nào.Nó vẫn luôn trách móc tụi dì, nói tụi dì hại nó không còn tư cách để yêu con, không thể ở bên con.”Mẹ Trình nghẹn ngào nói.Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy nghẹn ngào.Hôm nay khi cô đi làm thì được biết, khi đó Đông Thành không phải đi Mỹ mà là thay Trình Tây Thành vào tù.Đương nhiên, về việc tại sao anh ta lại muốn giết Dương Xuân Hoa thì cô không hề biết.Nếu như Trình Đông Thành không thay Trình Tây Thành, chắc chắn cô sẽ không do dự mà ở bên cạnh anh ta, kết hôn với anh ta, có lẽ bây giờ con cũng đã được mấy tuổi rồi.Nhưng, thế giới này không có nếu như.

Chương 556: 556: Chương 512