Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 569: 569: Chương 525

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Vậy nếu như em không thể đi được thì sao?”Mạch Tiểu Miên hỏi anh một cách hoảng sợ: “Nếu biến thành một người vô dụng thì em phải làm sao?”“Em không đi được thì anh sẽ cõng em đi! Cơ thể tàn phế không phải là một người vô dụng.Chỉ người không còn ý chí, từ bỏ bản thân và hy vọng mới là người vô dụng! Tiểu Miên, em tin anh đi, em có thể đi được!”Kiều Minh Húc nhẹ nhàng v**t v* đầu gối sưng tây của cô rồi nói: “Em phải biết yêu thương bản thân mình, không được liều như vậy.Nếu như đầu gối của em bị tổn thương gì thì sẽ rất khó để đi lại được, biết chưa?”Mạch Tiểu Miên nghiến răng rồi nhìn xuống.“Được rồi, ngoan.Em ngồi đi, anh đi thoa thuốc nước cho đầu gối của em.”Kiều Minh Húc bỏ tay cô ra, để cô ngồi ở mép giường rồi bảo y tác lấy thuốc nước.Y tác muốn thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên nhưng lại bị anh từ chối.Anh lấy tăm bông rồi chấm thuốc lên đầu gối cô một cách cẩn thận.Không những thế anh còn vừa chấm vừa nhẹ nhàng thổi để giảm bớt sự đau đớn cho cô.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Con rể tốt của mẹ…”Mẹ Mạch đứng ở bên nhìn vậy thì rơi nước mắt: “Thật sự con còn đối xử với con bé tốt hơn người mẹ này đối xử với con mình.”Người y tá đứng ở bên cũng có vẻ ngưỡng mộ.Cô ta đã thấy quá nhiều người đàn ông không quan tâm vợ mình trong bệnh viện rồi.Kiều Minh Húc trước mặt này vừa đẹp trai vừa giàu.Dù vợ anh cũng không quá xuất sắc nhưng anh vẫn đối xử với cô ấy như châu báu, chăm sóc quan tâm cứ như cô ấy là con của mình vậy.Đúng là hạnh phúc đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ.Nhưng sao cô ta có thể tưởng tượng được nỗi đau mà Mạch Tiểu Miên vừa trải qua như xé nát tim gan đến mức nào?Trên đời này, hạnh phúc luôn đi cùng với đau khổ.Chỉ có chịu được đau khổ thì mới hưởng được hạnh phúc.Sau khi Kiều Minh Húc thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên xong, anh kéo ống quần của cô xuống rồi chuyển chân của cô vào trong trong.Thấy vẻ mặt của cô hơi ủ rũ, anh hỏi một cách lo lắng: “Em khó chịu chỗ nào à?”“Em… em…“Mạch Tiểu Miên do dự.Cô xoa tay vào bụng rồi nói: “Muốn đi vệ sinh.”“Minh Húc, Tiểu Miên nhà chúng ta muốn đi vệ sinh, con mau đưa con bé đến nhà vệ sinh đi!”Mẹ Mạch lo lắng cho con gái mình nên thúc giục: “Không có lại nhịn hỏng bàng quang của con bé mất.”Mặt của Kiều Minh Húc đỏ lên.“Mẹ dìu con đi.”Mạch Tiểu Miên nói với vẻ ngượng ngùng.

“Vậy nếu như em không thể đi được thì sao?”

Mạch Tiểu Miên hỏi anh một cách hoảng sợ: “Nếu biến thành một người vô dụng thì em phải làm sao?”

“Em không đi được thì anh sẽ cõng em đi! Cơ thể tàn phế không phải là một người vô dụng.

Chỉ người không còn ý chí, từ bỏ bản thân và hy vọng mới là người vô dụng! Tiểu Miên, em tin anh đi, em có thể đi được!”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng v**t v* đầu gối sưng tây của cô rồi nói: “Em phải biết yêu thương bản thân mình, không được liều như vậy.

Nếu như đầu gối của em bị tổn thương gì thì sẽ rất khó để đi lại được, biết chưa?”

Mạch Tiểu Miên nghiến răng rồi nhìn xuống.

“Được rồi, ngoan.

Em ngồi đi, anh đi thoa thuốc nước cho đầu gối của em.”

Kiều Minh Húc bỏ tay cô ra, để cô ngồi ở mép giường rồi bảo y tác lấy thuốc nước.

Y tác muốn thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên nhưng lại bị anh từ chối.

Anh lấy tăm bông rồi chấm thuốc lên đầu gối cô một cách cẩn thận.

Không những thế anh còn vừa chấm vừa nhẹ nhàng thổi để giảm bớt sự đau đớn cho cô.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Con rể tốt của mẹ…”

Mẹ Mạch đứng ở bên nhìn vậy thì rơi nước mắt: “Thật sự con còn đối xử với con bé tốt hơn người mẹ này đối xử với con mình.”

Người y tá đứng ở bên cũng có vẻ ngưỡng mộ.

Cô ta đã thấy quá nhiều người đàn ông không quan tâm vợ mình trong bệnh viện rồi.

Kiều Minh Húc trước mặt này vừa đẹp trai vừa giàu.

Dù vợ anh cũng không quá xuất sắc nhưng anh vẫn đối xử với cô ấy như châu báu, chăm sóc quan tâm cứ như cô ấy là con của mình vậy.

Đúng là hạnh phúc đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Nhưng sao cô ta có thể tưởng tượng được nỗi đau mà Mạch Tiểu Miên vừa trải qua như xé nát tim gan đến mức nào?

Trên đời này, hạnh phúc luôn đi cùng với đau khổ.

Chỉ có chịu được đau khổ thì mới hưởng được hạnh phúc.

Sau khi Kiều Minh Húc thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên xong, anh kéo ống quần của cô xuống rồi chuyển chân của cô vào trong trong.

Thấy vẻ mặt của cô hơi ủ rũ, anh hỏi một cách lo lắng: “Em khó chịu chỗ nào à?”

“Em… em…“

Mạch Tiểu Miên do dự.

Cô xoa tay vào bụng rồi nói: “Muốn đi vệ sinh.”

“Minh Húc, Tiểu Miên nhà chúng ta muốn đi vệ sinh, con mau đưa con bé đến nhà vệ sinh đi!”

Mẹ Mạch lo lắng cho con gái mình nên thúc giục: “Không có lại nhịn hỏng bàng quang của con bé mất.”

Mặt của Kiều Minh Húc đỏ lên.

“Mẹ dìu con đi.”

Mạch Tiểu Miên nói với vẻ ngượng ngùng.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Vậy nếu như em không thể đi được thì sao?”Mạch Tiểu Miên hỏi anh một cách hoảng sợ: “Nếu biến thành một người vô dụng thì em phải làm sao?”“Em không đi được thì anh sẽ cõng em đi! Cơ thể tàn phế không phải là một người vô dụng.Chỉ người không còn ý chí, từ bỏ bản thân và hy vọng mới là người vô dụng! Tiểu Miên, em tin anh đi, em có thể đi được!”Kiều Minh Húc nhẹ nhàng v**t v* đầu gối sưng tây của cô rồi nói: “Em phải biết yêu thương bản thân mình, không được liều như vậy.Nếu như đầu gối của em bị tổn thương gì thì sẽ rất khó để đi lại được, biết chưa?”Mạch Tiểu Miên nghiến răng rồi nhìn xuống.“Được rồi, ngoan.Em ngồi đi, anh đi thoa thuốc nước cho đầu gối của em.”Kiều Minh Húc bỏ tay cô ra, để cô ngồi ở mép giường rồi bảo y tác lấy thuốc nước.Y tác muốn thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên nhưng lại bị anh từ chối.Anh lấy tăm bông rồi chấm thuốc lên đầu gối cô một cách cẩn thận.Không những thế anh còn vừa chấm vừa nhẹ nhàng thổi để giảm bớt sự đau đớn cho cô.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Con rể tốt của mẹ…”Mẹ Mạch đứng ở bên nhìn vậy thì rơi nước mắt: “Thật sự con còn đối xử với con bé tốt hơn người mẹ này đối xử với con mình.”Người y tá đứng ở bên cũng có vẻ ngưỡng mộ.Cô ta đã thấy quá nhiều người đàn ông không quan tâm vợ mình trong bệnh viện rồi.Kiều Minh Húc trước mặt này vừa đẹp trai vừa giàu.Dù vợ anh cũng không quá xuất sắc nhưng anh vẫn đối xử với cô ấy như châu báu, chăm sóc quan tâm cứ như cô ấy là con của mình vậy.Đúng là hạnh phúc đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ.Nhưng sao cô ta có thể tưởng tượng được nỗi đau mà Mạch Tiểu Miên vừa trải qua như xé nát tim gan đến mức nào?Trên đời này, hạnh phúc luôn đi cùng với đau khổ.Chỉ có chịu được đau khổ thì mới hưởng được hạnh phúc.Sau khi Kiều Minh Húc thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên xong, anh kéo ống quần của cô xuống rồi chuyển chân của cô vào trong trong.Thấy vẻ mặt của cô hơi ủ rũ, anh hỏi một cách lo lắng: “Em khó chịu chỗ nào à?”“Em… em…“Mạch Tiểu Miên do dự.Cô xoa tay vào bụng rồi nói: “Muốn đi vệ sinh.”“Minh Húc, Tiểu Miên nhà chúng ta muốn đi vệ sinh, con mau đưa con bé đến nhà vệ sinh đi!”Mẹ Mạch lo lắng cho con gái mình nên thúc giục: “Không có lại nhịn hỏng bàng quang của con bé mất.”Mặt của Kiều Minh Húc đỏ lên.“Mẹ dìu con đi.”Mạch Tiểu Miên nói với vẻ ngượng ngùng.

Chương 569: 569: Chương 525