“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 586: 586: Chương 542
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc không nói rõ suy nghĩ của mình, mà chỉ viện cớ để nói.“Ừm.Em cũng muốn đi.”Đối với Mạch Tiểu Miên mà nói, mái ấm tình thương chính là một nơi để cô chữa bệnh?Dưới sự theo dõi của một y tá, Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên đi xuống lầu, lên xe lái đến mái ấm tình thương.Khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, anh xuống xe mua rất nhiều kẹo và đồ ăn vặt bỏ vào trong xe, chuẩn bị cho những đứa trẻ ở mái ấm tình thương.“Tốt lắm.”Mạch Tiểu Miên khen anh.“Cũng là em dạy dỗ tốt.”“Ha ha.”Mạch Tiểu Miên bật cười.Đến cổng mái ấm tình thương.Kiều Minh Húc đặt Mạch Tiểu Miên lên xe lăn, đẩy cô đi vào.Những đứa trẻ trong mái ấm tình thương mới đầu không nhìn thấy cô, mà chỉ nhìn thấy Kiều Minh Húc.“Chồng chị Tiểu Miên đến, chồng chị Tiểu Miên đến!”Một đứa trẻ hào hứng kêu lên.Những đứa trẻ khác nghe thấy cũng ùa ra như một bầy ong, vây quanh họ.Vẫn có đứa trẻ tinh mắt, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên lăn đội mũ len, đắp chăn mỏng ngồi trên xe.“Chị Tiểu Miên cũng đến, là chị Tiểu Miên.”Bọn trẻ nhìn thấy hai người họ, đứa nào cũng hào hứng giống như nghĩ những đứa trẻ bị bỏ rơi nhìn thấy cha mẹ của mình trở về.Nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên nhiệt tình chào đón họ, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng cởi mở theo.“Chị ơi, chị sao thế?”Tiểu Thiên đứa trẻ bị liệt một chút ở chân phải phát hiện ra sự khác lạ của Mạch Tiểu Miên, cũng chính là người đầu tiên hỏi.Sau đó ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Mạch Tiểu Miên, trên những khuôn mặt nhỏ ấy tràn đầy vẻ lo lắng và quan tâm.“Chị ơi, có phải chị cũng không đi được giống như em không?”Thần Thần đôi chân teo tóp, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra sờ vào tấm chăn trên chân Mạch Tiểu Miên và hỏi.Thần Thần, là đứa trẻ mà Mạch Tiểu Miên khá thiên vị ở nơi này,Cậu bé rất xinh đẹp, có một mái tóc mềm mại, làn da trắng nõn, ngũ quan cũng tương đối xinh xắn, đôi mắt đen như hắc diệu thạch, nhưng lại mắc phải căn bệnh teo chân, khiến cho cả đời này không thể nào đi lại được, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, hơn nữa thằng bé còn bị cha mẹ bỏ rơi ở cổng mái ấm tình thương.Đứa trẻ này rất thông minh đáng yêu, vả lại tính tình cũng không hề u ám bởi vì không biết đi mà ngược lại vô cùng vui tươi và hoạt bát, rất khiến người ta yêu thích.
Kiều Minh Húc không nói rõ suy nghĩ của mình, mà chỉ viện cớ để nói.
“Ừm.
Em cũng muốn đi.
”
Đối với Mạch Tiểu Miên mà nói, mái ấm tình thương chính là một nơi để cô chữa bệnh?
Dưới sự theo dõi của một y tá, Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên đi xuống lầu, lên xe lái đến mái ấm tình thương.
Khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, anh xuống xe mua rất nhiều kẹo và đồ ăn vặt bỏ vào trong xe, chuẩn bị cho những đứa trẻ ở mái ấm tình thương.
“Tốt lắm.
”
Mạch Tiểu Miên khen anh.
“Cũng là em dạy dỗ tốt.
”
“Ha ha.
”
Mạch Tiểu Miên bật cười.
Đến cổng mái ấm tình thương.
Kiều Minh Húc đặt Mạch Tiểu Miên lên xe lăn, đẩy cô đi vào.
Những đứa trẻ trong mái ấm tình thương mới đầu không nhìn thấy cô, mà chỉ nhìn thấy Kiều Minh Húc.
“Chồng chị Tiểu Miên đến, chồng chị Tiểu Miên đến!”
Một đứa trẻ hào hứng kêu lên.
Những đứa trẻ khác nghe thấy cũng ùa ra như một bầy ong, vây quanh họ.
Vẫn có đứa trẻ tinh mắt, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên lăn đội mũ len, đắp chăn mỏng ngồi trên xe.
“Chị Tiểu Miên cũng đến, là chị Tiểu Miên.
”
Bọn trẻ nhìn thấy hai người họ, đứa nào cũng hào hứng giống như nghĩ những đứa trẻ bị bỏ rơi nhìn thấy cha mẹ của mình trở về.
Nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên nhiệt tình chào đón họ, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng cởi mở theo.
“Chị ơi, chị sao thế?”
Tiểu Thiên đứa trẻ bị liệt một chút ở chân phải phát hiện ra sự khác lạ của Mạch Tiểu Miên, cũng chính là người đầu tiên hỏi.
Sau đó ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Mạch Tiểu Miên, trên những khuôn mặt nhỏ ấy tràn đầy vẻ lo lắng và quan tâm.
“Chị ơi, có phải chị cũng không đi được giống như em không?”
Thần Thần đôi chân teo tóp, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra sờ vào tấm chăn trên chân Mạch Tiểu Miên và hỏi.
Thần Thần, là đứa trẻ mà Mạch Tiểu Miên khá thiên vị ở nơi này,
Cậu bé rất xinh đẹp, có một mái tóc mềm mại, làn da trắng nõn, ngũ quan cũng tương đối xinh xắn, đôi mắt đen như hắc diệu thạch, nhưng lại mắc phải căn bệnh teo chân, khiến cho cả đời này không thể nào đi lại được, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, hơn nữa thằng bé còn bị cha mẹ bỏ rơi ở cổng mái ấm tình thương.
Đứa trẻ này rất thông minh đáng yêu, vả lại tính tình cũng không hề u ám bởi vì không biết đi mà ngược lại vô cùng vui tươi và hoạt bát, rất khiến người ta yêu thích.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc không nói rõ suy nghĩ của mình, mà chỉ viện cớ để nói.“Ừm.Em cũng muốn đi.”Đối với Mạch Tiểu Miên mà nói, mái ấm tình thương chính là một nơi để cô chữa bệnh?Dưới sự theo dõi của một y tá, Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên đi xuống lầu, lên xe lái đến mái ấm tình thương.Khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, anh xuống xe mua rất nhiều kẹo và đồ ăn vặt bỏ vào trong xe, chuẩn bị cho những đứa trẻ ở mái ấm tình thương.“Tốt lắm.”Mạch Tiểu Miên khen anh.“Cũng là em dạy dỗ tốt.”“Ha ha.”Mạch Tiểu Miên bật cười.Đến cổng mái ấm tình thương.Kiều Minh Húc đặt Mạch Tiểu Miên lên xe lăn, đẩy cô đi vào.Những đứa trẻ trong mái ấm tình thương mới đầu không nhìn thấy cô, mà chỉ nhìn thấy Kiều Minh Húc.“Chồng chị Tiểu Miên đến, chồng chị Tiểu Miên đến!”Một đứa trẻ hào hứng kêu lên.Những đứa trẻ khác nghe thấy cũng ùa ra như một bầy ong, vây quanh họ.Vẫn có đứa trẻ tinh mắt, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên lăn đội mũ len, đắp chăn mỏng ngồi trên xe.“Chị Tiểu Miên cũng đến, là chị Tiểu Miên.”Bọn trẻ nhìn thấy hai người họ, đứa nào cũng hào hứng giống như nghĩ những đứa trẻ bị bỏ rơi nhìn thấy cha mẹ của mình trở về.Nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên nhiệt tình chào đón họ, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng cởi mở theo.“Chị ơi, chị sao thế?”Tiểu Thiên đứa trẻ bị liệt một chút ở chân phải phát hiện ra sự khác lạ của Mạch Tiểu Miên, cũng chính là người đầu tiên hỏi.Sau đó ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Mạch Tiểu Miên, trên những khuôn mặt nhỏ ấy tràn đầy vẻ lo lắng và quan tâm.“Chị ơi, có phải chị cũng không đi được giống như em không?”Thần Thần đôi chân teo tóp, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra sờ vào tấm chăn trên chân Mạch Tiểu Miên và hỏi.Thần Thần, là đứa trẻ mà Mạch Tiểu Miên khá thiên vị ở nơi này,Cậu bé rất xinh đẹp, có một mái tóc mềm mại, làn da trắng nõn, ngũ quan cũng tương đối xinh xắn, đôi mắt đen như hắc diệu thạch, nhưng lại mắc phải căn bệnh teo chân, khiến cho cả đời này không thể nào đi lại được, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, hơn nữa thằng bé còn bị cha mẹ bỏ rơi ở cổng mái ấm tình thương.Đứa trẻ này rất thông minh đáng yêu, vả lại tính tình cũng không hề u ám bởi vì không biết đi mà ngược lại vô cùng vui tươi và hoạt bát, rất khiến người ta yêu thích.