“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 596: Chương 552
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc ngồi xổm xuống, đặt tay lên chân cô và bắt đầu xoa bóp: “Cô chủ à, ta xoa bóp chân cho cô chủ nhé?”Đột nhiên nghe thấy anh dí dỏm đùa như vậy, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười, nhại lại giọng của anh và trêu chọc: “Được, nếu xoa bóp mà tôi thấy dễ chịu thì tôi sẽ thưởng cho ngài!”“Được, cảm ơn cô chủ!”Kiều Minh Húc ân cần xoa bóp chân cho cô, tuy rằng anh vẫn còn lóng nga lóng ngóng và chưa nắm rõ vị trí các huyệt đạo, nhưng mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng chạm đến trái tim cô, khiến cô vô cùng cảm động.Xoa bóp xong, Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên, ghé sát mặt vào cô và nói: “Cô chủ, thưởng một nụ hôn đi.”Mặt Mạch Tiểu Miên hơi ửng đỏ, ngượng ngùng hôn lên má anh.Kiều Minh Húc cảm thấy giống như bị điện giật, toàn thân tràn đầy sức lực, mọi mệt nhọc trong ngày đều bị cuốn sạch.“Tôi cũng sẽ thưởng cho cô chủ một nụ hôn!”Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng thẹn thùng của cô, sự h*m m**n của anh lại trỗi dậy, anh rất muốn ghì chặt lấy cô và hôn cô ngấu nghiến.Nhưng, bây giờ cô đang không khỏe và anh cũng không thể hoạt động quá nhiều.Chỉ hy vọng cô có thể cho anh hôn má cô một cái thôi.Mạch Tiểu Miên xấu hổ lí nhí đáp: “Được.”“Tạ chủ long ân!”Kiều Minh Húc đưa miệng sát đến gần cô rồi nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.Tim của Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên như ngừng đi nửa nhịp, sau đó lại bất thình lình trở nên dồn dập, hơi thở cũng dần trở nên lộn xộn.Kiều Minh Húc cũng ngượng đến chín mặt, anh lúc này hệt như một cậu bé học sinh cấp hai cuối cùng cũng được hôn cô bạn mình thầm mến bấy lâu, vừa phấn khởi, lại vừa hồi hộp.Ánh mắt hai người nhìn nhau trìu mến hơn, sâu thẳm đến nỗi cả hai muốn chết chìm trong ánh mắt của nhau.Cô y tá bước vào và phá vỡ bầu không khí tình tứ giữa họ.Y tá đo nhiệt độ cho cô xong thì rời đi, Kiều Minh Húc cúi người bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, nói: “Ngủ ngon nhé.Ngày mai chúng ta sẽ về nhà.Anh đi tắm đây.”“Em cũng muốn đi tắm.”Mạch Tiểu Miên đã mấy ngày liền không tắm nên cảm thấy cả người rất bẩn.Cô khổ sở nói: “Nhưng bệnh viện không có bồn tắm, em lại không đứng được nên không thể tắm ở đây được.”“Chúng ta về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện nhé.”Kiều Minh Húc ra ngoài hỏi ý kiến bác sĩ.Bác sĩ cho phép Mạch Tiểu Miên về nhà nhưng vẫn phải có y tá ở bên cạnh để chăm sóc trong trường hợp khẩn cấp.Chẳng qua nhất định buổi tối phải quay về đây qua đêm, vì còn phải quan sát tình huống sóng điện não của Mạch Tiểu Miên nữa.Kiều Minh Húc giúp Mạch Tiểu Miên ra khỏi phòng bệnh, lên xe chở cô về nhà, bên cạnh còn có mấy y tá đi theo.Về đến Hoàng Uyển số 1.Y tá kia thấy căn biệt thự nhỏ đẹp mắt trong lành rất khác biệt kia cùng trang trí xa hoa điệu thấp bên trong thì thật lòng hâm mộ.Cô ta hâm mộ Mạch Tiểu Miên.
Kiều Minh Húc ngồi xổm xuống, đặt tay lên chân cô và bắt đầu xoa bóp: “Cô chủ à, ta xoa bóp chân cho cô chủ nhé?”
Đột nhiên nghe thấy anh dí dỏm đùa như vậy, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười, nhại lại giọng của anh và trêu chọc: “Được, nếu xoa bóp mà tôi thấy dễ chịu thì tôi sẽ thưởng cho ngài!”
“Được, cảm ơn cô chủ!”
Kiều Minh Húc ân cần xoa bóp chân cho cô, tuy rằng anh vẫn còn lóng nga lóng ngóng và chưa nắm rõ vị trí các huyệt đạo, nhưng mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng chạm đến trái tim cô, khiến cô vô cùng cảm động.
Xoa bóp xong, Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên, ghé sát mặt vào cô và nói: “Cô chủ, thưởng một nụ hôn đi.”
Mặt Mạch Tiểu Miên hơi ửng đỏ, ngượng ngùng hôn lên má anh.
Kiều Minh Húc cảm thấy giống như bị điện giật, toàn thân tràn đầy sức lực, mọi mệt nhọc trong ngày đều bị cuốn sạch.
“Tôi cũng sẽ thưởng cho cô chủ một nụ hôn!”
Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng thẹn thùng của cô, sự h*m m**n của anh lại trỗi dậy, anh rất muốn ghì chặt lấy cô và hôn cô ngấu nghiến.
Nhưng, bây giờ cô đang không khỏe và anh cũng không thể hoạt động quá nhiều.
Chỉ hy vọng cô có thể cho anh hôn má cô một cái thôi.
Mạch Tiểu Miên xấu hổ lí nhí đáp: “Được.”
“Tạ chủ long ân!”
Kiều Minh Húc đưa miệng sát đến gần cô rồi nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.
Tim của Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên như ngừng đi nửa nhịp, sau đó lại bất thình lình trở nên dồn dập, hơi thở cũng dần trở nên lộn xộn.
Kiều Minh Húc cũng ngượng đến chín mặt, anh lúc này hệt như một cậu bé học sinh cấp hai cuối cùng cũng được hôn cô bạn mình thầm mến bấy lâu, vừa phấn khởi, lại vừa hồi hộp.
Ánh mắt hai người nhìn nhau trìu mến hơn, sâu thẳm đến nỗi cả hai muốn chết chìm trong ánh mắt của nhau.
Cô y tá bước vào và phá vỡ bầu không khí tình tứ giữa họ.
Y tá đo nhiệt độ cho cô xong thì rời đi, Kiều Minh Húc cúi người bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, nói: “Ngủ ngon nhé.
Ngày mai chúng ta sẽ về nhà.
Anh đi tắm đây.”
“Em cũng muốn đi tắm.”
Mạch Tiểu Miên đã mấy ngày liền không tắm nên cảm thấy cả người rất bẩn.
Cô khổ sở nói: “Nhưng bệnh viện không có bồn tắm, em lại không đứng được nên không thể tắm ở đây được.”
“Chúng ta về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện nhé.”
Kiều Minh Húc ra ngoài hỏi ý kiến bác sĩ.
Bác sĩ cho phép Mạch Tiểu Miên về nhà nhưng vẫn phải có y tá ở bên cạnh để chăm sóc trong trường hợp khẩn cấp.
Chẳng qua nhất định buổi tối phải quay về đây qua đêm, vì còn phải quan sát tình huống sóng điện não của Mạch Tiểu Miên nữa.
Kiều Minh Húc giúp Mạch Tiểu Miên ra khỏi phòng bệnh, lên xe chở cô về nhà, bên cạnh còn có mấy y tá đi theo.
Về đến Hoàng Uyển số 1.
Y tá kia thấy căn biệt thự nhỏ đẹp mắt trong lành rất khác biệt kia cùng trang trí xa hoa điệu thấp bên trong thì thật lòng hâm mộ.
Cô ta hâm mộ Mạch Tiểu Miên.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc ngồi xổm xuống, đặt tay lên chân cô và bắt đầu xoa bóp: “Cô chủ à, ta xoa bóp chân cho cô chủ nhé?”Đột nhiên nghe thấy anh dí dỏm đùa như vậy, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười, nhại lại giọng của anh và trêu chọc: “Được, nếu xoa bóp mà tôi thấy dễ chịu thì tôi sẽ thưởng cho ngài!”“Được, cảm ơn cô chủ!”Kiều Minh Húc ân cần xoa bóp chân cho cô, tuy rằng anh vẫn còn lóng nga lóng ngóng và chưa nắm rõ vị trí các huyệt đạo, nhưng mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng chạm đến trái tim cô, khiến cô vô cùng cảm động.Xoa bóp xong, Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên, ghé sát mặt vào cô và nói: “Cô chủ, thưởng một nụ hôn đi.”Mặt Mạch Tiểu Miên hơi ửng đỏ, ngượng ngùng hôn lên má anh.Kiều Minh Húc cảm thấy giống như bị điện giật, toàn thân tràn đầy sức lực, mọi mệt nhọc trong ngày đều bị cuốn sạch.“Tôi cũng sẽ thưởng cho cô chủ một nụ hôn!”Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng thẹn thùng của cô, sự h*m m**n của anh lại trỗi dậy, anh rất muốn ghì chặt lấy cô và hôn cô ngấu nghiến.Nhưng, bây giờ cô đang không khỏe và anh cũng không thể hoạt động quá nhiều.Chỉ hy vọng cô có thể cho anh hôn má cô một cái thôi.Mạch Tiểu Miên xấu hổ lí nhí đáp: “Được.”“Tạ chủ long ân!”Kiều Minh Húc đưa miệng sát đến gần cô rồi nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.Tim của Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên như ngừng đi nửa nhịp, sau đó lại bất thình lình trở nên dồn dập, hơi thở cũng dần trở nên lộn xộn.Kiều Minh Húc cũng ngượng đến chín mặt, anh lúc này hệt như một cậu bé học sinh cấp hai cuối cùng cũng được hôn cô bạn mình thầm mến bấy lâu, vừa phấn khởi, lại vừa hồi hộp.Ánh mắt hai người nhìn nhau trìu mến hơn, sâu thẳm đến nỗi cả hai muốn chết chìm trong ánh mắt của nhau.Cô y tá bước vào và phá vỡ bầu không khí tình tứ giữa họ.Y tá đo nhiệt độ cho cô xong thì rời đi, Kiều Minh Húc cúi người bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, nói: “Ngủ ngon nhé.Ngày mai chúng ta sẽ về nhà.Anh đi tắm đây.”“Em cũng muốn đi tắm.”Mạch Tiểu Miên đã mấy ngày liền không tắm nên cảm thấy cả người rất bẩn.Cô khổ sở nói: “Nhưng bệnh viện không có bồn tắm, em lại không đứng được nên không thể tắm ở đây được.”“Chúng ta về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện nhé.”Kiều Minh Húc ra ngoài hỏi ý kiến bác sĩ.Bác sĩ cho phép Mạch Tiểu Miên về nhà nhưng vẫn phải có y tá ở bên cạnh để chăm sóc trong trường hợp khẩn cấp.Chẳng qua nhất định buổi tối phải quay về đây qua đêm, vì còn phải quan sát tình huống sóng điện não của Mạch Tiểu Miên nữa.Kiều Minh Húc giúp Mạch Tiểu Miên ra khỏi phòng bệnh, lên xe chở cô về nhà, bên cạnh còn có mấy y tá đi theo.Về đến Hoàng Uyển số 1.Y tá kia thấy căn biệt thự nhỏ đẹp mắt trong lành rất khác biệt kia cùng trang trí xa hoa điệu thấp bên trong thì thật lòng hâm mộ.Cô ta hâm mộ Mạch Tiểu Miên.