“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 606: Chương 562
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Vào sau ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, cô ấy đã đến phòng nghỉ tìm em, nói hai người có hợp đồng ba năm sau.”“Ừm.”Kiều Minh Húc không phủ nhận: “Lúc đó, anh nghĩ cô ấy mới là người mà anh nên chung sống cả đời, vì an ủi lòng bất an của cô ấy nên anh đã ký hợp đồng.“Giữa hai người đã có tình cảm mười năm.”Khi Mạch Tiểu Miên nói câu này, cô thấy lòng mình chua xót, nhớ đến lần đó cô gọi điện thoại cho anh, là Lâm Ngọc bắt máy nói Kiều Minh Húc đang ngủ bên cạnh cô ta.“Ừm.Mười năm này, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy, dĩ nhiên nghĩ là nên tiếp tục cùng với cô ấy.”“Vậy anh vẫn nên tiếp tục.”Mạch Tiểu Miên cứng đờ trong lòng anh, mất tự nhiên nói: “Giữa anh và em cũng đâu phải vợ chồng thật sự, hai người không nên vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.Có lẽ, anh thương hại chân em không thể đi lại được mới ra quyết định như vậy.Anh yên tâm, em nhất định sẽ đứng dậy nhanh thôi, sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu.”“Người phụ nữ ngốc nghếch…”Tay của Kiều Minh Húc vẫn ôm chặt cô, không để cô động đậy: “Không phải em ảnh hưởng đến tình cảm của anh và cô ấy, mà là sau khi quen biết em anh mới phát hiện, tình cảm anh đối với cô ấy không phải tình yêu thật sự mà là một thói quen.”“Ý anh là, anh yêu em?”Mạch Tiểu Miên dè dặt hỏi.Rất hy vọng nghe anh nói ra ba chữ đó.Nếu như anh nói, cô cảm thấy mình không cần đạo đức quá cao để quan tâm đến sự tồn tại của Lâm Ngọc.Dù sao, trên phương diện pháp luật, cô mới là vợ anh, còn Lâm Ngọc chẳng qua chỉ là người yêu trước khi anh kết hôn mà thôi.Nếu như anh nói yêu cô, cô sẽ không làm thánh mẫu mà giao anh ra, chỉ muốn nắm chặt lấy anh.“Ừm.”Kiều Minh Húc đáp một tiếng.Cho dù anh không nói ba chữ đó nhưng tiếng ừm này cũng đại diện anh thừa nhận rồi.Điều này khiến Mạch Tiểu Miên rất vui.Nhưng rồi lại đắn đo: “Thời gian quen biết của chúng ta ngắn vậy, sao anh có thể xác định anh yêu em? Sao anh có thể xác định em mới là người anh muốn ký hợp đồng kết hôn dài hạn mà không phải Lâm Ngọc?”“Em nghĩ sao?”Kiều Minh Húc không trả lời trực tiếp mà là hỏi ngược lại.“Sao em biết tấm lòng anh được?”Nói đến đây, cô lại nhớ đến tấm lòng của Trình Đông Thành, tim lại nhói lên một cái, im lặng không nói.
“Vào sau ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, cô ấy đã đến phòng nghỉ tìm em, nói hai người có hợp đồng ba năm sau.
”
“Ừm.
”
Kiều Minh Húc không phủ nhận: “Lúc đó, anh nghĩ cô ấy mới là người mà anh nên chung sống cả đời, vì an ủi lòng bất an của cô ấy nên anh đã ký hợp đồng.
“Giữa hai người đã có tình cảm mười năm.
”
Khi Mạch Tiểu Miên nói câu này, cô thấy lòng mình chua xót, nhớ đến lần đó cô gọi điện thoại cho anh, là Lâm Ngọc bắt máy nói Kiều Minh Húc đang ngủ bên cạnh cô ta.
“Ừm.
Mười năm này, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy, dĩ nhiên nghĩ là nên tiếp tục cùng với cô ấy.
”
“Vậy anh vẫn nên tiếp tục.
”
Mạch Tiểu Miên cứng đờ trong lòng anh, mất tự nhiên nói: “Giữa anh và em cũng đâu phải vợ chồng thật sự, hai người không nên vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.
Có lẽ, anh thương hại chân em không thể đi lại được mới ra quyết định như vậy.
Anh yên tâm, em nhất định sẽ đứng dậy nhanh thôi, sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu.
”
“Người phụ nữ ngốc nghếch…”
Tay của Kiều Minh Húc vẫn ôm chặt cô, không để cô động đậy: “Không phải em ảnh hưởng đến tình cảm của anh và cô ấy, mà là sau khi quen biết em anh mới phát hiện, tình cảm anh đối với cô ấy không phải tình yêu thật sự mà là một thói quen.
”
“Ý anh là, anh yêu em?”
Mạch Tiểu Miên dè dặt hỏi.
Rất hy vọng nghe anh nói ra ba chữ đó.
Nếu như anh nói, cô cảm thấy mình không cần đạo đức quá cao để quan tâm đến sự tồn tại của Lâm Ngọc.
Dù sao, trên phương diện pháp luật, cô mới là vợ anh, còn Lâm Ngọc chẳng qua chỉ là người yêu trước khi anh kết hôn mà thôi.
Nếu như anh nói yêu cô, cô sẽ không làm thánh mẫu mà giao anh ra, chỉ muốn nắm chặt lấy anh.
“Ừm.
”
Kiều Minh Húc đáp một tiếng.
Cho dù anh không nói ba chữ đó nhưng tiếng ừm này cũng đại diện anh thừa nhận rồi.
Điều này khiến Mạch Tiểu Miên rất vui.
Nhưng rồi lại đắn đo: “Thời gian quen biết của chúng ta ngắn vậy, sao anh có thể xác định anh yêu em? Sao anh có thể xác định em mới là người anh muốn ký hợp đồng kết hôn dài hạn mà không phải Lâm Ngọc?”
“Em nghĩ sao?”
Kiều Minh Húc không trả lời trực tiếp mà là hỏi ngược lại.
“Sao em biết tấm lòng anh được?”
Nói đến đây, cô lại nhớ đến tấm lòng của Trình Đông Thành, tim lại nhói lên một cái, im lặng không nói.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Vào sau ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, cô ấy đã đến phòng nghỉ tìm em, nói hai người có hợp đồng ba năm sau.”“Ừm.”Kiều Minh Húc không phủ nhận: “Lúc đó, anh nghĩ cô ấy mới là người mà anh nên chung sống cả đời, vì an ủi lòng bất an của cô ấy nên anh đã ký hợp đồng.“Giữa hai người đã có tình cảm mười năm.”Khi Mạch Tiểu Miên nói câu này, cô thấy lòng mình chua xót, nhớ đến lần đó cô gọi điện thoại cho anh, là Lâm Ngọc bắt máy nói Kiều Minh Húc đang ngủ bên cạnh cô ta.“Ừm.Mười năm này, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy, dĩ nhiên nghĩ là nên tiếp tục cùng với cô ấy.”“Vậy anh vẫn nên tiếp tục.”Mạch Tiểu Miên cứng đờ trong lòng anh, mất tự nhiên nói: “Giữa anh và em cũng đâu phải vợ chồng thật sự, hai người không nên vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.Có lẽ, anh thương hại chân em không thể đi lại được mới ra quyết định như vậy.Anh yên tâm, em nhất định sẽ đứng dậy nhanh thôi, sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu.”“Người phụ nữ ngốc nghếch…”Tay của Kiều Minh Húc vẫn ôm chặt cô, không để cô động đậy: “Không phải em ảnh hưởng đến tình cảm của anh và cô ấy, mà là sau khi quen biết em anh mới phát hiện, tình cảm anh đối với cô ấy không phải tình yêu thật sự mà là một thói quen.”“Ý anh là, anh yêu em?”Mạch Tiểu Miên dè dặt hỏi.Rất hy vọng nghe anh nói ra ba chữ đó.Nếu như anh nói, cô cảm thấy mình không cần đạo đức quá cao để quan tâm đến sự tồn tại của Lâm Ngọc.Dù sao, trên phương diện pháp luật, cô mới là vợ anh, còn Lâm Ngọc chẳng qua chỉ là người yêu trước khi anh kết hôn mà thôi.Nếu như anh nói yêu cô, cô sẽ không làm thánh mẫu mà giao anh ra, chỉ muốn nắm chặt lấy anh.“Ừm.”Kiều Minh Húc đáp một tiếng.Cho dù anh không nói ba chữ đó nhưng tiếng ừm này cũng đại diện anh thừa nhận rồi.Điều này khiến Mạch Tiểu Miên rất vui.Nhưng rồi lại đắn đo: “Thời gian quen biết của chúng ta ngắn vậy, sao anh có thể xác định anh yêu em? Sao anh có thể xác định em mới là người anh muốn ký hợp đồng kết hôn dài hạn mà không phải Lâm Ngọc?”“Em nghĩ sao?”Kiều Minh Húc không trả lời trực tiếp mà là hỏi ngược lại.“Sao em biết tấm lòng anh được?”Nói đến đây, cô lại nhớ đến tấm lòng của Trình Đông Thành, tim lại nhói lên một cái, im lặng không nói.