“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 610: Chương 566
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc nghe ngóng và tìm được mộ Trình Đông Thành.Nơi này vốn là do cha mẹ Trình chọn để tương lai làm nơi dừng chân cho hai người họ.Nhưng không ngờ, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, khiến cho con trai của chính mình nằm xuống đó.Bọn họ vì cố ý gây thương tích cho Mạch Tiểu Miên mà bị bắt giam.Mạch Tiểu Miên nhìn tấm bia mộ mới tinh nhưng nhìn đến tấm ảnh trên bia, mặt cô xìu xuống.Kiều Minh Húc lúc đầu không hề nhìn bia mộ, anh chỉ chú ý đến ánh mặt của cô.Thấy ánh mắt cô không đúng nên mới liếc mắt qua, rồi tức đến phát run, giơ chân muốn đá qua đó.Mạch Tiểu Miên giơ tay kéo anh lại, lắc đầu: “Đừng!”“Tức chết anh rồi!”Kiều Minh Húc nhìn thấy tấm ảnh trên bia.Trong tấm ảnh trắng đen không phải một mình Trình Đông Thành mà là tấm ảnh chụp chung của Mạch Tiểu Miên và anh ta thời trung học.Mạch Tiểu Miên trong tấm ảnh cười rất ngây thơ, Trình Đông Thành cũng tươi trẻ ngời ngời.Vốn dĩ đây là một tấm ảnh rất đẹp.Nhưng, đặt ở đây khiến người khác lạnh lòng.Thì ra cha mẹ Trình đã dự định để cho Mạch Tiểu Miên bồi táng từ lâu, đúng là lòng dạ ác độc.Mạch Tiểu Miên cũng lạnh lẽo.Bản thân mình còn sống mà bị người ta làm như vậy.Hơn nữa, cho dù cô chết rồi cũng không muốn chôn cùng Trình Đông Thành.Cô không muốn Kiều Minh Húc đá bia mộ vì đây là sự tôn trọng đối với một người chết.Nếu như Trình Đông Thành dưới đó biết được, anh ấy cũng không thể đồng ý cha mẹ làm như vậy.Kiều Minh Húc lấy từ dưới đế giày ra một con dao nhỏ phòng khi trường hợp đặc biệt, anh ngồi xổm xuống trước mặt tấm bia, rọc tấm ảnh có Mạch Tiểu Miên xuống, nhíu mày nói với bia mộ: “Một mình cậu lên đường là được, Mạch Tiểu Miên là vợ tôi, tương lai cũng chỉ có thể chôn cùng với tôi!”Mạch Tiểu Miên lặng lẽ nhìn hành động của anh, nghe anh nói câu này thì trái tim lạnh lẽo cảm nhận được một chút ấm áp.“Đông Thành, anh nói rồi, anh phải chúc em hạnh phúc đó.”Mạch Tiểu Miên nhìn bia mộ, giọng nói rất nhẹ rất nhạt: “Em không muốn trách anh nữa, từ nay về sau, chúng ta âm dương cách biệt, không ai liên quan tới ai nữa.”Tục ngữ nói, chuyện đáng thương nhất trên đời đó chẳng qua là do suy nghĩ ngu dốt, cố chấp.Cô vốn còn một chút tình cảm với Trình Đông Thành nhưng lần này, cô đã lạnh lòng triệt để rồi.“Đi thôi, Minh Húc.”Mạch Tiểu Miên lạnh nhạt nhìn bia mộ một cái, trên đó chỉ còn lại nửa tấm ảnh.Kiều Minh Húc đứng đằng sau cô, đẩy xe lăn…Trại giam hình sự.
Kiều Minh Húc nghe ngóng và tìm được mộ Trình Đông Thành.
Nơi này vốn là do cha mẹ Trình chọn để tương lai làm nơi dừng chân cho hai người họ.
Nhưng không ngờ, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, khiến cho con trai của chính mình nằm xuống đó.
Bọn họ vì cố ý gây thương tích cho Mạch Tiểu Miên mà bị bắt giam.
Mạch Tiểu Miên nhìn tấm bia mộ mới tinh nhưng nhìn đến tấm ảnh trên bia, mặt cô xìu xuống.
Kiều Minh Húc lúc đầu không hề nhìn bia mộ, anh chỉ chú ý đến ánh mặt của cô.
Thấy ánh mắt cô không đúng nên mới liếc mắt qua, rồi tức đến phát run, giơ chân muốn đá qua đó.
Mạch Tiểu Miên giơ tay kéo anh lại, lắc đầu: “Đừng!”
“Tức chết anh rồi!”
Kiều Minh Húc nhìn thấy tấm ảnh trên bia.
Trong tấm ảnh trắng đen không phải một mình Trình Đông Thành mà là tấm ảnh chụp chung của Mạch Tiểu Miên và anh ta thời trung học.
Mạch Tiểu Miên trong tấm ảnh cười rất ngây thơ, Trình Đông Thành cũng tươi trẻ ngời ngời.
Vốn dĩ đây là một tấm ảnh rất đẹp.
Nhưng, đặt ở đây khiến người khác lạnh lòng.
Thì ra cha mẹ Trình đã dự định để cho Mạch Tiểu Miên bồi táng từ lâu, đúng là lòng dạ ác độc.
Mạch Tiểu Miên cũng lạnh lẽo.
Bản thân mình còn sống mà bị người ta làm như vậy.
Hơn nữa, cho dù cô chết rồi cũng không muốn chôn cùng Trình Đông Thành.
Cô không muốn Kiều Minh Húc đá bia mộ vì đây là sự tôn trọng đối với một người chết.
Nếu như Trình Đông Thành dưới đó biết được, anh ấy cũng không thể đồng ý cha mẹ làm như vậy.
Kiều Minh Húc lấy từ dưới đế giày ra một con dao nhỏ phòng khi trường hợp đặc biệt, anh ngồi xổm xuống trước mặt tấm bia, rọc tấm ảnh có Mạch Tiểu Miên xuống, nhíu mày nói với bia mộ: “Một mình cậu lên đường là được, Mạch Tiểu Miên là vợ tôi, tương lai cũng chỉ có thể chôn cùng với tôi!”
Mạch Tiểu Miên lặng lẽ nhìn hành động của anh, nghe anh nói câu này thì trái tim lạnh lẽo cảm nhận được một chút ấm áp.
“Đông Thành, anh nói rồi, anh phải chúc em hạnh phúc đó.
”
Mạch Tiểu Miên nhìn bia mộ, giọng nói rất nhẹ rất nhạt: “Em không muốn trách anh nữa, từ nay về sau, chúng ta âm dương cách biệt, không ai liên quan tới ai nữa.
”
Tục ngữ nói, chuyện đáng thương nhất trên đời đó chẳng qua là do suy nghĩ ngu dốt, cố chấp.
Cô vốn còn một chút tình cảm với Trình Đông Thành nhưng lần này, cô đã lạnh lòng triệt để rồi.
“Đi thôi, Minh Húc.
”
Mạch Tiểu Miên lạnh nhạt nhìn bia mộ một cái, trên đó chỉ còn lại nửa tấm ảnh.
Kiều Minh Húc đứng đằng sau cô, đẩy xe lăn…
Trại giam hình sự.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc nghe ngóng và tìm được mộ Trình Đông Thành.Nơi này vốn là do cha mẹ Trình chọn để tương lai làm nơi dừng chân cho hai người họ.Nhưng không ngờ, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, khiến cho con trai của chính mình nằm xuống đó.Bọn họ vì cố ý gây thương tích cho Mạch Tiểu Miên mà bị bắt giam.Mạch Tiểu Miên nhìn tấm bia mộ mới tinh nhưng nhìn đến tấm ảnh trên bia, mặt cô xìu xuống.Kiều Minh Húc lúc đầu không hề nhìn bia mộ, anh chỉ chú ý đến ánh mặt của cô.Thấy ánh mắt cô không đúng nên mới liếc mắt qua, rồi tức đến phát run, giơ chân muốn đá qua đó.Mạch Tiểu Miên giơ tay kéo anh lại, lắc đầu: “Đừng!”“Tức chết anh rồi!”Kiều Minh Húc nhìn thấy tấm ảnh trên bia.Trong tấm ảnh trắng đen không phải một mình Trình Đông Thành mà là tấm ảnh chụp chung của Mạch Tiểu Miên và anh ta thời trung học.Mạch Tiểu Miên trong tấm ảnh cười rất ngây thơ, Trình Đông Thành cũng tươi trẻ ngời ngời.Vốn dĩ đây là một tấm ảnh rất đẹp.Nhưng, đặt ở đây khiến người khác lạnh lòng.Thì ra cha mẹ Trình đã dự định để cho Mạch Tiểu Miên bồi táng từ lâu, đúng là lòng dạ ác độc.Mạch Tiểu Miên cũng lạnh lẽo.Bản thân mình còn sống mà bị người ta làm như vậy.Hơn nữa, cho dù cô chết rồi cũng không muốn chôn cùng Trình Đông Thành.Cô không muốn Kiều Minh Húc đá bia mộ vì đây là sự tôn trọng đối với một người chết.Nếu như Trình Đông Thành dưới đó biết được, anh ấy cũng không thể đồng ý cha mẹ làm như vậy.Kiều Minh Húc lấy từ dưới đế giày ra một con dao nhỏ phòng khi trường hợp đặc biệt, anh ngồi xổm xuống trước mặt tấm bia, rọc tấm ảnh có Mạch Tiểu Miên xuống, nhíu mày nói với bia mộ: “Một mình cậu lên đường là được, Mạch Tiểu Miên là vợ tôi, tương lai cũng chỉ có thể chôn cùng với tôi!”Mạch Tiểu Miên lặng lẽ nhìn hành động của anh, nghe anh nói câu này thì trái tim lạnh lẽo cảm nhận được một chút ấm áp.“Đông Thành, anh nói rồi, anh phải chúc em hạnh phúc đó.”Mạch Tiểu Miên nhìn bia mộ, giọng nói rất nhẹ rất nhạt: “Em không muốn trách anh nữa, từ nay về sau, chúng ta âm dương cách biệt, không ai liên quan tới ai nữa.”Tục ngữ nói, chuyện đáng thương nhất trên đời đó chẳng qua là do suy nghĩ ngu dốt, cố chấp.Cô vốn còn một chút tình cảm với Trình Đông Thành nhưng lần này, cô đã lạnh lòng triệt để rồi.“Đi thôi, Minh Húc.”Mạch Tiểu Miên lạnh nhạt nhìn bia mộ một cái, trên đó chỉ còn lại nửa tấm ảnh.Kiều Minh Húc đứng đằng sau cô, đẩy xe lăn…Trại giam hình sự.