Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 612: Chương 568

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Các người đi ra đi, tôi có chút chuyện riêng muốn nói với hai người họ.”Kiều Minh Húc nói với đội trưởng Hoàng.“Vâng, anh Kiều, xin chú ý an toàn, đôi vợ chồng già này hơi không bình thường.Cha mẹ nuôi ra được đứa con b**n th** tàn bạo chặt xác người khác thì chắc chắn tâm lý cũng b**n th** tối tăm.”Đội trưởng Hoàng nói với Kiều Minh Húc.Mẹ Trình vốn đang cúi đầu, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu lên như điện giật, mắt sáng như đuốc, bỗng nhiên đứng dậy, lao đến trước mặt đội trưởng Hoàng, nắm lấy thanh sắt trên cửa, điên cuồng gào thét: “Đông Thành của tôi không phải b**n th**, không phải b**n th**, ông không thể vu khống cho nó.”“Được được được, cậu ta là người tốt, cậu ta bình thường.”Đội trưởng Hoàng mất kiên nhẫn nói.Nhưng nghe đến câu này, cảm xúc của mẹ Trình ổn định hơn một chút, ánh mắt tối tăm chuyển qua Kiều Minh Húc.Ánh mắt đó có cảm giác muốn xé anh ra, g**t ch*t anh rất mãnh liệt.Kiều Minh Húc nhàn nhạt đón ánh mắt của bà ta, khóe môi mang theo sự khinh bỉ.Đội trưởng Hoàng dẫn theo người của ông ta ra ngoài.“Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên là con dâu của nhà họ Trình tôi, là của Đông Thành của tôi, cô ta sẽ lên thiên đường cùng Đông Thành nhà tôi, sống những ngày tháng hạnh phúc.”Mẹ Trình kêu la với anh.Kiều Minh Húc lạnh sống lưng, lạnh lùng nhìn người phụ nữ già đầu óc không được bình thường, chìm vào sự cố chấp trước mặt, thật nghĩ không ra, tại sao bà ta lại có suy nghĩ bất bình thường như vậy.Thật ra, sự bất bình thường của họ bắt nguồn từ khi bọn họ đến số một Hoàng Uyển tìm Mạch Tiểu Miên.Khi bọn họ nhìn thấy Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc sống rất tốt, trông hai người rất yêu nhau, nhớ đến đứa con trai vốn dĩ đáng lẽ phải cùng cô sống hạnh phúc sinh con đẻ cái, bây giờ lại vì cô mà trở thành tội phạm giết người, đi vào đường cùng thì lòng bọn họ không thể cân bằng được.Bắt đầu nghĩ là Mạch Tiểu Miên g**t ch*t Trình Đông Thành!Sau khi Trình Đông Thành chết, bọn họ phát hiện nội tạng của con trai mình không còn, hơn nữa còn là Mạch Tiểu Miên đích thân chịu trách nhiệm giải phẫu.Cho dù bọn họ biết, đó là di nguyện của Trình Đông Thành.Nhưng vẫn vô cùng oán hận Mạch Tiểu Miên, cảm thấy vì cô mà cho dù Trình Đông Thành chết cũng không thể nguyên vẹn và an lòng.Nghĩ đến việc Trình Đông Thành yêu cô như vậy, quan tâm cô như vậy, vậy thì cứ để cô đi bầu bạn với Trình Đông Thành, như thế, Trình Đông Thành sẽ không cảm thấy cô đơn ở dưới mặt đất lạnh lẽo đó, còn cô thì cũng không thể sống hạnh phúc một cách đương nhiên được.Vì thế nên nảy ra sát ý, lừa Mạch Tiểu Miên qua đó…Mạch Tiểu Miên làm sao ngờ đến bọn họ lại có lòng dạ độc ác như vậy, nên trúng chiêu rồi.Kiều Minh Húc vô cùng chán ghét nhìn mẹ Trình một cái, vốn định chất vấn tại sao bọn họ lại đối với Mạch Tiểu Miên như vậy, bây giờ xem ra đã không cần hỏi nhiều nữa.Tâm lý của đôi vợ chồng già này đã hoàn toàn vặn vẹo, không còn thuốc chữa nữa rồi.Vì thế, anh không muốn nói thêm câu nào, quay lưng đi thẳng ra ngoài.

“Các người đi ra đi, tôi có chút chuyện riêng muốn nói với hai người họ.

Kiều Minh Húc nói với đội trưởng Hoàng.

“Vâng, anh Kiều, xin chú ý an toàn, đôi vợ chồng già này hơi không bình thường.

Cha mẹ nuôi ra được đứa con b**n th** tàn bạo chặt xác người khác thì chắc chắn tâm lý cũng b**n th** tối tăm.

Đội trưởng Hoàng nói với Kiều Minh Húc.

Mẹ Trình vốn đang cúi đầu, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu lên như điện giật, mắt sáng như đuốc, bỗng nhiên đứng dậy, lao đến trước mặt đội trưởng Hoàng, nắm lấy thanh sắt trên cửa, điên cuồng gào thét: “Đông Thành của tôi không phải b**n th**, không phải b**n th**, ông không thể vu khống cho nó.

“Được được được, cậu ta là người tốt, cậu ta bình thường.

Đội trưởng Hoàng mất kiên nhẫn nói.

Nhưng nghe đến câu này, cảm xúc của mẹ Trình ổn định hơn một chút, ánh mắt tối tăm chuyển qua Kiều Minh Húc.

Ánh mắt đó có cảm giác muốn xé anh ra, g**t ch*t anh rất mãnh liệt.

Kiều Minh Húc nhàn nhạt đón ánh mắt của bà ta, khóe môi mang theo sự khinh bỉ.

Đội trưởng Hoàng dẫn theo người của ông ta ra ngoài.

“Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên là con dâu của nhà họ Trình tôi, là của Đông Thành của tôi, cô ta sẽ lên thiên đường cùng Đông Thành nhà tôi, sống những ngày tháng hạnh phúc.

Mẹ Trình kêu la với anh.

Kiều Minh Húc lạnh sống lưng, lạnh lùng nhìn người phụ nữ già đầu óc không được bình thường, chìm vào sự cố chấp trước mặt, thật nghĩ không ra, tại sao bà ta lại có suy nghĩ bất bình thường như vậy.

Thật ra, sự bất bình thường của họ bắt nguồn từ khi bọn họ đến số một Hoàng Uyển tìm Mạch Tiểu Miên.

Khi bọn họ nhìn thấy Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc sống rất tốt, trông hai người rất yêu nhau, nhớ đến đứa con trai vốn dĩ đáng lẽ phải cùng cô sống hạnh phúc sinh con đẻ cái, bây giờ lại vì cô mà trở thành tội phạm giết người, đi vào đường cùng thì lòng bọn họ không thể cân bằng được.

Bắt đầu nghĩ là Mạch Tiểu Miên g**t ch*t Trình Đông Thành!

Sau khi Trình Đông Thành chết, bọn họ phát hiện nội tạng của con trai mình không còn, hơn nữa còn là Mạch Tiểu Miên đích thân chịu trách nhiệm giải phẫu.

Cho dù bọn họ biết, đó là di nguyện của Trình Đông Thành.

Nhưng vẫn vô cùng oán hận Mạch Tiểu Miên, cảm thấy vì cô mà cho dù Trình Đông Thành chết cũng không thể nguyên vẹn và an lòng.

Nghĩ đến việc Trình Đông Thành yêu cô như vậy, quan tâm cô như vậy, vậy thì cứ để cô đi bầu bạn với Trình Đông Thành, như thế, Trình Đông Thành sẽ không cảm thấy cô đơn ở dưới mặt đất lạnh lẽo đó, còn cô thì cũng không thể sống hạnh phúc một cách đương nhiên được.

Vì thế nên nảy ra sát ý, lừa Mạch Tiểu Miên qua đó…

Mạch Tiểu Miên làm sao ngờ đến bọn họ lại có lòng dạ độc ác như vậy, nên trúng chiêu rồi.

Kiều Minh Húc vô cùng chán ghét nhìn mẹ Trình một cái, vốn định chất vấn tại sao bọn họ lại đối với Mạch Tiểu Miên như vậy, bây giờ xem ra đã không cần hỏi nhiều nữa.

Tâm lý của đôi vợ chồng già này đã hoàn toàn vặn vẹo, không còn thuốc chữa nữa rồi.

Vì thế, anh không muốn nói thêm câu nào, quay lưng đi thẳng ra ngoài.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Các người đi ra đi, tôi có chút chuyện riêng muốn nói với hai người họ.”Kiều Minh Húc nói với đội trưởng Hoàng.“Vâng, anh Kiều, xin chú ý an toàn, đôi vợ chồng già này hơi không bình thường.Cha mẹ nuôi ra được đứa con b**n th** tàn bạo chặt xác người khác thì chắc chắn tâm lý cũng b**n th** tối tăm.”Đội trưởng Hoàng nói với Kiều Minh Húc.Mẹ Trình vốn đang cúi đầu, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu lên như điện giật, mắt sáng như đuốc, bỗng nhiên đứng dậy, lao đến trước mặt đội trưởng Hoàng, nắm lấy thanh sắt trên cửa, điên cuồng gào thét: “Đông Thành của tôi không phải b**n th**, không phải b**n th**, ông không thể vu khống cho nó.”“Được được được, cậu ta là người tốt, cậu ta bình thường.”Đội trưởng Hoàng mất kiên nhẫn nói.Nhưng nghe đến câu này, cảm xúc của mẹ Trình ổn định hơn một chút, ánh mắt tối tăm chuyển qua Kiều Minh Húc.Ánh mắt đó có cảm giác muốn xé anh ra, g**t ch*t anh rất mãnh liệt.Kiều Minh Húc nhàn nhạt đón ánh mắt của bà ta, khóe môi mang theo sự khinh bỉ.Đội trưởng Hoàng dẫn theo người của ông ta ra ngoài.“Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên là con dâu của nhà họ Trình tôi, là của Đông Thành của tôi, cô ta sẽ lên thiên đường cùng Đông Thành nhà tôi, sống những ngày tháng hạnh phúc.”Mẹ Trình kêu la với anh.Kiều Minh Húc lạnh sống lưng, lạnh lùng nhìn người phụ nữ già đầu óc không được bình thường, chìm vào sự cố chấp trước mặt, thật nghĩ không ra, tại sao bà ta lại có suy nghĩ bất bình thường như vậy.Thật ra, sự bất bình thường của họ bắt nguồn từ khi bọn họ đến số một Hoàng Uyển tìm Mạch Tiểu Miên.Khi bọn họ nhìn thấy Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc sống rất tốt, trông hai người rất yêu nhau, nhớ đến đứa con trai vốn dĩ đáng lẽ phải cùng cô sống hạnh phúc sinh con đẻ cái, bây giờ lại vì cô mà trở thành tội phạm giết người, đi vào đường cùng thì lòng bọn họ không thể cân bằng được.Bắt đầu nghĩ là Mạch Tiểu Miên g**t ch*t Trình Đông Thành!Sau khi Trình Đông Thành chết, bọn họ phát hiện nội tạng của con trai mình không còn, hơn nữa còn là Mạch Tiểu Miên đích thân chịu trách nhiệm giải phẫu.Cho dù bọn họ biết, đó là di nguyện của Trình Đông Thành.Nhưng vẫn vô cùng oán hận Mạch Tiểu Miên, cảm thấy vì cô mà cho dù Trình Đông Thành chết cũng không thể nguyên vẹn và an lòng.Nghĩ đến việc Trình Đông Thành yêu cô như vậy, quan tâm cô như vậy, vậy thì cứ để cô đi bầu bạn với Trình Đông Thành, như thế, Trình Đông Thành sẽ không cảm thấy cô đơn ở dưới mặt đất lạnh lẽo đó, còn cô thì cũng không thể sống hạnh phúc một cách đương nhiên được.Vì thế nên nảy ra sát ý, lừa Mạch Tiểu Miên qua đó…Mạch Tiểu Miên làm sao ngờ đến bọn họ lại có lòng dạ độc ác như vậy, nên trúng chiêu rồi.Kiều Minh Húc vô cùng chán ghét nhìn mẹ Trình một cái, vốn định chất vấn tại sao bọn họ lại đối với Mạch Tiểu Miên như vậy, bây giờ xem ra đã không cần hỏi nhiều nữa.Tâm lý của đôi vợ chồng già này đã hoàn toàn vặn vẹo, không còn thuốc chữa nữa rồi.Vì thế, anh không muốn nói thêm câu nào, quay lưng đi thẳng ra ngoài.

Chương 612: Chương 568