Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 615: Chương 571

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc lấy điện thoại đặt trên bàn qua, mở bản đồ thế giới: “Em muốn đi đâu thì bấm một cái.”“Tốt quá!”Mạch Tiểu Miên mím môi cười: “Thật muốn để ngón tay bấm bấm lên đó rồi để anh đưa em đi khắp nơi.”“Vậy em bấm bấm lên đó, rồi anh đưa em đi khắp nơi.”Mạch Tiểu Miên nhìn bản đồ.Khi cô còn trẻ cũng có một ước mơ đó là hy vọng có thể vòng quanh thế giới, để dấu chân của mình có thể đặt lên mọi ngóc ngách trên thế giới, mỗi khi đến một nơi thì thu thập postcard của nơi đó, còn có chụp hình lưu niệm, đợi đến già đi không được sẽ lật postcard và hình ra nhớ lại.Nhưng, ước mơ khi đó có một nam chính Trình Đông Thành.Là muốn để cho cả thế giới chứng kiến tình yêu của bọn họ.Sương mù lại che phủ mắt cô, nhưng nước mắt không hề rơi xuống.Cô không giơ tay bấm bản đồ mà đẩy điện thoại ra, nhàn nhạt nói: “Em nhớ lời hứa của anh rồi, đợi hai chân em đi lại được, em sẽ tùy ý bấm đại một nơi, anh không được quỵt nợ đâu.”“Có vẻ như em hay ăn vạ, anh không phải.”“Ừm.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ: “Với trạng thái sức khỏe của em trước mắt thì không đi xa được, hay là anh đưa em ra ngoại ô chơi đi.Hít thở không khí trong lành một lát.”“Được.”Kiều Minh Húc đỡ cô trong lòng mình dậy: “Bắt đầu từ hôm nay, anh muốn hẹn hò với em.”“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên nghe anh nói thì không nhịn được cười: “Anh trai ơi, chúng ta đã kết hôn rồi đó còn hẹn hò gì chứ?”“Chúng ta vẫn chưa hẹn hò đã trực tiếp kết hôn, như vậy không công bằng với anh.”Kiều Minh Húc nhìn cô nói.Mạch Tiểu Miên híp mắt cười.Cô vẫn không ngờ, Kiều Minh Húc lại có suy nghĩ như vậy.Nhưng lòng cô vẫn rất ngọt ngào.Trước đây cô có hẹn hò với Trình Đông Thành.Nhưng, hẹn hò thời trung học cũng khó khăn lắm, ngoại trừ học cùng một phòng, vào cuối tuần, nhiều nhất cũng ra ngoài dạo chơi chút, đơn giản ăn một tô mì gì đó.Nhưng, lúc đó rất vui vẻ.Cảm thấy chỉ cần hai người ở bên nhau, cho dù làm gì cũng cảm thấy như đang làm chuyện vĩ đại nhất thế giới, tràn ngập phấn khích và vui sướng.Kiều Minh Thiên nhìn thấy ánh mắt ngẩn ngơ của cô, anh biết chắc chắn cô lại nhớ đến Trình Đông Thành.Điều này thật khiến anh cảm thấy ghen tị.

Kiều Minh Húc lấy điện thoại đặt trên bàn qua, mở bản đồ thế giới: “Em muốn đi đâu thì bấm một cái.

“Tốt quá!”

Mạch Tiểu Miên mím môi cười: “Thật muốn để ngón tay bấm bấm lên đó rồi để anh đưa em đi khắp nơi.

“Vậy em bấm bấm lên đó, rồi anh đưa em đi khắp nơi.

Mạch Tiểu Miên nhìn bản đồ.

Khi cô còn trẻ cũng có một ước mơ đó là hy vọng có thể vòng quanh thế giới, để dấu chân của mình có thể đặt lên mọi ngóc ngách trên thế giới, mỗi khi đến một nơi thì thu thập postcard của nơi đó, còn có chụp hình lưu niệm, đợi đến già đi không được sẽ lật postcard và hình ra nhớ lại.

Nhưng, ước mơ khi đó có một nam chính Trình Đông Thành.

Là muốn để cho cả thế giới chứng kiến tình yêu của bọn họ.

Sương mù lại che phủ mắt cô, nhưng nước mắt không hề rơi xuống.

Cô không giơ tay bấm bản đồ mà đẩy điện thoại ra, nhàn nhạt nói: “Em nhớ lời hứa của anh rồi, đợi hai chân em đi lại được, em sẽ tùy ý bấm đại một nơi, anh không được quỵt nợ đâu.

“Có vẻ như em hay ăn vạ, anh không phải.

“Ừm.

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ: “Với trạng thái sức khỏe của em trước mắt thì không đi xa được, hay là anh đưa em ra ngoại ô chơi đi.

Hít thở không khí trong lành một lát.

“Được.

Kiều Minh Húc đỡ cô trong lòng mình dậy: “Bắt đầu từ hôm nay, anh muốn hẹn hò với em.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên nghe anh nói thì không nhịn được cười: “Anh trai ơi, chúng ta đã kết hôn rồi đó còn hẹn hò gì chứ?”

“Chúng ta vẫn chưa hẹn hò đã trực tiếp kết hôn, như vậy không công bằng với anh.

Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên híp mắt cười.

Cô vẫn không ngờ, Kiều Minh Húc lại có suy nghĩ như vậy.

Nhưng lòng cô vẫn rất ngọt ngào.

Trước đây cô có hẹn hò với Trình Đông Thành.

Nhưng, hẹn hò thời trung học cũng khó khăn lắm, ngoại trừ học cùng một phòng, vào cuối tuần, nhiều nhất cũng ra ngoài dạo chơi chút, đơn giản ăn một tô mì gì đó.

Nhưng, lúc đó rất vui vẻ.

Cảm thấy chỉ cần hai người ở bên nhau, cho dù làm gì cũng cảm thấy như đang làm chuyện vĩ đại nhất thế giới, tràn ngập phấn khích và vui sướng.

Kiều Minh Thiên nhìn thấy ánh mắt ngẩn ngơ của cô, anh biết chắc chắn cô lại nhớ đến Trình Đông Thành.

Điều này thật khiến anh cảm thấy ghen tị.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc lấy điện thoại đặt trên bàn qua, mở bản đồ thế giới: “Em muốn đi đâu thì bấm một cái.”“Tốt quá!”Mạch Tiểu Miên mím môi cười: “Thật muốn để ngón tay bấm bấm lên đó rồi để anh đưa em đi khắp nơi.”“Vậy em bấm bấm lên đó, rồi anh đưa em đi khắp nơi.”Mạch Tiểu Miên nhìn bản đồ.Khi cô còn trẻ cũng có một ước mơ đó là hy vọng có thể vòng quanh thế giới, để dấu chân của mình có thể đặt lên mọi ngóc ngách trên thế giới, mỗi khi đến một nơi thì thu thập postcard của nơi đó, còn có chụp hình lưu niệm, đợi đến già đi không được sẽ lật postcard và hình ra nhớ lại.Nhưng, ước mơ khi đó có một nam chính Trình Đông Thành.Là muốn để cho cả thế giới chứng kiến tình yêu của bọn họ.Sương mù lại che phủ mắt cô, nhưng nước mắt không hề rơi xuống.Cô không giơ tay bấm bản đồ mà đẩy điện thoại ra, nhàn nhạt nói: “Em nhớ lời hứa của anh rồi, đợi hai chân em đi lại được, em sẽ tùy ý bấm đại một nơi, anh không được quỵt nợ đâu.”“Có vẻ như em hay ăn vạ, anh không phải.”“Ừm.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ: “Với trạng thái sức khỏe của em trước mắt thì không đi xa được, hay là anh đưa em ra ngoại ô chơi đi.Hít thở không khí trong lành một lát.”“Được.”Kiều Minh Húc đỡ cô trong lòng mình dậy: “Bắt đầu từ hôm nay, anh muốn hẹn hò với em.”“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên nghe anh nói thì không nhịn được cười: “Anh trai ơi, chúng ta đã kết hôn rồi đó còn hẹn hò gì chứ?”“Chúng ta vẫn chưa hẹn hò đã trực tiếp kết hôn, như vậy không công bằng với anh.”Kiều Minh Húc nhìn cô nói.Mạch Tiểu Miên híp mắt cười.Cô vẫn không ngờ, Kiều Minh Húc lại có suy nghĩ như vậy.Nhưng lòng cô vẫn rất ngọt ngào.Trước đây cô có hẹn hò với Trình Đông Thành.Nhưng, hẹn hò thời trung học cũng khó khăn lắm, ngoại trừ học cùng một phòng, vào cuối tuần, nhiều nhất cũng ra ngoài dạo chơi chút, đơn giản ăn một tô mì gì đó.Nhưng, lúc đó rất vui vẻ.Cảm thấy chỉ cần hai người ở bên nhau, cho dù làm gì cũng cảm thấy như đang làm chuyện vĩ đại nhất thế giới, tràn ngập phấn khích và vui sướng.Kiều Minh Thiên nhìn thấy ánh mắt ngẩn ngơ của cô, anh biết chắc chắn cô lại nhớ đến Trình Đông Thành.Điều này thật khiến anh cảm thấy ghen tị.

Chương 615: Chương 571