“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 623: Chương 579
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Vậy thật tốt, chúng ta sinh ít nhất bốn đứa đi, dù sao anh cũng nuôi nổi, cũng có thể mời nổi bảo mẫu.”“Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách.”Mạch Tiểu Miên lườm anh rồi nói: “Vấn đề là bây giờ anh vẫn chưa giải quyết xong chuyện của Lâm Ngọc, chúng ta cũng không thể trở thành vợ chồng thật sự, vậy thì làm sao có con? Còn nữa, đôi chân em không biết đến bao giờ mới đi đứng lại được, anh bảo em sinh con kiểu gì?”“Anh sẽ nhanh chóng hủy hợp đồng với Lâm Ngọc.Người bị liệt ở thân trên còn mang thai được, vì sao em không thể sinh con?”“Được rồi.”Dù cảm thấy mình giành mất đồ của Lâm Ngọc, nhưng con người đều có tình cảm, cô cũng không phải thánh mẫu, chỉ cần Kiều Minh Húc đồng ý ở cùng cô, bỏ Lâm Ngọc, vậy thì cô cũng không khách sáo.Thật ra, từ sau khi nhận ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình, Kiều Minh Húc còn nôn nóng hủy bỏ hợp đồng giữa anh và Lâm Ngọc hơn là cô.Anh đồng ý bồi thường cho Lâm Ngọc một ngàn vạn.Sau khi hai người ăn cơm xong, anh đẩy Mạch Tiểu Miên đi dạo quanh làng du lịch, nhìn ngắm non sông tươi đẹp do con người xây dựng nên, mãi cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, bọn họ mới ra về.Dù sao nơi này vẫn chưa hoàn thiện lắp đặt, người ở cũng ít, vẫn tồn tại yếu tố nguy hiểm, vì thế cũng không tiện ở lại.Hai người về đến Hoàng Uyển, Kiều Minh Húc hầu hạ cô tắm rửa lên giường, sau đó để cô ngủ trước, anh còn có việc phải ra ngoài một chuyến.Việc đó là gặp Lâm Ngọc, thương lượng vấn đề hủy hợp đồng ba năm sau với cô ta.Kiều Minh Húc hẹn gặp Lâm Ngọc ở hội sở Nhã Phong.Lâm Ngọc nghĩ anh nhớ cô ta, vì thế trang điểm đến là xinh đẹp, làm cho cô ta trông vô cùng quyến rũ lẳng lơ, rồi vui vẻ đi đến điểm hẹn Nhã Phong.Trước kia, mỗi lần hai người hẹn hò ở chỗ này, đều là Lâm Ngọc đến trước ngồi chờ.Lần này, Kiều Minh Húc đến sớm hơn cô ta.Kiều Minh Húc không giống như trước kia, thay bộ Ki – mô – nô ngồi chờ, mà mặc bộ tây trang bình thường hay mặc, cũng không pha trà, mà chỉ yên lặng ngồi chờ cô ta.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Thấy cô ta đi vào, anh cũng gật nhẹ đầu với cô ta: “Ngọc Ngọc, em đến rồi?”“Ừm.”Lâm Ngọc vui mừng ngồi xuống cạnh anh, vươn tay muốn ôm cánh tay anhTừ sau khi cô ta bị Tề Quân biến thành phụ nữ, khoảng cách giữa nam và nữ cũng không còn cứng nhắc như trước nữa.Hơn nữa, cô ta cũng trở nên xinh đẹp hơn trước rất nhiều, đám chị em kia đều nói cô ta có dáng vẻ đang yêu đương, dò hỏi có phải cô ta đã ngủ với Kiều Minh Húc hay không.Cô ta im lặng không nói.Cánh tay vươn ra của cô ta còn chưa kịp chạm vào tay anh, thì anh đã kịp tránh đi, nhíu mày nói: “Ngọc Ngọc, đứng đắn một chút.”Lâm Ngọc ghét nhất là nghe anh nói mấy lời này, bĩu môi nói: “Hai chúng ta là người yêu, chỉ dựa gần một chút mà thôi, có gì mà không đứng đắn, không phải trước kia chúng ta đều vậy sao?”
Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Vậy thật tốt, chúng ta sinh ít nhất bốn đứa đi, dù sao anh cũng nuôi nổi, cũng có thể mời nổi bảo mẫu.
”
“Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách.
”
Mạch Tiểu Miên lườm anh rồi nói: “Vấn đề là bây giờ anh vẫn chưa giải quyết xong chuyện của Lâm Ngọc, chúng ta cũng không thể trở thành vợ chồng thật sự, vậy thì làm sao có con? Còn nữa, đôi chân em không biết đến bao giờ mới đi đứng lại được, anh bảo em sinh con kiểu gì?”
“Anh sẽ nhanh chóng hủy hợp đồng với Lâm Ngọc.
Người bị liệt ở thân trên còn mang thai được, vì sao em không thể sinh con?”
“Được rồi.
”
Dù cảm thấy mình giành mất đồ của Lâm Ngọc, nhưng con người đều có tình cảm, cô cũng không phải thánh mẫu, chỉ cần Kiều Minh Húc đồng ý ở cùng cô, bỏ Lâm Ngọc, vậy thì cô cũng không khách sáo.
Thật ra, từ sau khi nhận ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình, Kiều Minh Húc còn nôn nóng hủy bỏ hợp đồng giữa anh và Lâm Ngọc hơn là cô.
Anh đồng ý bồi thường cho Lâm Ngọc một ngàn vạn.
Sau khi hai người ăn cơm xong, anh đẩy Mạch Tiểu Miên đi dạo quanh làng du lịch, nhìn ngắm non sông tươi đẹp do con người xây dựng nên, mãi cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, bọn họ mới ra về.
Dù sao nơi này vẫn chưa hoàn thiện lắp đặt, người ở cũng ít, vẫn tồn tại yếu tố nguy hiểm, vì thế cũng không tiện ở lại.
Hai người về đến Hoàng Uyển, Kiều Minh Húc hầu hạ cô tắm rửa lên giường, sau đó để cô ngủ trước, anh còn có việc phải ra ngoài một chuyến.
Việc đó là gặp Lâm Ngọc, thương lượng vấn đề hủy hợp đồng ba năm sau với cô ta.
Kiều Minh Húc hẹn gặp Lâm Ngọc ở hội sở Nhã Phong.
Lâm Ngọc nghĩ anh nhớ cô ta, vì thế trang điểm đến là xinh đẹp, làm cho cô ta trông vô cùng quyến rũ lẳng lơ, rồi vui vẻ đi đến điểm hẹn Nhã Phong.
Trước kia, mỗi lần hai người hẹn hò ở chỗ này, đều là Lâm Ngọc đến trước ngồi chờ.
Lần này, Kiều Minh Húc đến sớm hơn cô ta.
Kiều Minh Húc không giống như trước kia, thay bộ Ki – mô – nô ngồi chờ, mà mặc bộ tây trang bình thường hay mặc, cũng không pha trà, mà chỉ yên lặng ngồi chờ cô ta.
Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Thấy cô ta đi vào, anh cũng gật nhẹ đầu với cô ta: “Ngọc Ngọc, em đến rồi?”
“Ừm.
”
Lâm Ngọc vui mừng ngồi xuống cạnh anh, vươn tay muốn ôm cánh tay anhTừ sau khi cô ta bị Tề Quân biến thành phụ nữ, khoảng cách giữa nam và nữ cũng không còn cứng nhắc như trước nữa.
Hơn nữa, cô ta cũng trở nên xinh đẹp hơn trước rất nhiều, đám chị em kia đều nói cô ta có dáng vẻ đang yêu đương, dò hỏi có phải cô ta đã ngủ với Kiều Minh Húc hay không.
Cô ta im lặng không nói.
Cánh tay vươn ra của cô ta còn chưa kịp chạm vào tay anh, thì anh đã kịp tránh đi, nhíu mày nói: “Ngọc Ngọc, đứng đắn một chút.
”
Lâm Ngọc ghét nhất là nghe anh nói mấy lời này, bĩu môi nói: “Hai chúng ta là người yêu, chỉ dựa gần một chút mà thôi, có gì mà không đứng đắn, không phải trước kia chúng ta đều vậy sao?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Vậy thật tốt, chúng ta sinh ít nhất bốn đứa đi, dù sao anh cũng nuôi nổi, cũng có thể mời nổi bảo mẫu.”“Quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách.”Mạch Tiểu Miên lườm anh rồi nói: “Vấn đề là bây giờ anh vẫn chưa giải quyết xong chuyện của Lâm Ngọc, chúng ta cũng không thể trở thành vợ chồng thật sự, vậy thì làm sao có con? Còn nữa, đôi chân em không biết đến bao giờ mới đi đứng lại được, anh bảo em sinh con kiểu gì?”“Anh sẽ nhanh chóng hủy hợp đồng với Lâm Ngọc.Người bị liệt ở thân trên còn mang thai được, vì sao em không thể sinh con?”“Được rồi.”Dù cảm thấy mình giành mất đồ của Lâm Ngọc, nhưng con người đều có tình cảm, cô cũng không phải thánh mẫu, chỉ cần Kiều Minh Húc đồng ý ở cùng cô, bỏ Lâm Ngọc, vậy thì cô cũng không khách sáo.Thật ra, từ sau khi nhận ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình, Kiều Minh Húc còn nôn nóng hủy bỏ hợp đồng giữa anh và Lâm Ngọc hơn là cô.Anh đồng ý bồi thường cho Lâm Ngọc một ngàn vạn.Sau khi hai người ăn cơm xong, anh đẩy Mạch Tiểu Miên đi dạo quanh làng du lịch, nhìn ngắm non sông tươi đẹp do con người xây dựng nên, mãi cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, bọn họ mới ra về.Dù sao nơi này vẫn chưa hoàn thiện lắp đặt, người ở cũng ít, vẫn tồn tại yếu tố nguy hiểm, vì thế cũng không tiện ở lại.Hai người về đến Hoàng Uyển, Kiều Minh Húc hầu hạ cô tắm rửa lên giường, sau đó để cô ngủ trước, anh còn có việc phải ra ngoài một chuyến.Việc đó là gặp Lâm Ngọc, thương lượng vấn đề hủy hợp đồng ba năm sau với cô ta.Kiều Minh Húc hẹn gặp Lâm Ngọc ở hội sở Nhã Phong.Lâm Ngọc nghĩ anh nhớ cô ta, vì thế trang điểm đến là xinh đẹp, làm cho cô ta trông vô cùng quyến rũ lẳng lơ, rồi vui vẻ đi đến điểm hẹn Nhã Phong.Trước kia, mỗi lần hai người hẹn hò ở chỗ này, đều là Lâm Ngọc đến trước ngồi chờ.Lần này, Kiều Minh Húc đến sớm hơn cô ta.Kiều Minh Húc không giống như trước kia, thay bộ Ki – mô – nô ngồi chờ, mà mặc bộ tây trang bình thường hay mặc, cũng không pha trà, mà chỉ yên lặng ngồi chờ cô ta.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Thấy cô ta đi vào, anh cũng gật nhẹ đầu với cô ta: “Ngọc Ngọc, em đến rồi?”“Ừm.”Lâm Ngọc vui mừng ngồi xuống cạnh anh, vươn tay muốn ôm cánh tay anhTừ sau khi cô ta bị Tề Quân biến thành phụ nữ, khoảng cách giữa nam và nữ cũng không còn cứng nhắc như trước nữa.Hơn nữa, cô ta cũng trở nên xinh đẹp hơn trước rất nhiều, đám chị em kia đều nói cô ta có dáng vẻ đang yêu đương, dò hỏi có phải cô ta đã ngủ với Kiều Minh Húc hay không.Cô ta im lặng không nói.Cánh tay vươn ra của cô ta còn chưa kịp chạm vào tay anh, thì anh đã kịp tránh đi, nhíu mày nói: “Ngọc Ngọc, đứng đắn một chút.”Lâm Ngọc ghét nhất là nghe anh nói mấy lời này, bĩu môi nói: “Hai chúng ta là người yêu, chỉ dựa gần một chút mà thôi, có gì mà không đứng đắn, không phải trước kia chúng ta đều vậy sao?”