“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 662
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 662Mạch Tiểu Miên rất cảm kích: “Em rất may mắn khi có thể gả cho anh, dù hợp đồng chỉ có ba năm, em cũng rất cảm ơn số mệnh.”“Cô gái ngốc.”Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô: “Anh muốn hủy hợp đồng!”“Hả?”Lòng Mạch Tiểu Miên nặng trĩu: “Anh không muốn bên cạnh em nữa sao?”“Cô gái ngốc!”Kiều Minh Húc giơ tay gõ trán cô: “Lại bắt đầu nghĩ lung ta lung tung rồi, anh muốn đổi, muốn đổi thời hạn ba năm thành cả đời. Đợi về, anh sẽ làm lại hợp đồng, không ai có thể hủy được.”Mạch Tiểu Miên sờ trán hơi đau, trong lòng lại như nở hoa.“Đồng ý không?”“Đồng ý!”Mạch Tiểu Miên gật đầu không hề do dự.“Ngoan lắm!”Kiều Minh Húc cúi đầu, khẽ hôn lên mu bàn tay cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đợi lúc em có thể đứng lên, anh muốn bổ sung một hôn lễ.”“Sao lại bổ sung?”Mạch Tiểu Miên khó hiểu, bèn hỏi.“Lúc đó, hai chúng ta đều không tình nguyện lắm, với lại rất tùy tiện. Anh muốn tổ chức một hôn lễ có thể khiến em cả đời khó quên, mỗi lần nghĩ đến sẽ cảm thấy hạnh phúc dạt dào.”“Ồ?”“Biểu cảm gì đây? Trông em như thể không tình nguyện lắm.”Kiều Minh Húc thấy cô không vui vẻ như tưởng tượng, cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.“Không phải không tình nguyện, mà là quá vui mừng, không biết diễn tả tâm trạng thế nào.”“Ý là em đồng ý rồi?”“Ừm, đương nhiên em đồng ý.”Mỗi cô gái đều mong muốn có một hôn lễ hạnh phúc, cam tâm tình nguyện, độc nhất vô nhị, lãng mạn giống như Châu Kiệt Luân và Côn Lăng vậy.Nó sẽ làm sáng lên cuộc sống hôn nhân bình dị sau này.“Thế thì hôn anh một cái, chứng tỏ niềm vui.”Kiều Minh Húc kề sát mặt đến chỗ cô, nói.Tai Mạch Tiểu Miên lại nóng lên, vội hôn lên má anh một cái.Kiều Minh Húc vẫn chưa hài lòng lắm, quay sang hôn một cái lên má cô.Vốn muốn hôn lên môi cô, nhưng sợ nhân viên phục vụ xuất hiện đột ngột sẽ ngượng lắm, cũng chỉ có thể làm vậy, quyết định về nhà rồi từ từ hôn.Quả nhiên, nhân viên phục vụ lên món rồi.Hai người tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.
Chương 662
Mạch Tiểu Miên rất cảm kích: “Em rất may mắn khi có thể gả cho anh, dù hợp đồng chỉ có ba năm, em cũng rất cảm ơn số mệnh.”
“Cô gái ngốc.”
Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô: “Anh muốn hủy hợp đồng!”
“Hả?”
Lòng Mạch Tiểu Miên nặng trĩu: “Anh không muốn bên cạnh em nữa sao?”
“Cô gái ngốc!”
Kiều Minh Húc giơ tay gõ trán cô: “Lại bắt đầu nghĩ lung ta lung tung rồi, anh muốn đổi, muốn đổi thời hạn ba năm thành cả đời. Đợi về, anh sẽ làm lại hợp đồng, không ai có thể hủy được.”
Mạch Tiểu Miên sờ trán hơi đau, trong lòng lại như nở hoa.
“Đồng ý không?”
“Đồng ý!”
Mạch Tiểu Miên gật đầu không hề do dự.
“Ngoan lắm!”
Kiều Minh Húc cúi đầu, khẽ hôn lên mu bàn tay cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đợi lúc em có thể đứng lên, anh muốn bổ sung một hôn lễ.”
“Sao lại bổ sung?”
Mạch Tiểu Miên khó hiểu, bèn hỏi.
“Lúc đó, hai chúng ta đều không tình nguyện lắm, với lại rất tùy tiện. Anh muốn tổ chức một hôn lễ có thể khiến em cả đời khó quên, mỗi lần nghĩ đến sẽ cảm thấy hạnh phúc dạt dào.”
“Ồ?”
“Biểu cảm gì đây? Trông em như thể không tình nguyện lắm.”
Kiều Minh Húc thấy cô không vui vẻ như tưởng tượng, cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.
“Không phải không tình nguyện, mà là quá vui mừng, không biết diễn tả tâm trạng thế nào.”
“Ý là em đồng ý rồi?”
“Ừm, đương nhiên em đồng ý.”
Mỗi cô gái đều mong muốn có một hôn lễ hạnh phúc, cam tâm tình nguyện, độc nhất vô nhị, lãng mạn giống như Châu Kiệt Luân và Côn Lăng vậy.
Nó sẽ làm sáng lên cuộc sống hôn nhân bình dị sau này.
“Thế thì hôn anh một cái, chứng tỏ niềm vui.”
Kiều Minh Húc kề sát mặt đến chỗ cô, nói.
Tai Mạch Tiểu Miên lại nóng lên, vội hôn lên má anh một cái.
Kiều Minh Húc vẫn chưa hài lòng lắm, quay sang hôn một cái lên má cô.
Vốn muốn hôn lên môi cô, nhưng sợ nhân viên phục vụ xuất hiện đột ngột sẽ ngượng lắm, cũng chỉ có thể làm vậy, quyết định về nhà rồi từ từ hôn.
Quả nhiên, nhân viên phục vụ lên món rồi.
Hai người tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 662Mạch Tiểu Miên rất cảm kích: “Em rất may mắn khi có thể gả cho anh, dù hợp đồng chỉ có ba năm, em cũng rất cảm ơn số mệnh.”“Cô gái ngốc.”Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô: “Anh muốn hủy hợp đồng!”“Hả?”Lòng Mạch Tiểu Miên nặng trĩu: “Anh không muốn bên cạnh em nữa sao?”“Cô gái ngốc!”Kiều Minh Húc giơ tay gõ trán cô: “Lại bắt đầu nghĩ lung ta lung tung rồi, anh muốn đổi, muốn đổi thời hạn ba năm thành cả đời. Đợi về, anh sẽ làm lại hợp đồng, không ai có thể hủy được.”Mạch Tiểu Miên sờ trán hơi đau, trong lòng lại như nở hoa.“Đồng ý không?”“Đồng ý!”Mạch Tiểu Miên gật đầu không hề do dự.“Ngoan lắm!”Kiều Minh Húc cúi đầu, khẽ hôn lên mu bàn tay cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đợi lúc em có thể đứng lên, anh muốn bổ sung một hôn lễ.”“Sao lại bổ sung?”Mạch Tiểu Miên khó hiểu, bèn hỏi.“Lúc đó, hai chúng ta đều không tình nguyện lắm, với lại rất tùy tiện. Anh muốn tổ chức một hôn lễ có thể khiến em cả đời khó quên, mỗi lần nghĩ đến sẽ cảm thấy hạnh phúc dạt dào.”“Ồ?”“Biểu cảm gì đây? Trông em như thể không tình nguyện lắm.”Kiều Minh Húc thấy cô không vui vẻ như tưởng tượng, cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.“Không phải không tình nguyện, mà là quá vui mừng, không biết diễn tả tâm trạng thế nào.”“Ý là em đồng ý rồi?”“Ừm, đương nhiên em đồng ý.”Mỗi cô gái đều mong muốn có một hôn lễ hạnh phúc, cam tâm tình nguyện, độc nhất vô nhị, lãng mạn giống như Châu Kiệt Luân và Côn Lăng vậy.Nó sẽ làm sáng lên cuộc sống hôn nhân bình dị sau này.“Thế thì hôn anh một cái, chứng tỏ niềm vui.”Kiều Minh Húc kề sát mặt đến chỗ cô, nói.Tai Mạch Tiểu Miên lại nóng lên, vội hôn lên má anh một cái.Kiều Minh Húc vẫn chưa hài lòng lắm, quay sang hôn một cái lên má cô.Vốn muốn hôn lên môi cô, nhưng sợ nhân viên phục vụ xuất hiện đột ngột sẽ ngượng lắm, cũng chỉ có thể làm vậy, quyết định về nhà rồi từ từ hôn.Quả nhiên, nhân viên phục vụ lên món rồi.Hai người tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.