“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 692
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 692“Đồng Đồng, em giải thích cho chị đi, sao em lại làm như vậy?”Mạch Tiểu Miên có chút tức giận mà giơ tấm ảnh chụp Lãnh Kiều Thi kia lên, chất vấn Đồng Đồng.“Chị, đây là em đang đùa thôi.”Mạch Đồng Đồng vội vàng vươn tay giành lại, xé nát, ném vào đống rác ở bên cạnh, cười mỉa nói: “Em chỉ là nhất thời tức giận chị ta có thể gả cho anh Quang Hiển mà thôi, cũng không có ý gì khác.”“Đồng Đồng, tốt nhất là em đừng có ý gì khác.”Mạch Tiểu Miên nhìn cô bé nói: “Em thích Quang Hiển không có gì sai, nhưng mà, nếu như vì loại thích mà không chiếm được này, sau đó giận chó đánh mèo với người khác, thì sẽ rất là sai đấy.”“Chị, em không giận chó đánh mèo ả Lãnh… Lãnh Kiều Thi, em thật sự chỉ phát tiết một chút mà thôi, chị, chị phải tin tưởng em, chị mà còn không tin em, thì còn ai có thể tin tưởng em đây?”Mạch Đồng Đồng cực kỳ đáng thương mà kéo tay cô nói: “Em thật sự không phải là một người độc ác âm u đâu. Ta cũng sẽ chúc phúc cho hôn nhân của anh Quang Hiển hạnh phúc.”Thấy dáng vẻ này của cô bé, trái tim Mạch Tiểu Miên lại mềm đi.Đúng vậy, chính cô cũng không muốn tin rằng Đồng Đồng là người như vậy.“Được rồi, Đồng Đồng, em không phải người như vậy thì tốt. Chúng ta yêu một người, tốt nhất đó là thành toàn cho người đó.”Mạch Tiểu Miên duỗi tay xoa đầu cô bé: “Chuẩn bị rửa tay ăn cơm đi.”“Cảm ơn chị.”Mạch Đồng Đồng như trút được gánh nặng, kéo tủ quần áo ra, định thay đồng phục ở trên người.Vừa mới mở ra nửa cánh cửa, lại rầm một tiếng đóng lại, hơi hoảng loạn mà nhìn thoáng qua Mạch Tiểu Miên.“Đồng Đồng, mẹ nói là dạo này em mua về không ít quần áo mới, cho chị xem thử đi.”Thấy vẻ mặt của cô bé hơi kỳ lạ, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vẫn nên cần phải tìm hiểu rõ ràng chuyện này cho thỏa đáng.Mạch Đồng Đồng chặn ở trước cửa tủ quần áo, không chịu cho cô xem tủ quần áo.Điều này làm cho Mạch Tiểu Miên càng thêm nghi ngờ.Cô mở tủ giày bên cạnh ra, lấy từ bên trong ra một đôi giày: “Đồng Đồng, giày này ít nhất cũng phải hai ngàn tệ một đôi đúng không.”“Chị…”Mạch Đồng Đồng hơi căng thẳng mà nói: “Là bạn học tặng cho em, em không biết bao nhiêu tiền.”“Vậy đôi giày này thì sao?”Mạch Tiểu Miên chỉ vào một đôi khác hỏi: “Bạn học của em cũng là học sinh trung học, hẳn là sẽ không tặng cho em giày đắt tiền như vậy đâu nhỉ.”“Là… Là một người khách tặng.”“Người khách nào?”Mạch Tiểu Miên bắt đầu cảm thấy chuyện này không nhỏ.Cô vươn tay đẩy Đồng Đồng ra, mở tủ quần áo ra, chỉ vào những quần áo mới ở bên trong: “Giá của số quần áo này, tổng cộng ít nhất cũng phải một hai vạn tệ, tất cả đều là khách tặng?”Mạch Đồng Đồng cúi đầu không nói.
Chương 692
“Đồng Đồng, em giải thích cho chị đi, sao em lại làm như vậy?”
Mạch Tiểu Miên có chút tức giận mà giơ tấm ảnh chụp Lãnh Kiều Thi kia lên, chất vấn Đồng Đồng.
“Chị, đây là em đang đùa thôi.”
Mạch Đồng Đồng vội vàng vươn tay giành lại, xé nát, ném vào đống rác ở bên cạnh, cười mỉa nói: “Em chỉ là nhất thời tức giận chị ta có thể gả cho anh Quang Hiển mà thôi, cũng không có ý gì khác.”
“Đồng Đồng, tốt nhất là em đừng có ý gì khác.”
Mạch Tiểu Miên nhìn cô bé nói: “Em thích Quang Hiển không có gì sai, nhưng mà, nếu như vì loại thích mà không chiếm được này, sau đó giận chó đánh mèo với người khác, thì sẽ rất là sai đấy.”
“Chị, em không giận chó đánh mèo ả Lãnh… Lãnh Kiều Thi, em thật sự chỉ phát tiết một chút mà thôi, chị, chị phải tin tưởng em, chị mà còn không tin em, thì còn ai có thể tin tưởng em đây?”
Mạch Đồng Đồng cực kỳ đáng thương mà kéo tay cô nói: “Em thật sự không phải là một người độc ác âm u đâu. Ta cũng sẽ chúc phúc cho hôn nhân của anh Quang Hiển hạnh phúc.”
Thấy dáng vẻ này của cô bé, trái tim Mạch Tiểu Miên lại mềm đi.
Đúng vậy, chính cô cũng không muốn tin rằng Đồng Đồng là người như vậy.
“Được rồi, Đồng Đồng, em không phải người như vậy thì tốt. Chúng ta yêu một người, tốt nhất đó là thành toàn cho người đó.”
Mạch Tiểu Miên duỗi tay xoa đầu cô bé: “Chuẩn bị rửa tay ăn cơm đi.”
“Cảm ơn chị.”
Mạch Đồng Đồng như trút được gánh nặng, kéo tủ quần áo ra, định thay đồng phục ở trên người.
Vừa mới mở ra nửa cánh cửa, lại rầm một tiếng đóng lại, hơi hoảng loạn mà nhìn thoáng qua Mạch Tiểu Miên.
“Đồng Đồng, mẹ nói là dạo này em mua về không ít quần áo mới, cho chị xem thử đi.”
Thấy vẻ mặt của cô bé hơi kỳ lạ, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vẫn nên cần phải tìm hiểu rõ ràng chuyện này cho thỏa đáng.
Mạch Đồng Đồng chặn ở trước cửa tủ quần áo, không chịu cho cô xem tủ quần áo.
Điều này làm cho Mạch Tiểu Miên càng thêm nghi ngờ.
Cô mở tủ giày bên cạnh ra, lấy từ bên trong ra một đôi giày: “Đồng Đồng, giày này ít nhất cũng phải hai ngàn tệ một đôi đúng không.”
“Chị…”
Mạch Đồng Đồng hơi căng thẳng mà nói: “Là bạn học tặng cho em, em không biết bao nhiêu tiền.”
“Vậy đôi giày này thì sao?”
Mạch Tiểu Miên chỉ vào một đôi khác hỏi: “Bạn học của em cũng là học sinh trung học, hẳn là sẽ không tặng cho em giày đắt tiền như vậy đâu nhỉ.”
“Là… Là một người khách tặng.”
“Người khách nào?”
Mạch Tiểu Miên bắt đầu cảm thấy chuyện này không nhỏ.
Cô vươn tay đẩy Đồng Đồng ra, mở tủ quần áo ra, chỉ vào những quần áo mới ở bên trong: “Giá của số quần áo này, tổng cộng ít nhất cũng phải một hai vạn tệ, tất cả đều là khách tặng?”
Mạch Đồng Đồng cúi đầu không nói.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 692“Đồng Đồng, em giải thích cho chị đi, sao em lại làm như vậy?”Mạch Tiểu Miên có chút tức giận mà giơ tấm ảnh chụp Lãnh Kiều Thi kia lên, chất vấn Đồng Đồng.“Chị, đây là em đang đùa thôi.”Mạch Đồng Đồng vội vàng vươn tay giành lại, xé nát, ném vào đống rác ở bên cạnh, cười mỉa nói: “Em chỉ là nhất thời tức giận chị ta có thể gả cho anh Quang Hiển mà thôi, cũng không có ý gì khác.”“Đồng Đồng, tốt nhất là em đừng có ý gì khác.”Mạch Tiểu Miên nhìn cô bé nói: “Em thích Quang Hiển không có gì sai, nhưng mà, nếu như vì loại thích mà không chiếm được này, sau đó giận chó đánh mèo với người khác, thì sẽ rất là sai đấy.”“Chị, em không giận chó đánh mèo ả Lãnh… Lãnh Kiều Thi, em thật sự chỉ phát tiết một chút mà thôi, chị, chị phải tin tưởng em, chị mà còn không tin em, thì còn ai có thể tin tưởng em đây?”Mạch Đồng Đồng cực kỳ đáng thương mà kéo tay cô nói: “Em thật sự không phải là một người độc ác âm u đâu. Ta cũng sẽ chúc phúc cho hôn nhân của anh Quang Hiển hạnh phúc.”Thấy dáng vẻ này của cô bé, trái tim Mạch Tiểu Miên lại mềm đi.Đúng vậy, chính cô cũng không muốn tin rằng Đồng Đồng là người như vậy.“Được rồi, Đồng Đồng, em không phải người như vậy thì tốt. Chúng ta yêu một người, tốt nhất đó là thành toàn cho người đó.”Mạch Tiểu Miên duỗi tay xoa đầu cô bé: “Chuẩn bị rửa tay ăn cơm đi.”“Cảm ơn chị.”Mạch Đồng Đồng như trút được gánh nặng, kéo tủ quần áo ra, định thay đồng phục ở trên người.Vừa mới mở ra nửa cánh cửa, lại rầm một tiếng đóng lại, hơi hoảng loạn mà nhìn thoáng qua Mạch Tiểu Miên.“Đồng Đồng, mẹ nói là dạo này em mua về không ít quần áo mới, cho chị xem thử đi.”Thấy vẻ mặt của cô bé hơi kỳ lạ, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vẫn nên cần phải tìm hiểu rõ ràng chuyện này cho thỏa đáng.Mạch Đồng Đồng chặn ở trước cửa tủ quần áo, không chịu cho cô xem tủ quần áo.Điều này làm cho Mạch Tiểu Miên càng thêm nghi ngờ.Cô mở tủ giày bên cạnh ra, lấy từ bên trong ra một đôi giày: “Đồng Đồng, giày này ít nhất cũng phải hai ngàn tệ một đôi đúng không.”“Chị…”Mạch Đồng Đồng hơi căng thẳng mà nói: “Là bạn học tặng cho em, em không biết bao nhiêu tiền.”“Vậy đôi giày này thì sao?”Mạch Tiểu Miên chỉ vào một đôi khác hỏi: “Bạn học của em cũng là học sinh trung học, hẳn là sẽ không tặng cho em giày đắt tiền như vậy đâu nhỉ.”“Là… Là một người khách tặng.”“Người khách nào?”Mạch Tiểu Miên bắt đầu cảm thấy chuyện này không nhỏ.Cô vươn tay đẩy Đồng Đồng ra, mở tủ quần áo ra, chỉ vào những quần áo mới ở bên trong: “Giá của số quần áo này, tổng cộng ít nhất cũng phải một hai vạn tệ, tất cả đều là khách tặng?”Mạch Đồng Đồng cúi đầu không nói.