Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 703

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 703Đôi chân tr*n tr** của cô đạp mạnh lên chân anh, hai chân thẳng tắp.Khoảnh khắc này, anh không dám tin vào đôi mắt mình.Cũng không dám nói chuyện.Sợ vừa nói ra, anh sẽ suy đoán sai.Thấy biểu cảm ngạc nhiên vui mừng đan xen nhau một cách phức tạp trên khuôn mặt anh, Mạch Tiểu Miên cười khanh khách, thả bàn tay ôm cổ anh ra, bước xuống khỏi chân anh, sau đó đi vài bước trên thảm cỏ, còn nhảy vài cái…Kiều Minh Húc thấy Mạch Tiểu Miên vừa có thể đi vừa có thể nhảy trước mắt mình…Anh không lên tiếng, trên mặt cũng không tỏ vẻ rất vui mừng.Đôi mắt đen của anh vẫn nhìn chằm chằm vào Mạch Tiểu Miên có thể đi lại tự do dước mặt mình.Mạch Tiểu Miên thấy anh không có bất kỳ phản ứng nào thì thấy hơi thất vọng.Chẳng lẽ anh đã nghe thím Trương nói cô đã đi đứng lại được từ trước rồi sao?Bởi vậy nên không ngạc nhiên?Hay là do anh trách cô vừa rồi đã không nói cho anh biết, lừa anh cõng cô?Cô rầu rĩ đi đến trước mắt anh, đưa tay vỗ nhẹ lên gò má anh, trợn mắt nói: “Chuyện vui lớn vậy mà sao anh không cho em chút phản ứng nào vậy?”Phát giác mu bàn tay lạnh lạnh, có một giọt nước nhỏ xuống.Cô giật mình, ngước nhìn đôi mắt anh.Khóe mắt anh có nước mắt trong veo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ.Thế mà anh lại rơi nước mắt!Trong lòng Mạch Tiểu Miên vô cùng chấn động, nhìn anh.Một cảm giác cảm động mãnh liệt khó có thể nói thành lời nảy lên trong lòng cô.Cô vươn ngón tay lau đi nước mắt còn sót lại trên khóe mắt anh.Ban dầu cho rằng cô không thể đi đứng được thì chỉ có một mình cô mới là người đau khổ.Nhưng không ngờ rằng anh cũng giống như cô.Cũng đau khổ giày vò như thế.Cũng có khát vọng cô có thể được đứng được giống như cô!Bởi vậy nên mới xuất hiện phản ứng cực đoan này.“Thật lòng xin lỗi vì đã để anh lo lắng lâu như vậy.”Mắt cô ầng ậng nước mắt, nhìn anh và nói.Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi đột nhiên ôm chặt cô vào lòng ngực của mình.Tựa như chỉ cần buông ra cô sẽ tan thành mây khói vậy.Mạch Tiểu Miên bị anh ôm chắc đến mức phải hít sâu.Chỉ là rất vui vẻ, rất ấm áp!Phía sau lưng cô, nơi cô không nhìn thấy, nước mắt Kiều Minh Húc vẫn rơi như trước.

Chương 703

Đôi chân tr*n tr** của cô đạp mạnh lên chân anh, hai chân thẳng tắp.

Khoảnh khắc này, anh không dám tin vào đôi mắt mình.

Cũng không dám nói chuyện.

Sợ vừa nói ra, anh sẽ suy đoán sai.

Thấy biểu cảm ngạc nhiên vui mừng đan xen nhau một cách phức tạp trên khuôn mặt anh, Mạch Tiểu Miên cười khanh khách, thả bàn tay ôm cổ anh ra, bước xuống khỏi chân anh, sau đó đi vài bước trên thảm cỏ, còn nhảy vài cái…

Kiều Minh Húc thấy Mạch Tiểu Miên vừa có thể đi vừa có thể nhảy trước mắt mình…

Anh không lên tiếng, trên mặt cũng không tỏ vẻ rất vui mừng.

Đôi mắt đen của anh vẫn nhìn chằm chằm vào Mạch Tiểu Miên có thể đi lại tự do dước mặt mình.

Mạch Tiểu Miên thấy anh không có bất kỳ phản ứng nào thì thấy hơi thất vọng.

Chẳng lẽ anh đã nghe thím Trương nói cô đã đi đứng lại được từ trước rồi sao?

Bởi vậy nên không ngạc nhiên?

Hay là do anh trách cô vừa rồi đã không nói cho anh biết, lừa anh cõng cô?

Cô rầu rĩ đi đến trước mắt anh, đưa tay vỗ nhẹ lên gò má anh, trợn mắt nói: “Chuyện vui lớn vậy mà sao anh không cho em chút phản ứng nào vậy?”

Phát giác mu bàn tay lạnh lạnh, có một giọt nước nhỏ xuống.

Cô giật mình, ngước nhìn đôi mắt anh.

Khóe mắt anh có nước mắt trong veo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ.

Thế mà anh lại rơi nước mắt!

Trong lòng Mạch Tiểu Miên vô cùng chấn động, nhìn anh.

Một cảm giác cảm động mãnh liệt khó có thể nói thành lời nảy lên trong lòng cô.

Cô vươn ngón tay lau đi nước mắt còn sót lại trên khóe mắt anh.

Ban dầu cho rằng cô không thể đi đứng được thì chỉ có một mình cô mới là người đau khổ.

Nhưng không ngờ rằng anh cũng giống như cô.

Cũng đau khổ giày vò như thế.

Cũng có khát vọng cô có thể được đứng được giống như cô!

Bởi vậy nên mới xuất hiện phản ứng cực đoan này.

“Thật lòng xin lỗi vì đã để anh lo lắng lâu như vậy.”

Mắt cô ầng ậng nước mắt, nhìn anh và nói.

Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi đột nhiên ôm chặt cô vào lòng ngực của mình.

Tựa như chỉ cần buông ra cô sẽ tan thành mây khói vậy.

Mạch Tiểu Miên bị anh ôm chắc đến mức phải hít sâu.

Chỉ là rất vui vẻ, rất ấm áp!

Phía sau lưng cô, nơi cô không nhìn thấy, nước mắt Kiều Minh Húc vẫn rơi như trước.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 703Đôi chân tr*n tr** của cô đạp mạnh lên chân anh, hai chân thẳng tắp.Khoảnh khắc này, anh không dám tin vào đôi mắt mình.Cũng không dám nói chuyện.Sợ vừa nói ra, anh sẽ suy đoán sai.Thấy biểu cảm ngạc nhiên vui mừng đan xen nhau một cách phức tạp trên khuôn mặt anh, Mạch Tiểu Miên cười khanh khách, thả bàn tay ôm cổ anh ra, bước xuống khỏi chân anh, sau đó đi vài bước trên thảm cỏ, còn nhảy vài cái…Kiều Minh Húc thấy Mạch Tiểu Miên vừa có thể đi vừa có thể nhảy trước mắt mình…Anh không lên tiếng, trên mặt cũng không tỏ vẻ rất vui mừng.Đôi mắt đen của anh vẫn nhìn chằm chằm vào Mạch Tiểu Miên có thể đi lại tự do dước mặt mình.Mạch Tiểu Miên thấy anh không có bất kỳ phản ứng nào thì thấy hơi thất vọng.Chẳng lẽ anh đã nghe thím Trương nói cô đã đi đứng lại được từ trước rồi sao?Bởi vậy nên không ngạc nhiên?Hay là do anh trách cô vừa rồi đã không nói cho anh biết, lừa anh cõng cô?Cô rầu rĩ đi đến trước mắt anh, đưa tay vỗ nhẹ lên gò má anh, trợn mắt nói: “Chuyện vui lớn vậy mà sao anh không cho em chút phản ứng nào vậy?”Phát giác mu bàn tay lạnh lạnh, có một giọt nước nhỏ xuống.Cô giật mình, ngước nhìn đôi mắt anh.Khóe mắt anh có nước mắt trong veo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ.Thế mà anh lại rơi nước mắt!Trong lòng Mạch Tiểu Miên vô cùng chấn động, nhìn anh.Một cảm giác cảm động mãnh liệt khó có thể nói thành lời nảy lên trong lòng cô.Cô vươn ngón tay lau đi nước mắt còn sót lại trên khóe mắt anh.Ban dầu cho rằng cô không thể đi đứng được thì chỉ có một mình cô mới là người đau khổ.Nhưng không ngờ rằng anh cũng giống như cô.Cũng đau khổ giày vò như thế.Cũng có khát vọng cô có thể được đứng được giống như cô!Bởi vậy nên mới xuất hiện phản ứng cực đoan này.“Thật lòng xin lỗi vì đã để anh lo lắng lâu như vậy.”Mắt cô ầng ậng nước mắt, nhìn anh và nói.Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi đột nhiên ôm chặt cô vào lòng ngực của mình.Tựa như chỉ cần buông ra cô sẽ tan thành mây khói vậy.Mạch Tiểu Miên bị anh ôm chắc đến mức phải hít sâu.Chỉ là rất vui vẻ, rất ấm áp!Phía sau lưng cô, nơi cô không nhìn thấy, nước mắt Kiều Minh Húc vẫn rơi như trước.

Chương 703