Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 705

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 705“Để em tự đi.”Mạnh Tiểu Miên giơ tay muốn cầm lấy giày.Kiều Minh Húc ấn cô ngồi xuống ghế rồi ngồi xổm xuống.Cầm một chân cô trong tay.Vì vừa nãy giẫm đất nên tất trắng hơi bẩn, hơn nữa còn có mùi nhất định.Kiều Minh Húc không chê ghét gì cả, xỏ giày rồi buộc chặt dây giày cho cô.Xỏ xong một chiếc thì xỏ nốt cái còn lại.Sau đó, anh ngồi xổm trước mặt cô nói: “Nào, anh tiếp tục cõng em về nhà.”“Em tự đi được rồi, không cần anh phải vất vả.”Mạch Tiểu Miên hơi ngượng ngùng nói.“Cõng vợ không vất vả, vả lại, em nhẹ đến mức chỉ còn bộ xương thôi, cõng trên lưng mà như không cõng. Hơn nữa, anh rất thích cảm giác cõng em.”Kiều Minh Húc dừng một chút, bổ sung một câu: “Lúc cõng em, anh có cảm giác cõng toàn bộ thế giới.”Nhất thời Mạch Tiểu Miên không hiểu ra ý anh, thầm nói: “Anh đang nói xa nói gần bảo em nặng đó hả?”“Ừ, em rất nặng.”“Hừ!”“Không phải cân nặng cơ thể mà em ở trong trái tim anh rất nặng, rất nặng, một khi không còn em, có lẽ anh sẽ bay lên, không tìm được điểm dừng chân mất.”“Cảm ơn anh đã nhìn em thành dáng vẻ nặng như thế.”Mạch Tiểu Miên hoàn toàn bị câu nói này của anh làm cho cảm động.Cô nằm sấp trên lưng anh.Kiều Minh Húc nâng hai chân cô, đứng dậy, bỗng hát một câu rất buồn cười: “Tôi cõng a cõng, tôi cõng í cõng, tôi cõng em gái về nhà!”“Ha ha…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.Mạch Tiểu Miên không nhịn được bật cười khanh khách.Cô không ngờ anh lại hát kiểu bài hát này, cô cũng cố ý nói: “Anh bóp méo lời bài hát của người ta rồi, phải là ôm cái nào, ôm cái nào, ôm một em gái lên kiệu hoa…”“Đó là em rập khuôn, không phù hợp với hoàn cảnh, cho đánh giá kém!”“Được được được, anh rất thức thời, cho đánh giá tốt!”“Có thưởng chứ?“Ừ.”Mạch Tiểu Miên nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh: “Đã thưởng!”“Tạ ân điển của nương nương!”Kiều Minh Húc dí dỏm nói, sau đó vui vẻ bước nhanh chân hơn cõng Mạch Tiểu Miên về Hoàng Uyển.

Chương 705

“Để em tự đi.”

Mạnh Tiểu Miên giơ tay muốn cầm lấy giày.

Kiều Minh Húc ấn cô ngồi xuống ghế rồi ngồi xổm xuống.

Cầm một chân cô trong tay.

Vì vừa nãy giẫm đất nên tất trắng hơi bẩn, hơn nữa còn có mùi nhất định.

Kiều Minh Húc không chê ghét gì cả, xỏ giày rồi buộc chặt dây giày cho cô.

Xỏ xong một chiếc thì xỏ nốt cái còn lại.

Sau đó, anh ngồi xổm trước mặt cô nói: “Nào, anh tiếp tục cõng em về nhà.”

“Em tự đi được rồi, không cần anh phải vất vả.”

Mạch Tiểu Miên hơi ngượng ngùng nói.

“Cõng vợ không vất vả, vả lại, em nhẹ đến mức chỉ còn bộ xương thôi, cõng trên lưng mà như không cõng. Hơn nữa, anh rất thích cảm giác cõng em.”

Kiều Minh Húc dừng một chút, bổ sung một câu: “Lúc cõng em, anh có cảm giác cõng toàn bộ thế giới.”

Nhất thời Mạch Tiểu Miên không hiểu ra ý anh, thầm nói: “Anh đang nói xa nói gần bảo em nặng đó hả?”

“Ừ, em rất nặng.”

“Hừ!”

“Không phải cân nặng cơ thể mà em ở trong trái tim anh rất nặng, rất nặng, một khi không còn em, có lẽ anh sẽ bay lên, không tìm được điểm dừng chân mất.”

“Cảm ơn anh đã nhìn em thành dáng vẻ nặng như thế.”

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn bị câu nói này của anh làm cho cảm động.

Cô nằm sấp trên lưng anh.

Kiều Minh Húc nâng hai chân cô, đứng dậy, bỗng hát một câu rất buồn cười: “Tôi cõng a cõng, tôi cõng í cõng, tôi cõng em gái về nhà!”

“Ha ha…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Mạch Tiểu Miên không nhịn được bật cười khanh khách.

Cô không ngờ anh lại hát kiểu bài hát này, cô cũng cố ý nói: “Anh bóp méo lời bài hát của người ta rồi, phải là ôm cái nào, ôm cái nào, ôm một em gái lên kiệu hoa…”

“Đó là em rập khuôn, không phù hợp với hoàn cảnh, cho đánh giá kém!”

“Được được được, anh rất thức thời, cho đánh giá tốt!”

“Có thưởng chứ?

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh: “Đã thưởng!”

“Tạ ân điển của nương nương!”

Kiều Minh Húc dí dỏm nói, sau đó vui vẻ bước nhanh chân hơn cõng Mạch Tiểu Miên về Hoàng Uyển.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 705“Để em tự đi.”Mạnh Tiểu Miên giơ tay muốn cầm lấy giày.Kiều Minh Húc ấn cô ngồi xuống ghế rồi ngồi xổm xuống.Cầm một chân cô trong tay.Vì vừa nãy giẫm đất nên tất trắng hơi bẩn, hơn nữa còn có mùi nhất định.Kiều Minh Húc không chê ghét gì cả, xỏ giày rồi buộc chặt dây giày cho cô.Xỏ xong một chiếc thì xỏ nốt cái còn lại.Sau đó, anh ngồi xổm trước mặt cô nói: “Nào, anh tiếp tục cõng em về nhà.”“Em tự đi được rồi, không cần anh phải vất vả.”Mạch Tiểu Miên hơi ngượng ngùng nói.“Cõng vợ không vất vả, vả lại, em nhẹ đến mức chỉ còn bộ xương thôi, cõng trên lưng mà như không cõng. Hơn nữa, anh rất thích cảm giác cõng em.”Kiều Minh Húc dừng một chút, bổ sung một câu: “Lúc cõng em, anh có cảm giác cõng toàn bộ thế giới.”Nhất thời Mạch Tiểu Miên không hiểu ra ý anh, thầm nói: “Anh đang nói xa nói gần bảo em nặng đó hả?”“Ừ, em rất nặng.”“Hừ!”“Không phải cân nặng cơ thể mà em ở trong trái tim anh rất nặng, rất nặng, một khi không còn em, có lẽ anh sẽ bay lên, không tìm được điểm dừng chân mất.”“Cảm ơn anh đã nhìn em thành dáng vẻ nặng như thế.”Mạch Tiểu Miên hoàn toàn bị câu nói này của anh làm cho cảm động.Cô nằm sấp trên lưng anh.Kiều Minh Húc nâng hai chân cô, đứng dậy, bỗng hát một câu rất buồn cười: “Tôi cõng a cõng, tôi cõng í cõng, tôi cõng em gái về nhà!”“Ha ha…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.Mạch Tiểu Miên không nhịn được bật cười khanh khách.Cô không ngờ anh lại hát kiểu bài hát này, cô cũng cố ý nói: “Anh bóp méo lời bài hát của người ta rồi, phải là ôm cái nào, ôm cái nào, ôm một em gái lên kiệu hoa…”“Đó là em rập khuôn, không phù hợp với hoàn cảnh, cho đánh giá kém!”“Được được được, anh rất thức thời, cho đánh giá tốt!”“Có thưởng chứ?“Ừ.”Mạch Tiểu Miên nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh: “Đã thưởng!”“Tạ ân điển của nương nương!”Kiều Minh Húc dí dỏm nói, sau đó vui vẻ bước nhanh chân hơn cõng Mạch Tiểu Miên về Hoàng Uyển.

Chương 705