Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 709

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 709Mạch Tiểu Miên lấy lại bình tĩnh, nhìn Kiều Minh Húc trước mặt, mếu máo, sau đó thực sự rặn ra được mấy giọt nước mắt.Vẻ mặt ấy giả bộ thành vẻ cực kỳ đáng thương.Dáng vẻ y hệt chó lang thang ngoài đầu đường không nhà để về.Cô cũng có chút năng khiếu diễn xuất.Quan trọng là trong đầu cô nhanh chóng tưởng tượng ra những chi tiết nhỏ Kiều Minh Húc làm cô cảm động, nước mắt cứ thế tuôn trào.“Cô nhóc này, khóc thật luôn.”Kiều Minh Húc biết rõ cô giả bộ khóc nhưng anh nhìn vẫn thấy đau lòng, vội vàng nói: “Vợ anh Mạch Tiểu Miên là người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, đáng yêu, xinh đẹp rung động lòng người nhất trên đời.”Mạch Tiểu Miên bật cười, giơ tay lau nước mắt: “Hỏi gương thần chưa?”“Ờ, để anh hỏi.”Kiều Minh Húc giơ tay cầm dĩa trái cây lên soi rồi nói: “Gương thần gương thần, ai là người phụ nữ dịu dàng lương thiện đáng yêu đẹp động lòng người?”Mạch Tiểu Miên bên cạnh hét lên: “Chính là vợ của anh – Mạch Tiểu Miên.”Nói xong, cô tự chịu không được trước, cười khúc khích.Kiều Minh Húc thấy cô cười lắc lư cũng mỉm cười.Chỉ cần cô vui vẻ, mình ở bên cô chơi chút trò trẻ con cũng không sao.Đương nhiên, cô vui vẻ, mình cũng vui vẻ.Lúc này dì Trương bưng canh bồ câu A Giao hầm cho Mạch Tiểu Miên lên, đặt trên bàn cơm, gọi Mạch Tiểu Miên nhân lúc nóng qua uống.Mạch Tiểu Miên không nỡ từ chối ý tốt của dì ấy nên đứng dậy đi qua ngồi.Kiều Minh Húc cũng ngồi cùng cô.Nhìn thấy thứ canh A Giao đen đen còn tỏa ra mùi khét khét.Mạch Tiểu Miên thật sự không vui.Cô dùng muỗng khuấy một hồi, sau đó nhăn mày nhìn Kiều Minh Húc, van nài: “Trông rất khó uống, có thể không uống không.”“Không thể.”Kiều Minh Húc nói chắc như đinh đóng cột: “Buộc phải uống hết.”“Tại sao chứ, em chỉ uống một nửa thôi không được sao?”Mạch Tiểu Miên cúi đầu húp một ngụm.Mùi vị không hề khó uống như trong tưởng tượng, ngược lại lại rất dễ uống.Nhưng vì để lừa Kiều Minh Húc, cô vờ làm ra bộ dạng uống thuốc đắng, Kiều Minh Húc nhìn mà thật muốn uống thay cô.“Ngoan, A Giao bổ máu, em uống xong, anh có thưởng.”“Thưởng gì?”

Chương 709

Mạch Tiểu Miên lấy lại bình tĩnh, nhìn Kiều Minh Húc trước mặt, mếu máo, sau đó thực sự rặn ra được mấy giọt nước mắt.

Vẻ mặt ấy giả bộ thành vẻ cực kỳ đáng thương.

Dáng vẻ y hệt chó lang thang ngoài đầu đường không nhà để về.

Cô cũng có chút năng khiếu diễn xuất.

Quan trọng là trong đầu cô nhanh chóng tưởng tượng ra những chi tiết nhỏ Kiều Minh Húc làm cô cảm động, nước mắt cứ thế tuôn trào.

“Cô nhóc này, khóc thật luôn.”

Kiều Minh Húc biết rõ cô giả bộ khóc nhưng anh nhìn vẫn thấy đau lòng, vội vàng nói: “Vợ anh Mạch Tiểu Miên là người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, đáng yêu, xinh đẹp rung động lòng người nhất trên đời.”

Mạch Tiểu Miên bật cười, giơ tay lau nước mắt: “Hỏi gương thần chưa?”

“Ờ, để anh hỏi.”

Kiều Minh Húc giơ tay cầm dĩa trái cây lên soi rồi nói: “Gương thần gương thần, ai là người phụ nữ dịu dàng lương thiện đáng yêu đẹp động lòng người?”

Mạch Tiểu Miên bên cạnh hét lên: “Chính là vợ của anh – Mạch Tiểu Miên.”

Nói xong, cô tự chịu không được trước, cười khúc khích.

Kiều Minh Húc thấy cô cười lắc lư cũng mỉm cười.

Chỉ cần cô vui vẻ, mình ở bên cô chơi chút trò trẻ con cũng không sao.

Đương nhiên, cô vui vẻ, mình cũng vui vẻ.

Lúc này dì Trương bưng canh bồ câu A Giao hầm cho Mạch Tiểu Miên lên, đặt trên bàn cơm, gọi Mạch Tiểu Miên nhân lúc nóng qua uống.

Mạch Tiểu Miên không nỡ từ chối ý tốt của dì ấy nên đứng dậy đi qua ngồi.

Kiều Minh Húc cũng ngồi cùng cô.

Nhìn thấy thứ canh A Giao đen đen còn tỏa ra mùi khét khét.

Mạch Tiểu Miên thật sự không vui.

Cô dùng muỗng khuấy một hồi, sau đó nhăn mày nhìn Kiều Minh Húc, van nài: “Trông rất khó uống, có thể không uống không.”

“Không thể.”

Kiều Minh Húc nói chắc như đinh đóng cột: “Buộc phải uống hết.”

“Tại sao chứ, em chỉ uống một nửa thôi không được sao?”

Mạch Tiểu Miên cúi đầu húp một ngụm.

Mùi vị không hề khó uống như trong tưởng tượng, ngược lại lại rất dễ uống.

Nhưng vì để lừa Kiều Minh Húc, cô vờ làm ra bộ dạng uống thuốc đắng, Kiều Minh Húc nhìn mà thật muốn uống thay cô.

“Ngoan, A Giao bổ máu, em uống xong, anh có thưởng.”

“Thưởng gì?”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 709Mạch Tiểu Miên lấy lại bình tĩnh, nhìn Kiều Minh Húc trước mặt, mếu máo, sau đó thực sự rặn ra được mấy giọt nước mắt.Vẻ mặt ấy giả bộ thành vẻ cực kỳ đáng thương.Dáng vẻ y hệt chó lang thang ngoài đầu đường không nhà để về.Cô cũng có chút năng khiếu diễn xuất.Quan trọng là trong đầu cô nhanh chóng tưởng tượng ra những chi tiết nhỏ Kiều Minh Húc làm cô cảm động, nước mắt cứ thế tuôn trào.“Cô nhóc này, khóc thật luôn.”Kiều Minh Húc biết rõ cô giả bộ khóc nhưng anh nhìn vẫn thấy đau lòng, vội vàng nói: “Vợ anh Mạch Tiểu Miên là người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, đáng yêu, xinh đẹp rung động lòng người nhất trên đời.”Mạch Tiểu Miên bật cười, giơ tay lau nước mắt: “Hỏi gương thần chưa?”“Ờ, để anh hỏi.”Kiều Minh Húc giơ tay cầm dĩa trái cây lên soi rồi nói: “Gương thần gương thần, ai là người phụ nữ dịu dàng lương thiện đáng yêu đẹp động lòng người?”Mạch Tiểu Miên bên cạnh hét lên: “Chính là vợ của anh – Mạch Tiểu Miên.”Nói xong, cô tự chịu không được trước, cười khúc khích.Kiều Minh Húc thấy cô cười lắc lư cũng mỉm cười.Chỉ cần cô vui vẻ, mình ở bên cô chơi chút trò trẻ con cũng không sao.Đương nhiên, cô vui vẻ, mình cũng vui vẻ.Lúc này dì Trương bưng canh bồ câu A Giao hầm cho Mạch Tiểu Miên lên, đặt trên bàn cơm, gọi Mạch Tiểu Miên nhân lúc nóng qua uống.Mạch Tiểu Miên không nỡ từ chối ý tốt của dì ấy nên đứng dậy đi qua ngồi.Kiều Minh Húc cũng ngồi cùng cô.Nhìn thấy thứ canh A Giao đen đen còn tỏa ra mùi khét khét.Mạch Tiểu Miên thật sự không vui.Cô dùng muỗng khuấy một hồi, sau đó nhăn mày nhìn Kiều Minh Húc, van nài: “Trông rất khó uống, có thể không uống không.”“Không thể.”Kiều Minh Húc nói chắc như đinh đóng cột: “Buộc phải uống hết.”“Tại sao chứ, em chỉ uống một nửa thôi không được sao?”Mạch Tiểu Miên cúi đầu húp một ngụm.Mùi vị không hề khó uống như trong tưởng tượng, ngược lại lại rất dễ uống.Nhưng vì để lừa Kiều Minh Húc, cô vờ làm ra bộ dạng uống thuốc đắng, Kiều Minh Húc nhìn mà thật muốn uống thay cô.“Ngoan, A Giao bổ máu, em uống xong, anh có thưởng.”“Thưởng gì?”

Chương 709