Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 714

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 714Không có tự tin uy phong lần nữa.“Cô ấy nói gì vậy?”Mạch Tiểu Miên đặt điện thoại qua một bên, quan tâm hỏi.“Cô ta thần kinh. Không cần quan tâm cô ta.”Kiều Minh Húc giơ tay tắt đèn mờ, bật đèn ngủ, rồi kéo chăn đắp lên người nằm xuống, buồn bực nói: “Chúng ta ngủ thôi.”Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh.Hơi thất vọng trong lòng.Cô rất mong đợi thân mật triền miên với anh.Nhưng thấy anh không có tâm trạng.Cô cũng chỉ đành tạm bợ.Buồn bực kéo chăn công chúa của mình qua đắp lên người.“Đêm nay không có không tiêu đúng không.”Kiều Minh Húc liếc cô một cái rồi hỏi.“Không có.”“Chui vào chăn anh.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi đá chăn mình ra, nhanh chóng như con lươn chui vào chăn của anh, giơ tay ôm lấy cánh tay anh.Kiều Minh Húc dường như rất mãn nguyện với tốc độ phản ứng của cô, có lẽ gần gũi anh có cảm giác an toàn ấm áp yên tâm, cô nhắm mắt lại, chưa đến vài phút đã ngủ thiếp đi.Kiều Minh Húc nghe tiếng hô hấp đều đều của cô, anh mở mắt ra, nhìn gương mặt áp sát cánh tay mình, mỉm cười rồi yên tâm ngủ.Nửa đêm, anh thức dậy.Cúi đầu nhìn thấy cổ áo ngủ của Mạch Tiểu Miên bung ra, lộ ra n** m*m m** của cô đang nhấp nhô theo hơi thở…Nuốt ngụm nước bọt, không kìm được giơ tay phủ lên đó…Mạch Tiểu Miên đang trong trạng thái mơ màng.Nhưng lúc này, giấc mơ của cô đang mơ là mộng xuân.Mơ thấy cô và Kiều Minh Húc ở bên nhau…Vì thế cũng không phân biệt được mơ và hiện thực, phát ra âm thanh… Theo hành động của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc không thể khống chế bản thân được nữa…Trong cơn mê mẩn, Mạch Tiểu Miên vô cùng phối hợp, cho đến khi cơn đau gay gắt thức tỉnh cô.Mở mắt ra thấy Kiều Minh Húc…Thì ra không phải mơ!

Chương 714

Không có tự tin uy phong lần nữa.

“Cô ấy nói gì vậy?”

Mạch Tiểu Miên đặt điện thoại qua một bên, quan tâm hỏi.

“Cô ta thần kinh. Không cần quan tâm cô ta.”

Kiều Minh Húc giơ tay tắt đèn mờ, bật đèn ngủ, rồi kéo chăn đắp lên người nằm xuống, buồn bực nói: “Chúng ta ngủ thôi.”

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh.

Hơi thất vọng trong lòng.

Cô rất mong đợi thân mật triền miên với anh.

Nhưng thấy anh không có tâm trạng.

Cô cũng chỉ đành tạm bợ.

Buồn bực kéo chăn công chúa của mình qua đắp lên người.

“Đêm nay không có không tiêu đúng không.”

Kiều Minh Húc liếc cô một cái rồi hỏi.

“Không có.”

“Chui vào chăn anh.”

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi đá chăn mình ra, nhanh chóng như con lươn chui vào chăn của anh, giơ tay ôm lấy cánh tay anh.

Kiều Minh Húc dường như rất mãn nguyện với tốc độ phản ứng của cô, có lẽ gần gũi anh có cảm giác an toàn ấm áp yên tâm, cô nhắm mắt lại, chưa đến vài phút đã ngủ thiếp đi.

Kiều Minh Húc nghe tiếng hô hấp đều đều của cô, anh mở mắt ra, nhìn gương mặt áp sát cánh tay mình, mỉm cười rồi yên tâm ngủ.

Nửa đêm, anh thức dậy.

Cúi đầu nhìn thấy cổ áo ngủ của Mạch Tiểu Miên bung ra, lộ ra n** m*m m** của cô đang nhấp nhô theo hơi thở…

Nuốt ngụm nước bọt, không kìm được giơ tay phủ lên đó…

Mạch Tiểu Miên đang trong trạng thái mơ màng.

Nhưng lúc này, giấc mơ của cô đang mơ là mộng xuân.

Mơ thấy cô và Kiều Minh Húc ở bên nhau…

Vì thế cũng không phân biệt được mơ và hiện thực, phát ra âm thanh… Theo hành động của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc không thể khống chế bản thân được nữa…

Trong cơn mê mẩn, Mạch Tiểu Miên vô cùng phối hợp, cho đến khi cơn đau gay gắt thức tỉnh cô.

Mở mắt ra thấy Kiều Minh Húc…

Thì ra không phải mơ!

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 714Không có tự tin uy phong lần nữa.“Cô ấy nói gì vậy?”Mạch Tiểu Miên đặt điện thoại qua một bên, quan tâm hỏi.“Cô ta thần kinh. Không cần quan tâm cô ta.”Kiều Minh Húc giơ tay tắt đèn mờ, bật đèn ngủ, rồi kéo chăn đắp lên người nằm xuống, buồn bực nói: “Chúng ta ngủ thôi.”Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh.Hơi thất vọng trong lòng.Cô rất mong đợi thân mật triền miên với anh.Nhưng thấy anh không có tâm trạng.Cô cũng chỉ đành tạm bợ.Buồn bực kéo chăn công chúa của mình qua đắp lên người.“Đêm nay không có không tiêu đúng không.”Kiều Minh Húc liếc cô một cái rồi hỏi.“Không có.”“Chui vào chăn anh.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi đá chăn mình ra, nhanh chóng như con lươn chui vào chăn của anh, giơ tay ôm lấy cánh tay anh.Kiều Minh Húc dường như rất mãn nguyện với tốc độ phản ứng của cô, có lẽ gần gũi anh có cảm giác an toàn ấm áp yên tâm, cô nhắm mắt lại, chưa đến vài phút đã ngủ thiếp đi.Kiều Minh Húc nghe tiếng hô hấp đều đều của cô, anh mở mắt ra, nhìn gương mặt áp sát cánh tay mình, mỉm cười rồi yên tâm ngủ.Nửa đêm, anh thức dậy.Cúi đầu nhìn thấy cổ áo ngủ của Mạch Tiểu Miên bung ra, lộ ra n** m*m m** của cô đang nhấp nhô theo hơi thở…Nuốt ngụm nước bọt, không kìm được giơ tay phủ lên đó…Mạch Tiểu Miên đang trong trạng thái mơ màng.Nhưng lúc này, giấc mơ của cô đang mơ là mộng xuân.Mơ thấy cô và Kiều Minh Húc ở bên nhau…Vì thế cũng không phân biệt được mơ và hiện thực, phát ra âm thanh… Theo hành động của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc không thể khống chế bản thân được nữa…Trong cơn mê mẩn, Mạch Tiểu Miên vô cùng phối hợp, cho đến khi cơn đau gay gắt thức tỉnh cô.Mở mắt ra thấy Kiều Minh Húc…Thì ra không phải mơ!

Chương 714