“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 37: 37: Tôi Đưa Tiểu Trân Vào Trước!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai người đều sửng sốt, vội vàng mặc quần áo vào, Hạ Huyền Trúc mặt đỏ như gấc, bối rối không biết phải làm sao."Tiểu Trân, sao con lại ra đây?"Diệp Vĩnh Khang trong lòng cũng bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh."Con đi vệ sinh.Bố, vừa rồi hai người làm gì vậy? Sao lại chạy ra sô pha rồi?"Diệp Tiểu Trân ngây người hỏi.Đầu Diệp Vĩnh Khang nhảy số rất nhanh, nở nụ cười: "Mẹ ngủ không được, bố đang luyện tập đấu vật với mẹ".Diệp Tiểu Trân vẫn chả hiểu gì, cứ thế bị lừa.Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nhìn nhau cười khổ, sau đó đành phải đưa Diệp Tiểu Trân trở về phòng đi ngủ.Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang đưa Tiểu Trân đến nhà trẻ, vừa tới cửa liền nghe thấy phía sau có người hô lớn: "Tiểu Trân, chào buổi sáng".Diệp Tiểu Trân quay đầu lại: "Con chào cô, cô Diêu!"Một cô gái trẻ với mái tóc bồng bềnh cười tươi đi đến."Cô Diêu, đây là bố con".Diệp Tiểu Trân vội vã giới thiệu, trong thời gian này, cô nhóc ngày nào cũng rất hạnh phúc vì có bố, gặp ai cũng nhiệt tình giới thiệu."Chào anh, tôi tên là Diêu San, giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Trân".Diêu San mỉm cười và lịch sự đưa tay ra."Xin chào cô giáo Diêu, Tiểu Trân ở trường làm phiền cô rồi".Diệp Vĩnh Khang cười đưa tay bắt tay người đối diện, sau đó cười nói: "Cô Diêu, tôi có chuyện muốn góp ý.Mấy bạn nhỏ mẫu giáo còn nhỏ như vậy, lúc này cho bọn trẻ làm bài kiểm tra tiếng Đức xem ra không phù hợp cho lắm nhỉ?""Tiếng Đức?"Diêu San sửng sốt rồi đột nhiên mỉm cười: "Ngại quá, là do tôi nhầm.Tờ giấy kiểm tra đó là của tôi.Tôi đã phát nhầm giấy kiểm tra cho Tiểu Trân ngày hôm qua.Tôi còn đang không hiểu bài kiểm tra đó của tôi đang ở đâu nữa kìa"."Tôi biết ngay mà, ngày hôm qua tôi còn đang suy nghĩ sao tiêu chuẩn giáo dục lại cao như vậy chứ".Diệp Vĩnh Khang lúc này mới cười xởi lởi.Diêu San cười hỏi: "Nhân tiện, vào ngày bảy tháng sau, tức là khoảng hai tuần nữa, trường sẽ tổ chức đại hội thể thao phụ huynh và con.Anh có muốn đăng ký tham gia không?"Diệp Vĩnh Khang còn chưa kịp nói, Tiểu Trân đã nhanh nhảu nói: "Cô ơi, bọn con sẽ tham gia, bố mẹ con cũng sẽ tham gia nữa.Họ rất giỏi thể thao, nhất định sẽ giành được giải nhất!"Diệp Vĩnh Khang thuận miệng cười: "Tiểu Trân, làm sao con biết bố mẹ đều rất giỏi thể thao?"Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêm túc nói: "Cô, con không có nói dối.Bố mẹ con chơi thể thao rất giỏi.Tối hôm qua con còn nhìn thấy bố mẹ không mặc đồ luyện tập đấu vật trên sô pha đó!"Hít--Sợ nhất là không khí đột nhiên trở nên yên lặng.Diêu San đỏ mặt, còn Diệp Vĩnh Khang sa sầm mặt lại, muốn ngay lập tức tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống."Tôi đưa Tiểu Trân vào trước!"Diêu San định thần lại, nhanh chóng nắm tay Diệp Tiểu Trân đi về phía cổng.Diệp Tiểu Trân ngây thơ đáng yêu, vẻ mặt bối rối: "Cô Diêu, sao mặt cô lại đỏ như vậy? Vừa rồi con không nói dối.Tối hôm qua con thật sự thấy bố mẹ...""Cô tin con!"Diêu San nhanh chóng nói: "Tiểu Trân, sau này đừng nói với ai về chuyện này biết chưa?""Tại sao?".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai người đều sửng sốt, vội vàng mặc quần áo vào, Hạ Huyền Trúc mặt đỏ như gấc, bối rối không biết phải làm sao.
"Tiểu Trân, sao con lại ra đây?"
Diệp Vĩnh Khang trong lòng cũng bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh.
"Con đi vệ sinh.
Bố, vừa rồi hai người làm gì vậy? Sao lại chạy ra sô pha rồi?"
Diệp Tiểu Trân ngây người hỏi.
Đầu Diệp Vĩnh Khang nhảy số rất nhanh, nở nụ cười: "Mẹ ngủ không được, bố đang luyện tập đấu vật với mẹ".
Diệp Tiểu Trân vẫn chả hiểu gì, cứ thế bị lừa.
Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nhìn nhau cười khổ, sau đó đành phải đưa Diệp Tiểu Trân trở về phòng đi ngủ.
Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang đưa Tiểu Trân đến nhà trẻ, vừa tới cửa liền nghe thấy phía sau có người hô lớn: "Tiểu Trân, chào buổi sáng".
Diệp Tiểu Trân quay đầu lại: "Con chào cô, cô Diêu!"
Một cô gái trẻ với mái tóc bồng bềnh cười tươi đi đến.
"Cô Diêu, đây là bố con".
Diệp Tiểu Trân vội vã giới thiệu, trong thời gian này, cô nhóc ngày nào cũng rất hạnh phúc vì có bố, gặp ai cũng nhiệt tình giới thiệu.
"Chào anh, tôi tên là Diêu San, giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Trân".
Diêu San mỉm cười và lịch sự đưa tay ra.
"Xin chào cô giáo Diêu, Tiểu Trân ở trường làm phiền cô rồi".
Diệp Vĩnh Khang cười đưa tay bắt tay người đối diện, sau đó cười nói: "Cô Diêu, tôi có chuyện muốn góp ý.
Mấy bạn nhỏ mẫu giáo còn nhỏ như vậy, lúc này cho bọn trẻ làm bài kiểm tra tiếng Đức xem ra không phù hợp cho lắm nhỉ?"
"Tiếng Đức?"
Diêu San sửng sốt rồi đột nhiên mỉm cười: "Ngại quá, là do tôi nhầm.
Tờ giấy kiểm tra đó là của tôi.
Tôi đã phát nhầm giấy kiểm tra cho Tiểu Trân ngày hôm qua.
Tôi còn đang không hiểu bài kiểm tra đó của tôi đang ở đâu nữa kìa".
"Tôi biết ngay mà, ngày hôm qua tôi còn đang suy nghĩ sao tiêu chuẩn giáo dục lại cao như vậy chứ".
Diệp Vĩnh Khang lúc này mới cười xởi lởi.
Diêu San cười hỏi: "Nhân tiện, vào ngày bảy tháng sau, tức là khoảng hai tuần nữa, trường sẽ tổ chức đại hội thể thao phụ huynh và con.
Anh có muốn đăng ký tham gia không?"
Diệp Vĩnh Khang còn chưa kịp nói, Tiểu Trân đã nhanh nhảu nói: "Cô ơi, bọn con sẽ tham gia, bố mẹ con cũng sẽ tham gia nữa.
Họ rất giỏi thể thao, nhất định sẽ giành được giải nhất!"
Diệp Vĩnh Khang thuận miệng cười: "Tiểu Trân, làm sao con biết bố mẹ đều rất giỏi thể thao?"
Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêm túc nói: "Cô, con không có nói dối.
Bố mẹ con chơi thể thao rất giỏi.
Tối hôm qua con còn nhìn thấy bố mẹ không mặc đồ luyện tập đấu vật trên sô pha đó!"
Hít--
Sợ nhất là không khí đột nhiên trở nên yên lặng.
Diêu San đỏ mặt, còn Diệp Vĩnh Khang sa sầm mặt lại, muốn ngay lập tức tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.
"Tôi đưa Tiểu Trân vào trước!"
Diêu San định thần lại, nhanh chóng nắm tay Diệp Tiểu Trân đi về phía cổng.
Diệp Tiểu Trân ngây thơ đáng yêu, vẻ mặt bối rối: "Cô Diêu, sao mặt cô lại đỏ như vậy? Vừa rồi con không nói dối.
Tối hôm qua con thật sự thấy bố mẹ..."
"Cô tin con!"
Diêu San nhanh chóng nói: "Tiểu Trân, sau này đừng nói với ai về chuyện này biết chưa?"
"Tại sao?"
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai người đều sửng sốt, vội vàng mặc quần áo vào, Hạ Huyền Trúc mặt đỏ như gấc, bối rối không biết phải làm sao."Tiểu Trân, sao con lại ra đây?"Diệp Vĩnh Khang trong lòng cũng bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh."Con đi vệ sinh.Bố, vừa rồi hai người làm gì vậy? Sao lại chạy ra sô pha rồi?"Diệp Tiểu Trân ngây người hỏi.Đầu Diệp Vĩnh Khang nhảy số rất nhanh, nở nụ cười: "Mẹ ngủ không được, bố đang luyện tập đấu vật với mẹ".Diệp Tiểu Trân vẫn chả hiểu gì, cứ thế bị lừa.Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nhìn nhau cười khổ, sau đó đành phải đưa Diệp Tiểu Trân trở về phòng đi ngủ.Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang đưa Tiểu Trân đến nhà trẻ, vừa tới cửa liền nghe thấy phía sau có người hô lớn: "Tiểu Trân, chào buổi sáng".Diệp Tiểu Trân quay đầu lại: "Con chào cô, cô Diêu!"Một cô gái trẻ với mái tóc bồng bềnh cười tươi đi đến."Cô Diêu, đây là bố con".Diệp Tiểu Trân vội vã giới thiệu, trong thời gian này, cô nhóc ngày nào cũng rất hạnh phúc vì có bố, gặp ai cũng nhiệt tình giới thiệu."Chào anh, tôi tên là Diêu San, giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Trân".Diêu San mỉm cười và lịch sự đưa tay ra."Xin chào cô giáo Diêu, Tiểu Trân ở trường làm phiền cô rồi".Diệp Vĩnh Khang cười đưa tay bắt tay người đối diện, sau đó cười nói: "Cô Diêu, tôi có chuyện muốn góp ý.Mấy bạn nhỏ mẫu giáo còn nhỏ như vậy, lúc này cho bọn trẻ làm bài kiểm tra tiếng Đức xem ra không phù hợp cho lắm nhỉ?""Tiếng Đức?"Diêu San sửng sốt rồi đột nhiên mỉm cười: "Ngại quá, là do tôi nhầm.Tờ giấy kiểm tra đó là của tôi.Tôi đã phát nhầm giấy kiểm tra cho Tiểu Trân ngày hôm qua.Tôi còn đang không hiểu bài kiểm tra đó của tôi đang ở đâu nữa kìa"."Tôi biết ngay mà, ngày hôm qua tôi còn đang suy nghĩ sao tiêu chuẩn giáo dục lại cao như vậy chứ".Diệp Vĩnh Khang lúc này mới cười xởi lởi.Diêu San cười hỏi: "Nhân tiện, vào ngày bảy tháng sau, tức là khoảng hai tuần nữa, trường sẽ tổ chức đại hội thể thao phụ huynh và con.Anh có muốn đăng ký tham gia không?"Diệp Vĩnh Khang còn chưa kịp nói, Tiểu Trân đã nhanh nhảu nói: "Cô ơi, bọn con sẽ tham gia, bố mẹ con cũng sẽ tham gia nữa.Họ rất giỏi thể thao, nhất định sẽ giành được giải nhất!"Diệp Vĩnh Khang thuận miệng cười: "Tiểu Trân, làm sao con biết bố mẹ đều rất giỏi thể thao?"Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêm túc nói: "Cô, con không có nói dối.Bố mẹ con chơi thể thao rất giỏi.Tối hôm qua con còn nhìn thấy bố mẹ không mặc đồ luyện tập đấu vật trên sô pha đó!"Hít--Sợ nhất là không khí đột nhiên trở nên yên lặng.Diêu San đỏ mặt, còn Diệp Vĩnh Khang sa sầm mặt lại, muốn ngay lập tức tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống."Tôi đưa Tiểu Trân vào trước!"Diêu San định thần lại, nhanh chóng nắm tay Diệp Tiểu Trân đi về phía cổng.Diệp Tiểu Trân ngây thơ đáng yêu, vẻ mặt bối rối: "Cô Diêu, sao mặt cô lại đỏ như vậy? Vừa rồi con không nói dối.Tối hôm qua con thật sự thấy bố mẹ...""Cô tin con!"Diêu San nhanh chóng nói: "Tiểu Trân, sau này đừng nói với ai về chuyện này biết chưa?""Tại sao?".