Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 48: 48: Cảm Ơn Thiết Đản

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Người đàn ông cường tráng ở bên cạnh mắng một tràng.Thiết Đản vỗ trán nói: "Con quên mất, đúng đúng dúng, là có ơn tất trả, có thù tất báo là nói với kẻ thù".Nói xong, cậu nhóc nắm lấy tay Diệp Tiểu Trân, nói: "Tiểu Trân, đừng buồn, sau đám nhãi nhép kia còn dám bắt nạt cậu tớ sẽ đánh cho chúng răng rơi đầy đất!""Thứ sáu tuần sau không phải là sinh nhật của cậu sao? Bọn nó không đi, tớ đi, đến lúc đó tớ sẽ gọi nhiều anh em đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho cậu!"Người đàn ông lực lưỡng cũng đồng tình với cậu nhóc: "Con gái, đừng lo, thứ sáu tuần sau phải không? Con trai chú và chú sẽ đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho con!""Cảm ơn Thiết Đản, cảm ơn chú".Tiểu Trân lịch sự xin lỗi hai người, sau đó nói: "Thứ sáu tới không chỉ là sinh nhật của Tiểu Trân, mà còn là đám cưới của bố và mẹ con".Người đàn ông cường tráng sửng sốt, nhìn Diệp Tiểu Trân, sau đó quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: "Người anh em, anh kết hôn lần hai sao?"Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Không phải, đây là lần kết hôn đầu tiên.Khi sinh Tiểu Trân, tôi không tổ chức hôn lễ với mẹ con bé.Đây coi như là bổ sung đó mà"."Đệch, quả là đàn ông!"Người đàn ông cường tráng giơ ngón tay cái lên với Diệp Vĩnh Khang: "Vì việc này, tôi sẽ nhận anh làm người anh em của tôi, sau đến đường Mười Tám cứ nhắc đến tên tôi.Tên tôi là Âu Dương, tôi thầu cả bên đó!""Được, Âu Dương, tên rất hay".Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.Người đàn ông vạm vỡ dường như rất tự hào về họ của mình: "Tổ tiên của tôi là một quý tộc, họ này là do chính hoàng đế ban tặng"."Tên đầy đủ của tôi là Âu Dương Xuyên Trụ, con trai của tôi là Âu Dương Thiết Đản.Từ bây giờ, chỉ cần đến đường Mười Tám, anh có thể chơi bất cứ thứ gì ở đấy!""Ờm ……"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cảm thấy cái họ kép này không được hay ho cho lắm..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người đàn ông cường tráng ở bên cạnh mắng một tràng.

Thiết Đản vỗ trán nói: "Con quên mất, đúng đúng dúng, là có ơn tất trả, có thù tất báo là nói với kẻ thù".

Nói xong, cậu nhóc nắm lấy tay Diệp Tiểu Trân, nói: "Tiểu Trân, đừng buồn, sau đám nhãi nhép kia còn dám bắt nạt cậu tớ sẽ đánh cho chúng răng rơi đầy đất!"

"Thứ sáu tuần sau không phải là sinh nhật của cậu sao? Bọn nó không đi, tớ đi, đến lúc đó tớ sẽ gọi nhiều anh em đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho cậu!"

Người đàn ông lực lưỡng cũng đồng tình với cậu nhóc: "Con gái, đừng lo, thứ sáu tuần sau phải không? Con trai chú và chú sẽ đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho con!"

"Cảm ơn Thiết Đản, cảm ơn chú".

Tiểu Trân lịch sự xin lỗi hai người, sau đó nói: "Thứ sáu tới không chỉ là sinh nhật của Tiểu Trân, mà còn là đám cưới của bố và mẹ con".

Người đàn ông cường tráng sửng sốt, nhìn Diệp Tiểu Trân, sau đó quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: "Người anh em, anh kết hôn lần hai sao?"

Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Không phải, đây là lần kết hôn đầu tiên.

Khi sinh Tiểu Trân, tôi không tổ chức hôn lễ với mẹ con bé.

Đây coi như là bổ sung đó mà".

"Đệch, quả là đàn ông!"

Người đàn ông cường tráng giơ ngón tay cái lên với Diệp Vĩnh Khang: "Vì việc này, tôi sẽ nhận anh làm người anh em của tôi, sau đến đường Mười Tám cứ nhắc đến tên tôi.

Tên tôi là Âu Dương, tôi thầu cả bên đó!"

"Được, Âu Dương, tên rất hay".

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.

Người đàn ông vạm vỡ dường như rất tự hào về họ của mình: "Tổ tiên của tôi là một quý tộc, họ này là do chính hoàng đế ban tặng".

"Tên đầy đủ của tôi là Âu Dương Xuyên Trụ, con trai của tôi là Âu Dương Thiết Đản.

Từ bây giờ, chỉ cần đến đường Mười Tám, anh có thể chơi bất cứ thứ gì ở đấy!"

"Ờm ……"

Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cảm thấy cái họ kép này không được hay ho cho lắm.

Image removed.

.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Người đàn ông cường tráng ở bên cạnh mắng một tràng.Thiết Đản vỗ trán nói: "Con quên mất, đúng đúng dúng, là có ơn tất trả, có thù tất báo là nói với kẻ thù".Nói xong, cậu nhóc nắm lấy tay Diệp Tiểu Trân, nói: "Tiểu Trân, đừng buồn, sau đám nhãi nhép kia còn dám bắt nạt cậu tớ sẽ đánh cho chúng răng rơi đầy đất!""Thứ sáu tuần sau không phải là sinh nhật của cậu sao? Bọn nó không đi, tớ đi, đến lúc đó tớ sẽ gọi nhiều anh em đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho cậu!"Người đàn ông lực lưỡng cũng đồng tình với cậu nhóc: "Con gái, đừng lo, thứ sáu tuần sau phải không? Con trai chú và chú sẽ đến, nhất định sẽ giữ thể diện cho con!""Cảm ơn Thiết Đản, cảm ơn chú".Tiểu Trân lịch sự xin lỗi hai người, sau đó nói: "Thứ sáu tới không chỉ là sinh nhật của Tiểu Trân, mà còn là đám cưới của bố và mẹ con".Người đàn ông cường tráng sửng sốt, nhìn Diệp Tiểu Trân, sau đó quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: "Người anh em, anh kết hôn lần hai sao?"Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Không phải, đây là lần kết hôn đầu tiên.Khi sinh Tiểu Trân, tôi không tổ chức hôn lễ với mẹ con bé.Đây coi như là bổ sung đó mà"."Đệch, quả là đàn ông!"Người đàn ông cường tráng giơ ngón tay cái lên với Diệp Vĩnh Khang: "Vì việc này, tôi sẽ nhận anh làm người anh em của tôi, sau đến đường Mười Tám cứ nhắc đến tên tôi.Tên tôi là Âu Dương, tôi thầu cả bên đó!""Được, Âu Dương, tên rất hay".Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.Người đàn ông vạm vỡ dường như rất tự hào về họ của mình: "Tổ tiên của tôi là một quý tộc, họ này là do chính hoàng đế ban tặng"."Tên đầy đủ của tôi là Âu Dương Xuyên Trụ, con trai của tôi là Âu Dương Thiết Đản.Từ bây giờ, chỉ cần đến đường Mười Tám, anh có thể chơi bất cứ thứ gì ở đấy!""Ờm ……"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cảm thấy cái họ kép này không được hay ho cho lắm..

Chương 48: 48: Cảm Ơn Thiết Đản