“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 52: 52: Rốt Cuộc Anh Là Ai
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nghe xong nhẹ giọng nói: "Cô có quan hệ rất tốt với người ta sao?"Lăng Vi nhanh chóng lắc đầu: "Tính cách của cô ấy tương đối lạnh lùng, bình thường không thích giao thiệp với mọi người, cũng không nhiều chuyện, nhưng trước đây cô ấy đã giúp tôi rất nhiều, cho nên..."Diệp Vĩnh Khang nhìn dáng vẻ căng thẳng của Lăng Vi, cười nói: "Người ta không có nghĩa vụ phải giúp tôi, cô đừng lo, tôi cũng không nhỏ nhen như vậy, hôm nay cô không nhắc tới tôi cũng quên mất rồi ấy chứ".Sau đó, Diệp Vĩnh Khang dạo quanh một vòng tại lễ đường rồi mới chuẩn bị rời đi.Lăng Vi vốn định tự mình lái xe đưa Diệp Vĩnh Khang về, nhưng bị Diệp Vĩnh Khang từ chối, sau đó còn nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đứng ở ven đường chờ xe buýt!"Anh Diệp, xe tôi mới đi chưa đầy nửa năm, còn mới 90%, anh không ngại thì có thể dùng làm xe chạy chơi cũng được".Lăng Vi nhanh chóng đưa chìa khóa chiếc xe Rolls Royce của cô ấy cho anh.Tuy nhiên, vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang lại sa sầm xuống: "Cô muốn tôi nợ cô ân tình thứ hai sao?""Không ...!ý tôi không phải vậy ..."Lăng Vi toát ra mồ hôi lạnh, nhanh chóng giải thích.Lúc này xe buýt vừa tới, Diệp Vĩnh Khang không nói gì, trực tiếp lên xe.Lăng Vi đứng đó một lúc lâu, nhìn chiếc xe buýt đi xa dần, cô ấy chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.Cô ấy thấy rằng bản thân không thể nhìn thấu người thanh niên trông bằng tuổi mình này.Người đàn ông này với lai lịch quái dị không thể tưởng tượng nổi, tuổi tác cũng sêm sêm cô ấy, lại rất hiền hòa, không hề tự kiêu tự đại, thậm chí có lúc còn làm ra những trò đùa vô thưởng vô phạt, giống như người thường.Nhưng mỗi khi muốn vượt qua ranh giới vô hình, anh sẽ toát ra khí tức vô cùng lạnh lùng xa cách, đồng thời xen lẫn với tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.Một cái nhìn, một biểu hiện có thể làm cho người ta sởn cả gai ốc.Rốt cuộc anh là ai?Chẳng bao lâu, thứ sáu tuần sau đã tới.Hôm nay có ý nghĩa đặc biệt đối với Giang Bắc, mọi người đều chú ý đến một điều: đám cưới của vị chủ tịch bí ẩn của ngân hàng Kim Kỳ.Vô số phương tiện truyền thông và những người nổi tiếng trên mạng đã có mặt từ sớm tại địa điểm tổ chức, mong muốn có được thông tin trực tiếp về đám cưới nổi tiếng này càng sớm càng tốt.Họ đã làm rõ danh tính của mình với các nhân viên, một số là người đứng đầu các phương tiện truyền thông địa phương, một số là người có ảnh hưởng lớn với hàng chục triệu người hâm mộ..
Diệp Vĩnh Khang nghe xong nhẹ giọng nói: "Cô có quan hệ rất tốt với người ta sao?"
Lăng Vi nhanh chóng lắc đầu: "Tính cách của cô ấy tương đối lạnh lùng, bình thường không thích giao thiệp với mọi người, cũng không nhiều chuyện, nhưng trước đây cô ấy đã giúp tôi rất nhiều, cho nên..."
Diệp Vĩnh Khang nhìn dáng vẻ căng thẳng của Lăng Vi, cười nói: "Người ta không có nghĩa vụ phải giúp tôi, cô đừng lo, tôi cũng không nhỏ nhen như vậy, hôm nay cô không nhắc tới tôi cũng quên mất rồi ấy chứ".
Sau đó, Diệp Vĩnh Khang dạo quanh một vòng tại lễ đường rồi mới chuẩn bị rời đi.
Lăng Vi vốn định tự mình lái xe đưa Diệp Vĩnh Khang về, nhưng bị Diệp Vĩnh Khang từ chối, sau đó còn nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đứng ở ven đường chờ xe buýt!
"Anh Diệp, xe tôi mới đi chưa đầy nửa năm, còn mới 90%, anh không ngại thì có thể dùng làm xe chạy chơi cũng được".
Lăng Vi nhanh chóng đưa chìa khóa chiếc xe Rolls Royce của cô ấy cho anh.
Tuy nhiên, vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang lại sa sầm xuống: "Cô muốn tôi nợ cô ân tình thứ hai sao?"
"Không ...!ý tôi không phải vậy ..."
Lăng Vi toát ra mồ hôi lạnh, nhanh chóng giải thích.
Lúc này xe buýt vừa tới, Diệp Vĩnh Khang không nói gì, trực tiếp lên xe.
Lăng Vi đứng đó một lúc lâu, nhìn chiếc xe buýt đi xa dần, cô ấy chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Cô ấy thấy rằng bản thân không thể nhìn thấu người thanh niên trông bằng tuổi mình này.
Người đàn ông này với lai lịch quái dị không thể tưởng tượng nổi, tuổi tác cũng sêm sêm cô ấy, lại rất hiền hòa, không hề tự kiêu tự đại, thậm chí có lúc còn làm ra những trò đùa vô thưởng vô phạt, giống như người thường.
Nhưng mỗi khi muốn vượt qua ranh giới vô hình, anh sẽ toát ra khí tức vô cùng lạnh lùng xa cách, đồng thời xen lẫn với tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.
Một cái nhìn, một biểu hiện có thể làm cho người ta sởn cả gai ốc.
Rốt cuộc anh là ai?
Chẳng bao lâu, thứ sáu tuần sau đã tới.
Hôm nay có ý nghĩa đặc biệt đối với Giang Bắc, mọi người đều chú ý đến một điều: đám cưới của vị chủ tịch bí ẩn của ngân hàng Kim Kỳ.
Vô số phương tiện truyền thông và những người nổi tiếng trên mạng đã có mặt từ sớm tại địa điểm tổ chức, mong muốn có được thông tin trực tiếp về đám cưới nổi tiếng này càng sớm càng tốt.
Họ đã làm rõ danh tính của mình với các nhân viên, một số là người đứng đầu các phương tiện truyền thông địa phương, một số là người có ảnh hưởng lớn với hàng chục triệu người hâm mộ.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nghe xong nhẹ giọng nói: "Cô có quan hệ rất tốt với người ta sao?"Lăng Vi nhanh chóng lắc đầu: "Tính cách của cô ấy tương đối lạnh lùng, bình thường không thích giao thiệp với mọi người, cũng không nhiều chuyện, nhưng trước đây cô ấy đã giúp tôi rất nhiều, cho nên..."Diệp Vĩnh Khang nhìn dáng vẻ căng thẳng của Lăng Vi, cười nói: "Người ta không có nghĩa vụ phải giúp tôi, cô đừng lo, tôi cũng không nhỏ nhen như vậy, hôm nay cô không nhắc tới tôi cũng quên mất rồi ấy chứ".Sau đó, Diệp Vĩnh Khang dạo quanh một vòng tại lễ đường rồi mới chuẩn bị rời đi.Lăng Vi vốn định tự mình lái xe đưa Diệp Vĩnh Khang về, nhưng bị Diệp Vĩnh Khang từ chối, sau đó còn nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đứng ở ven đường chờ xe buýt!"Anh Diệp, xe tôi mới đi chưa đầy nửa năm, còn mới 90%, anh không ngại thì có thể dùng làm xe chạy chơi cũng được".Lăng Vi nhanh chóng đưa chìa khóa chiếc xe Rolls Royce của cô ấy cho anh.Tuy nhiên, vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang lại sa sầm xuống: "Cô muốn tôi nợ cô ân tình thứ hai sao?""Không ...!ý tôi không phải vậy ..."Lăng Vi toát ra mồ hôi lạnh, nhanh chóng giải thích.Lúc này xe buýt vừa tới, Diệp Vĩnh Khang không nói gì, trực tiếp lên xe.Lăng Vi đứng đó một lúc lâu, nhìn chiếc xe buýt đi xa dần, cô ấy chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.Cô ấy thấy rằng bản thân không thể nhìn thấu người thanh niên trông bằng tuổi mình này.Người đàn ông này với lai lịch quái dị không thể tưởng tượng nổi, tuổi tác cũng sêm sêm cô ấy, lại rất hiền hòa, không hề tự kiêu tự đại, thậm chí có lúc còn làm ra những trò đùa vô thưởng vô phạt, giống như người thường.Nhưng mỗi khi muốn vượt qua ranh giới vô hình, anh sẽ toát ra khí tức vô cùng lạnh lùng xa cách, đồng thời xen lẫn với tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.Một cái nhìn, một biểu hiện có thể làm cho người ta sởn cả gai ốc.Rốt cuộc anh là ai?Chẳng bao lâu, thứ sáu tuần sau đã tới.Hôm nay có ý nghĩa đặc biệt đối với Giang Bắc, mọi người đều chú ý đến một điều: đám cưới của vị chủ tịch bí ẩn của ngân hàng Kim Kỳ.Vô số phương tiện truyền thông và những người nổi tiếng trên mạng đã có mặt từ sớm tại địa điểm tổ chức, mong muốn có được thông tin trực tiếp về đám cưới nổi tiếng này càng sớm càng tốt.Họ đã làm rõ danh tính của mình với các nhân viên, một số là người đứng đầu các phương tiện truyền thông địa phương, một số là người có ảnh hưởng lớn với hàng chục triệu người hâm mộ..