“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 55: 55: Thiệp Mời Này Của Các Người Là Giả Mạo!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Chí Tài bật cười, mặc dù không nói gì nhưng suy nghĩ của lão lại không khác Hạ Tuyết Cầm là mấy.Nếu cháu gái của lão có thể bám vào chủ tịch, dù chỉ là làm tiểu tam, thì nhà họ Hạ lão cũng sẽ lên như diều gặp gió.Sau khi dám người chuẩn bị xong xuôi, họ phóng xe đến địa điểm tổ chức đám cưới cùng lễ vật.Từ xa đã nhìn thấy các loại ô tô hạng sang đỗ ở cổng địa điểm tổ chức hôn lễ, điều này lập tức khiến nhà họ Hạ cảm thấy tự ti."Ông biết tất cả những chiếc xe này.Đám cưới lần này của chủ tịch quả thực đã làm chấn động toàn bộ giới thượng lưu ở Giang Bắc!"Hạ Chí Tài hơi chột dạ nói: "So với bọn họ, chúng ta có phải là quá tồi tàn rồi không?""Ông nội, đây là chuyện tốt mà!"Hạ Tuyết Cần hưng phấn nói: "Không cần biết những người này lai lịch là gì, nhưng trong tay chúng ta có thiệp VIP, là ngồi ở hàng đầu đấy"."Đến lúc đó, không phải những người này sẽ chủ động đến tiếp cận chúng ta sao? Chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này quen biết thêm nhiều người nổi tiếng, tương lai nhà họ Hạ đương nhiên sẽ trở thành người của giới thượng lưu".Hạ Chí Tài cười lớn: "Đúng vậy, có lý, đầu óc cháu quả là nhanh nhạy đấy, mau xuống xe đi, ông không đợi được nữa rồi!"Đám người nhà họ Hạ đầy phấn khích vội vàng xuống xe với những bao quà lớn nhỏ, đi thẳng về phía cổng."Dừng lại, làm gì vậy?"Một nhân viên bảo vệ ngay lập tức chặn đường mấy người đó lại.Hạ Chí Tài nói: "Tôi là Hạ Chí Tài, chủ tịch tập đoàn Hạ Thị.Tôi đến đây để tham dự lễ cưới của chủ tịch.Đây là thiệp mời".Nói xong, lão đưa thiệp mời ra bằng cả hai tay.Người nhà họ Hạ tuy cư xử rất lịch sự nhưng ánh mắt và nét mặt lại vô cùng kiêu ngạo, tất cả đều mong chờ vẻ mặt ngạc nhiên mà nhân viên bảo vệ sẽ thể hiện ra sau khi nhìn thấy thiệp mời VIP."Cái quái gì vậy, biến nhanh đi, đừng có đục nước béo cò!"Không ngờ, bảo vệ trực tiếp ném thiệp mời xuống đất, rồi bảo người nhà họ Hạ mau biến đi.Hạ Chí Tài sửng sốt: "Người anh em, như này là...""Thiệp mời này của các người là giả mạo!"Nhân viên bảo vệ nhẹ nói.Giả?.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hạ Chí Tài bật cười, mặc dù không nói gì nhưng suy nghĩ của lão lại không khác Hạ Tuyết Cầm là mấy.
Nếu cháu gái của lão có thể bám vào chủ tịch, dù chỉ là làm tiểu tam, thì nhà họ Hạ lão cũng sẽ lên như diều gặp gió.
Sau khi dám người chuẩn bị xong xuôi, họ phóng xe đến địa điểm tổ chức đám cưới cùng lễ vật.
Từ xa đã nhìn thấy các loại ô tô hạng sang đỗ ở cổng địa điểm tổ chức hôn lễ, điều này lập tức khiến nhà họ Hạ cảm thấy tự ti.
"Ông biết tất cả những chiếc xe này.
Đám cưới lần này của chủ tịch quả thực đã làm chấn động toàn bộ giới thượng lưu ở Giang Bắc!"
Hạ Chí Tài hơi chột dạ nói: "So với bọn họ, chúng ta có phải là quá tồi tàn rồi không?"
"Ông nội, đây là chuyện tốt mà!"
Hạ Tuyết Cần hưng phấn nói: "Không cần biết những người này lai lịch là gì, nhưng trong tay chúng ta có thiệp VIP, là ngồi ở hàng đầu đấy".
"Đến lúc đó, không phải những người này sẽ chủ động đến tiếp cận chúng ta sao? Chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này quen biết thêm nhiều người nổi tiếng, tương lai nhà họ Hạ đương nhiên sẽ trở thành người của giới thượng lưu".
Hạ Chí Tài cười lớn: "Đúng vậy, có lý, đầu óc cháu quả là nhanh nhạy đấy, mau xuống xe đi, ông không đợi được nữa rồi!"
Đám người nhà họ Hạ đầy phấn khích vội vàng xuống xe với những bao quà lớn nhỏ, đi thẳng về phía cổng.
"Dừng lại, làm gì vậy?"
Một nhân viên bảo vệ ngay lập tức chặn đường mấy người đó lại.
Hạ Chí Tài nói: "Tôi là Hạ Chí Tài, chủ tịch tập đoàn Hạ Thị.
Tôi đến đây để tham dự lễ cưới của chủ tịch.
Đây là thiệp mời".
Nói xong, lão đưa thiệp mời ra bằng cả hai tay.
Người nhà họ Hạ tuy cư xử rất lịch sự nhưng ánh mắt và nét mặt lại vô cùng kiêu ngạo, tất cả đều mong chờ vẻ mặt ngạc nhiên mà nhân viên bảo vệ sẽ thể hiện ra sau khi nhìn thấy thiệp mời VIP.
"Cái quái gì vậy, biến nhanh đi, đừng có đục nước béo cò!"
Không ngờ, bảo vệ trực tiếp ném thiệp mời xuống đất, rồi bảo người nhà họ Hạ mau biến đi.
Hạ Chí Tài sửng sốt: "Người anh em, như này là..."
"Thiệp mời này của các người là giả mạo!"
Nhân viên bảo vệ nhẹ nói.
Giả?
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Chí Tài bật cười, mặc dù không nói gì nhưng suy nghĩ của lão lại không khác Hạ Tuyết Cầm là mấy.Nếu cháu gái của lão có thể bám vào chủ tịch, dù chỉ là làm tiểu tam, thì nhà họ Hạ lão cũng sẽ lên như diều gặp gió.Sau khi dám người chuẩn bị xong xuôi, họ phóng xe đến địa điểm tổ chức đám cưới cùng lễ vật.Từ xa đã nhìn thấy các loại ô tô hạng sang đỗ ở cổng địa điểm tổ chức hôn lễ, điều này lập tức khiến nhà họ Hạ cảm thấy tự ti."Ông biết tất cả những chiếc xe này.Đám cưới lần này của chủ tịch quả thực đã làm chấn động toàn bộ giới thượng lưu ở Giang Bắc!"Hạ Chí Tài hơi chột dạ nói: "So với bọn họ, chúng ta có phải là quá tồi tàn rồi không?""Ông nội, đây là chuyện tốt mà!"Hạ Tuyết Cần hưng phấn nói: "Không cần biết những người này lai lịch là gì, nhưng trong tay chúng ta có thiệp VIP, là ngồi ở hàng đầu đấy"."Đến lúc đó, không phải những người này sẽ chủ động đến tiếp cận chúng ta sao? Chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này quen biết thêm nhiều người nổi tiếng, tương lai nhà họ Hạ đương nhiên sẽ trở thành người của giới thượng lưu".Hạ Chí Tài cười lớn: "Đúng vậy, có lý, đầu óc cháu quả là nhanh nhạy đấy, mau xuống xe đi, ông không đợi được nữa rồi!"Đám người nhà họ Hạ đầy phấn khích vội vàng xuống xe với những bao quà lớn nhỏ, đi thẳng về phía cổng."Dừng lại, làm gì vậy?"Một nhân viên bảo vệ ngay lập tức chặn đường mấy người đó lại.Hạ Chí Tài nói: "Tôi là Hạ Chí Tài, chủ tịch tập đoàn Hạ Thị.Tôi đến đây để tham dự lễ cưới của chủ tịch.Đây là thiệp mời".Nói xong, lão đưa thiệp mời ra bằng cả hai tay.Người nhà họ Hạ tuy cư xử rất lịch sự nhưng ánh mắt và nét mặt lại vô cùng kiêu ngạo, tất cả đều mong chờ vẻ mặt ngạc nhiên mà nhân viên bảo vệ sẽ thể hiện ra sau khi nhìn thấy thiệp mời VIP."Cái quái gì vậy, biến nhanh đi, đừng có đục nước béo cò!"Không ngờ, bảo vệ trực tiếp ném thiệp mời xuống đất, rồi bảo người nhà họ Hạ mau biến đi.Hạ Chí Tài sửng sốt: "Người anh em, như này là...""Thiệp mời này của các người là giả mạo!"Nhân viên bảo vệ nhẹ nói.Giả?.