Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 61: 61: Tấm Thiệp Mời Này Sao Trông Quen Thế Nhỉ

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Những người ở bên cạnh lần lượt liếc nhìn, lần này tới tham dự hôn lễ đều là tầng lớp thượng lưu có danh tiếng trong xã hội, sao đột nhiên lại xuất hiện một đám lưu manh thế này?Người nhà họ Hạ càng thêm sững sờ.Còn chưa hoàn hồn sau việc Lâm Đại Long, chớp mắt lại nhìn thấy một đám lưu manh tiến vào trong hội trường.Trong lòng Hạ Tuyết Cầm nóng như lửa đốt, cô ta không nhịn được nữa liền tiến tới chỗ bảo vệ nói: “Tránh ra, chúng tôi cũng phải vào, dựa vào đâu mà đám lưu manh này được vào mà nhà họ Hạ chúng tôi lại không được vào?”“Này tắc kè hoa, mẹ kiếp cô bảo ai là đám lưu manh đấy?”Âu Dương Xuyên Trụ mở mấy quán gội đầu nhưng không bao giờ gội đầu, vẫn luôn coi mình là một doanh nhân, ghét nhất người khác gọi mình là lưu manh.“Nói anh đấy, lẽ nào anh không phải là lưu manh à!”Hạ Tuyết Cầm đang rất tức giận, hơn nữa hoàn toàn không coi đám người này ra gì, vênh mặt hất cằm nói với bọn họ.“Đụ mẹ nhà mày!”Âu Dương Xuyên Trụ không phải người đàn ông tốt đẹp gì, cách giải quyết vấn đề luôn rất đơn giản và thô lỗ, một cái tát vỗ cái bốp vào má của Hạ Tuyết Cầm.Ngay khi những người còn lại của nhà họ Hạ chuẩn bị bước tới thì đã bị nhóm côn đồ ở gần đó lao lên đánh cho một trận tơi bời.“Á á, đừng đánh nữa, tôi không chịu nổi nữa rồi!”Hạ Tuyết Cầm làm sao có thể ngờ được nhóm người này lại dã man như vậy, bị đánh không ngừng la hét ầm ĩ.“Mẹ con chó cái này, sau này còn phát ngôn lung tung ông đây xé rách miệng mày ra đấy!”Vừa nói Âu Dương Xuyên Trụ vừa lấy thiệp mời trong người, mở ra lắc lắc trước mặt nhà họ Hạ: “Nhìn cho kỹ đi, tao có thiệp mời, chủ tịch ngân hàng là anh em của tao, một lũ rác rưởi… cút hết mẹ chúng mày đi!”Khi nhà họ Hạ nhìn thấy tấm thiệp mời đó, sắc mặt ai nấy đều tối sầm lại.Tấm thiệp mời này sao trông quen thế nhỉ?Hơn nữa cái tên ở bên trên, Diệp Vĩnh Khang… Hạ Huyền Trúc!“Chào cậu, cho hỏi một chút…”Hạ Chí Tài đang định lên tiếng, Âu Dương Xuyên Trụ đã nhổ một bãi nước bọt: “Hỏi hỏi cái cứt, chúng mày là một lũ rác rưởi, các anh em, chúng ta đi thôi!”Nói xong liền ngẩng cao đầu, hùng hổ dẫn đầu một đoàn người đi vào trong đám cưới.Người nhà họ Hạ chết đứng tại chỗ.“Sao… sao lại trùng hợp như vậy được, cái tên giống…”Một người nhà họ Hạ dè dặt lẩm bẩm một câu.Hạ Chí Tài rùng mình một cái, đột nhiên nói: “Thiệp mời lần trước mà Hạ Huyền Trúc mang tới đâu?”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những người ở bên cạnh lần lượt liếc nhìn, lần này tới tham dự hôn lễ đều là tầng lớp thượng lưu có danh tiếng trong xã hội, sao đột nhiên lại xuất hiện một đám lưu manh thế này?

Người nhà họ Hạ càng thêm sững sờ.

Còn chưa hoàn hồn sau việc Lâm Đại Long, chớp mắt lại nhìn thấy một đám lưu manh tiến vào trong hội trường.

Trong lòng Hạ Tuyết Cầm nóng như lửa đốt, cô ta không nhịn được nữa liền tiến tới chỗ bảo vệ nói: “Tránh ra, chúng tôi cũng phải vào, dựa vào đâu mà đám lưu manh này được vào mà nhà họ Hạ chúng tôi lại không được vào?”

“Này tắc kè hoa, mẹ kiếp cô bảo ai là đám lưu manh đấy?”

Âu Dương Xuyên Trụ mở mấy quán gội đầu nhưng không bao giờ gội đầu, vẫn luôn coi mình là một doanh nhân, ghét nhất người khác gọi mình là lưu manh.

“Nói anh đấy, lẽ nào anh không phải là lưu manh à!”

Hạ Tuyết Cầm đang rất tức giận, hơn nữa hoàn toàn không coi đám người này ra gì, vênh mặt hất cằm nói với bọn họ.

“Đụ mẹ nhà mày!”

Âu Dương Xuyên Trụ không phải người đàn ông tốt đẹp gì, cách giải quyết vấn đề luôn rất đơn giản và thô lỗ, một cái tát vỗ cái bốp vào má của Hạ Tuyết Cầm.

Ngay khi những người còn lại của nhà họ Hạ chuẩn bị bước tới thì đã bị nhóm côn đồ ở gần đó lao lên đánh cho một trận tơi bời.

“Á á, đừng đánh nữa, tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Hạ Tuyết Cầm làm sao có thể ngờ được nhóm người này lại dã man như vậy, bị đánh không ngừng la hét ầm ĩ.

“Mẹ con chó cái này, sau này còn phát ngôn lung tung ông đây xé rách miệng mày ra đấy!”

Vừa nói Âu Dương Xuyên Trụ vừa lấy thiệp mời trong người, mở ra lắc lắc trước mặt nhà họ Hạ: “Nhìn cho kỹ đi, tao có thiệp mời, chủ tịch ngân hàng là anh em của tao, một lũ rác rưởi… cút hết mẹ chúng mày đi!”

Khi nhà họ Hạ nhìn thấy tấm thiệp mời đó, sắc mặt ai nấy đều tối sầm lại.

Tấm thiệp mời này sao trông quen thế nhỉ?

Hơn nữa cái tên ở bên trên, Diệp Vĩnh Khang… Hạ Huyền Trúc!

“Chào cậu, cho hỏi một chút…”

Hạ Chí Tài đang định lên tiếng, Âu Dương Xuyên Trụ đã nhổ một bãi nước bọt: “Hỏi hỏi cái cứt, chúng mày là một lũ rác rưởi, các anh em, chúng ta đi thôi!”

Nói xong liền ngẩng cao đầu, hùng hổ dẫn đầu một đoàn người đi vào trong đám cưới.

Người nhà họ Hạ chết đứng tại chỗ.

“Sao… sao lại trùng hợp như vậy được, cái tên giống…”

Một người nhà họ Hạ dè dặt lẩm bẩm một câu.

Hạ Chí Tài rùng mình một cái, đột nhiên nói: “Thiệp mời lần trước mà Hạ Huyền Trúc mang tới đâu?”

Image removed.

.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Những người ở bên cạnh lần lượt liếc nhìn, lần này tới tham dự hôn lễ đều là tầng lớp thượng lưu có danh tiếng trong xã hội, sao đột nhiên lại xuất hiện một đám lưu manh thế này?Người nhà họ Hạ càng thêm sững sờ.Còn chưa hoàn hồn sau việc Lâm Đại Long, chớp mắt lại nhìn thấy một đám lưu manh tiến vào trong hội trường.Trong lòng Hạ Tuyết Cầm nóng như lửa đốt, cô ta không nhịn được nữa liền tiến tới chỗ bảo vệ nói: “Tránh ra, chúng tôi cũng phải vào, dựa vào đâu mà đám lưu manh này được vào mà nhà họ Hạ chúng tôi lại không được vào?”“Này tắc kè hoa, mẹ kiếp cô bảo ai là đám lưu manh đấy?”Âu Dương Xuyên Trụ mở mấy quán gội đầu nhưng không bao giờ gội đầu, vẫn luôn coi mình là một doanh nhân, ghét nhất người khác gọi mình là lưu manh.“Nói anh đấy, lẽ nào anh không phải là lưu manh à!”Hạ Tuyết Cầm đang rất tức giận, hơn nữa hoàn toàn không coi đám người này ra gì, vênh mặt hất cằm nói với bọn họ.“Đụ mẹ nhà mày!”Âu Dương Xuyên Trụ không phải người đàn ông tốt đẹp gì, cách giải quyết vấn đề luôn rất đơn giản và thô lỗ, một cái tát vỗ cái bốp vào má của Hạ Tuyết Cầm.Ngay khi những người còn lại của nhà họ Hạ chuẩn bị bước tới thì đã bị nhóm côn đồ ở gần đó lao lên đánh cho một trận tơi bời.“Á á, đừng đánh nữa, tôi không chịu nổi nữa rồi!”Hạ Tuyết Cầm làm sao có thể ngờ được nhóm người này lại dã man như vậy, bị đánh không ngừng la hét ầm ĩ.“Mẹ con chó cái này, sau này còn phát ngôn lung tung ông đây xé rách miệng mày ra đấy!”Vừa nói Âu Dương Xuyên Trụ vừa lấy thiệp mời trong người, mở ra lắc lắc trước mặt nhà họ Hạ: “Nhìn cho kỹ đi, tao có thiệp mời, chủ tịch ngân hàng là anh em của tao, một lũ rác rưởi… cút hết mẹ chúng mày đi!”Khi nhà họ Hạ nhìn thấy tấm thiệp mời đó, sắc mặt ai nấy đều tối sầm lại.Tấm thiệp mời này sao trông quen thế nhỉ?Hơn nữa cái tên ở bên trên, Diệp Vĩnh Khang… Hạ Huyền Trúc!“Chào cậu, cho hỏi một chút…”Hạ Chí Tài đang định lên tiếng, Âu Dương Xuyên Trụ đã nhổ một bãi nước bọt: “Hỏi hỏi cái cứt, chúng mày là một lũ rác rưởi, các anh em, chúng ta đi thôi!”Nói xong liền ngẩng cao đầu, hùng hổ dẫn đầu một đoàn người đi vào trong đám cưới.Người nhà họ Hạ chết đứng tại chỗ.“Sao… sao lại trùng hợp như vậy được, cái tên giống…”Một người nhà họ Hạ dè dặt lẩm bẩm một câu.Hạ Chí Tài rùng mình một cái, đột nhiên nói: “Thiệp mời lần trước mà Hạ Huyền Trúc mang tới đâu?”.

Chương 61: 61: Tấm Thiệp Mời Này Sao Trông Quen Thế Nhỉ