“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 63: 63: Đây Không Phải Đang Mơ Đâu”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cơn mưa hoa hồng kết hợp với những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu cùng với tiếng hô đồng thanh tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ.Mà nội thất bên trong của khách sạn thì không cần phải nói nhiều nữa.Tông màu chủ đạo bên trong đều được trang trí bằng pha lê nước Áo, khi bật đèn lên, toàn bộ hội trường sáng lấp lánh long lanh, như thể bước vào một thế giới thần tiên tuyệt đẹp.Khi âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, Hạ Huyền Trúc, mặc một chiếc váy cưới diễm lệ, từ từ xuất hiện dưới cơn mưa hoa hồng, đẹp tựa như một nàng tiên hạ phàm vậy.Diệp Vĩnh Khang mặc một bộ vest chỉnh tề, tay cầm một bó hoa, mỉm cười chậm rãi đi về phía Hạ Huyền Trúc.“Em yêu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này!”Diệp Vĩnh Khang quỳ một gối xuống.Hạ Huyền Trúc kích động đến mức khóc không thành tiếng, vội vàng đỡ Diệp Vĩnh Khang dậy, hai người ôm chặt lấy nhau.Cùng lúc đó, một chiếc bánh kem tinh xảo cực lớn cũng được đẩy ra, Diệp Tiểu Trân mặc bộ váy công chúa màu hồng, giống như một tiểu tinh linh bước ra từ thế giới cổ tích.Khán giả vỗ tay như sấm, toàn bộ cảnh hôn lễ được đẩy lên cao trào trong tích tắc.Lúc này, Trần Tiểu Túy mặc một chiếc váy đen, trang điểm tinh tế bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc đám cưới.“Anh Diệp, cô Hạ, đây là chút thành ý tôi chuẩn bị cho hai người”.Trần Tiểu Túy đi tới trước mặt hai người, mỉm cười từ từ mở chiếc hộp trong tay ra.Khi mọi người nhìn thấy thứ trong chiếc hộp đó, cả hội trường hôn lễ đều nhất thời kinh ngạc, im lặng như tờ.Dây chuyền Thần Vũ!Công ty trang sức hàng đầu thế giới, nhà thiết kế hàng đầu thế giới đã đích thân thiết kế nó, phiên bản giới hạn chỉ có duy nhất chín chiếc trên thế giới, dây chuyền Thần Vũ đã xuất hiện rồi!“Cảm ơn!”Diệp Vĩnh Khang nhìn Trần Tiểu Túy một cái thật sâu, sau đó duỗi tay nhận lấy sợi dây chuyền, tự tay đeo nó vào cổ của Hạ Huyền Trúc.Tuy nụ cười vẫn thường trực trên môi Trần Tiểu Túy, nhưng khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang nhận lấy sợi dây chuyền, thần kinh vốn đang căng thẳng mới dịu đi được một chút.Trong suốt cả hôn lễ, đầu óc của Hạ Huyền Trúc cứ mông lung, cảm thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.Cho đến khi kết thúc hôn lễ, buổi tối sau khi quay về nhà, cô đột nhiên dùng lực nhéo mạnh vào cánh tay của mình.Đau…“Đừng nhéo nữa, đây không phải đang mơ đâu”.Diệp Vĩnh Khang nhìn ra được suy nghĩ của Hạ Huyền Trúc, mỉm cười ở bên cạnh: “Huyền Trúc, em hài lòng với hôn lễ này chứ?”“Hài lòng ạ…”Hạ Huyền Trúc kích động gật đầu lia lịa, đây không phải là vấn đề hài lòng hay không hài lòng nữa, một hôn lễ vừa lộng lẫy vừa chấn động như vậy, đây là việc mà nằm mơ cô cũng không dám nghĩ đến.“Chỉ là… chỉ là anh…”.
Cơn mưa hoa hồng kết hợp với những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu cùng với tiếng hô đồng thanh tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ.
Mà nội thất bên trong của khách sạn thì không cần phải nói nhiều nữa.
Tông màu chủ đạo bên trong đều được trang trí bằng pha lê nước Áo, khi bật đèn lên, toàn bộ hội trường sáng lấp lánh long lanh, như thể bước vào một thế giới thần tiên tuyệt đẹp.
Khi âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, Hạ Huyền Trúc, mặc một chiếc váy cưới diễm lệ, từ từ xuất hiện dưới cơn mưa hoa hồng, đẹp tựa như một nàng tiên hạ phàm vậy.
Diệp Vĩnh Khang mặc một bộ vest chỉnh tề, tay cầm một bó hoa, mỉm cười chậm rãi đi về phía Hạ Huyền Trúc.
“Em yêu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này!”
Diệp Vĩnh Khang quỳ một gối xuống.
Hạ Huyền Trúc kích động đến mức khóc không thành tiếng, vội vàng đỡ Diệp Vĩnh Khang dậy, hai người ôm chặt lấy nhau.
Cùng lúc đó, một chiếc bánh kem tinh xảo cực lớn cũng được đẩy ra, Diệp Tiểu Trân mặc bộ váy công chúa màu hồng, giống như một tiểu tinh linh bước ra từ thế giới cổ tích.
Khán giả vỗ tay như sấm, toàn bộ cảnh hôn lễ được đẩy lên cao trào trong tích tắc.
Lúc này, Trần Tiểu Túy mặc một chiếc váy đen, trang điểm tinh tế bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc đám cưới.
“Anh Diệp, cô Hạ, đây là chút thành ý tôi chuẩn bị cho hai người”.
Trần Tiểu Túy đi tới trước mặt hai người, mỉm cười từ từ mở chiếc hộp trong tay ra.
Khi mọi người nhìn thấy thứ trong chiếc hộp đó, cả hội trường hôn lễ đều nhất thời kinh ngạc, im lặng như tờ.
Dây chuyền Thần Vũ!
Công ty trang sức hàng đầu thế giới, nhà thiết kế hàng đầu thế giới đã đích thân thiết kế nó, phiên bản giới hạn chỉ có duy nhất chín chiếc trên thế giới, dây chuyền Thần Vũ đã xuất hiện rồi!
“Cảm ơn!”
Diệp Vĩnh Khang nhìn Trần Tiểu Túy một cái thật sâu, sau đó duỗi tay nhận lấy sợi dây chuyền, tự tay đeo nó vào cổ của Hạ Huyền Trúc.
Tuy nụ cười vẫn thường trực trên môi Trần Tiểu Túy, nhưng khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang nhận lấy sợi dây chuyền, thần kinh vốn đang căng thẳng mới dịu đi được một chút.
Trong suốt cả hôn lễ, đầu óc của Hạ Huyền Trúc cứ mông lung, cảm thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.
Cho đến khi kết thúc hôn lễ, buổi tối sau khi quay về nhà, cô đột nhiên dùng lực nhéo mạnh vào cánh tay của mình.
Đau…
“Đừng nhéo nữa, đây không phải đang mơ đâu”.
Diệp Vĩnh Khang nhìn ra được suy nghĩ của Hạ Huyền Trúc, mỉm cười ở bên cạnh: “Huyền Trúc, em hài lòng với hôn lễ này chứ?”
“Hài lòng ạ…”
Hạ Huyền Trúc kích động gật đầu lia lịa, đây không phải là vấn đề hài lòng hay không hài lòng nữa, một hôn lễ vừa lộng lẫy vừa chấn động như vậy, đây là việc mà nằm mơ cô cũng không dám nghĩ đến.
“Chỉ là… chỉ là anh…”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cơn mưa hoa hồng kết hợp với những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu cùng với tiếng hô đồng thanh tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ.Mà nội thất bên trong của khách sạn thì không cần phải nói nhiều nữa.Tông màu chủ đạo bên trong đều được trang trí bằng pha lê nước Áo, khi bật đèn lên, toàn bộ hội trường sáng lấp lánh long lanh, như thể bước vào một thế giới thần tiên tuyệt đẹp.Khi âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, Hạ Huyền Trúc, mặc một chiếc váy cưới diễm lệ, từ từ xuất hiện dưới cơn mưa hoa hồng, đẹp tựa như một nàng tiên hạ phàm vậy.Diệp Vĩnh Khang mặc một bộ vest chỉnh tề, tay cầm một bó hoa, mỉm cười chậm rãi đi về phía Hạ Huyền Trúc.“Em yêu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này!”Diệp Vĩnh Khang quỳ một gối xuống.Hạ Huyền Trúc kích động đến mức khóc không thành tiếng, vội vàng đỡ Diệp Vĩnh Khang dậy, hai người ôm chặt lấy nhau.Cùng lúc đó, một chiếc bánh kem tinh xảo cực lớn cũng được đẩy ra, Diệp Tiểu Trân mặc bộ váy công chúa màu hồng, giống như một tiểu tinh linh bước ra từ thế giới cổ tích.Khán giả vỗ tay như sấm, toàn bộ cảnh hôn lễ được đẩy lên cao trào trong tích tắc.Lúc này, Trần Tiểu Túy mặc một chiếc váy đen, trang điểm tinh tế bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc đám cưới.“Anh Diệp, cô Hạ, đây là chút thành ý tôi chuẩn bị cho hai người”.Trần Tiểu Túy đi tới trước mặt hai người, mỉm cười từ từ mở chiếc hộp trong tay ra.Khi mọi người nhìn thấy thứ trong chiếc hộp đó, cả hội trường hôn lễ đều nhất thời kinh ngạc, im lặng như tờ.Dây chuyền Thần Vũ!Công ty trang sức hàng đầu thế giới, nhà thiết kế hàng đầu thế giới đã đích thân thiết kế nó, phiên bản giới hạn chỉ có duy nhất chín chiếc trên thế giới, dây chuyền Thần Vũ đã xuất hiện rồi!“Cảm ơn!”Diệp Vĩnh Khang nhìn Trần Tiểu Túy một cái thật sâu, sau đó duỗi tay nhận lấy sợi dây chuyền, tự tay đeo nó vào cổ của Hạ Huyền Trúc.Tuy nụ cười vẫn thường trực trên môi Trần Tiểu Túy, nhưng khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang nhận lấy sợi dây chuyền, thần kinh vốn đang căng thẳng mới dịu đi được một chút.Trong suốt cả hôn lễ, đầu óc của Hạ Huyền Trúc cứ mông lung, cảm thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.Cho đến khi kết thúc hôn lễ, buổi tối sau khi quay về nhà, cô đột nhiên dùng lực nhéo mạnh vào cánh tay của mình.Đau…“Đừng nhéo nữa, đây không phải đang mơ đâu”.Diệp Vĩnh Khang nhìn ra được suy nghĩ của Hạ Huyền Trúc, mỉm cười ở bên cạnh: “Huyền Trúc, em hài lòng với hôn lễ này chứ?”“Hài lòng ạ…”Hạ Huyền Trúc kích động gật đầu lia lịa, đây không phải là vấn đề hài lòng hay không hài lòng nữa, một hôn lễ vừa lộng lẫy vừa chấn động như vậy, đây là việc mà nằm mơ cô cũng không dám nghĩ đến.“Chỉ là… chỉ là anh…”.