“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 65: 65: Trước Đây Không Phải Nói Tôi Là Nỗi Nhục Của Gia Tộc Sao
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Rất nhanh đã tới biệt thự nhà họ Hạ.“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, các cháu tới rồi!”Hạ Chí Tài tỏ ra nhiệt tình vô cùng, vội vàng chào hỏi ba người nhà Diệp Vĩnh Khang rồi bảo bọn họ ngồi xuống, hơn nữa còn ngồi ở chính giữa.“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, chén này ông mời hai cháu, thứ nhất, chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc, thứ hai, chúc mừng cho di nguyện của bà nội cháu đã thành hiện thực!”Hạ Chí Tài nhiệt tình nâng chén rượu lên.“Ồ? Di nguyện gì thế?”Diệp Vĩnh Khang không nâng chén lên, thản nhiên hỏi một câu.Hạ Chí Tài cười nói: “Khi bà nội của Huyền Trúc còn sống, luôn có một tâm nguyện, muốn nhà họ Hạ chúng ta trở thành gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, nhưng mãi cho đến khi bà ấy nhắm mắt, tâm nguyện này vẫn chưa thành sự thực”.“Nhưng hôm nay, cuối cùng bà ấy cũng có thể yên lòng rồi, nhà họ Hạ chúng ta cuối cùng đã hoàn thành được di nguyện của bà ấy, nếu như bà ấy ở dưới suối vàng biết được, nhất định sẽ rất vui mừng!”Diệp Vĩnh Khang lại có chút khó hiểu: “Gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, các người đã gặp được chuyện gì vậy?”Nhà họ Hạ ở Giang Bắc có thể coi là một gia tộc lớn, có chút danh tiếng, sản nghiệp từ trên xuống dưới có giá trị khoảng vài trăm triệu.Nhưng so với giới thượng lưu thực sự, bọn họ chỉ có thể được miễn cưỡng xếp vào gia tộc nhỏ hạng ba, so với các gia tộc hạng nhất thực sự thì còn cách một khoảng rất xa.“Còn không phải sao!”Hạ Chí Tài cười tươi rói, nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: “Nhà họ Hạ chúng ta có được một chàng rể giỏi giang như cháu, chỉ dựa vào thân phận chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ của cháu, đầu tư đại cho nhà ta mấy chục tỷ thôi, thì không phải nhà họ Hạ sẽ trở thành gia tộc lớn hạng nhất ở Giang Bắc sao?”Diệp Vĩnh Khang bật cười ha ha.Đã từng thấy những người vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ cực độ như thế này thì mới thấy lần đầu đấy.Trước đây không buồn quan tâm đến mình, mở mồm ra là gọi mình là kẻ ăn mày.Bây giờ lại trở mặt, mở miệng ra nói mấy chục tỷ, đúng là không biết xấu hổ.“Huyền Trúc, từ nhỏ ông nội đã thấy cháu là người tài giỏi, ưu tú nhất trong số con cháu nhà họ Hạ, trong lòng ông nội cũng luôn yêu thương cháu nhất”.“Bây giờ quả nhiên cháu không khiến nhà họ Hạ thất vọng, hôm nay ông nội thật sự rất vui, chăm sóc cháu từ nhỏ đến tận bây giờ, cuối cùng cũng đến lúc cháu đóng góp cho nhà họ Hạ rồi, bà nội cháu nếu như biết được nhất định sẽ rất vui cho mà xem!”Hạ Chí Tài nhiệt tình nói với Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc chỉ cười khổ, trong nụ cười mang theo chút ghê tởm.Trước đây không phải nói tôi là nỗi nhục của gia tộc sao?Mở mồm ra là nói yêu thương tôi nhất, nhưng mấy năm nay bản thân tôi chịu khổ, mấy người ở đâu?.
Rất nhanh đã tới biệt thự nhà họ Hạ.
“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, các cháu tới rồi!”
Hạ Chí Tài tỏ ra nhiệt tình vô cùng, vội vàng chào hỏi ba người nhà Diệp Vĩnh Khang rồi bảo bọn họ ngồi xuống, hơn nữa còn ngồi ở chính giữa.
“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, chén này ông mời hai cháu, thứ nhất, chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc, thứ hai, chúc mừng cho di nguyện của bà nội cháu đã thành hiện thực!”
Hạ Chí Tài nhiệt tình nâng chén rượu lên.
“Ồ? Di nguyện gì thế?”
Diệp Vĩnh Khang không nâng chén lên, thản nhiên hỏi một câu.
Hạ Chí Tài cười nói: “Khi bà nội của Huyền Trúc còn sống, luôn có một tâm nguyện, muốn nhà họ Hạ chúng ta trở thành gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, nhưng mãi cho đến khi bà ấy nhắm mắt, tâm nguyện này vẫn chưa thành sự thực”.
“Nhưng hôm nay, cuối cùng bà ấy cũng có thể yên lòng rồi, nhà họ Hạ chúng ta cuối cùng đã hoàn thành được di nguyện của bà ấy, nếu như bà ấy ở dưới suối vàng biết được, nhất định sẽ rất vui mừng!”
Diệp Vĩnh Khang lại có chút khó hiểu: “Gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, các người đã gặp được chuyện gì vậy?”
Nhà họ Hạ ở Giang Bắc có thể coi là một gia tộc lớn, có chút danh tiếng, sản nghiệp từ trên xuống dưới có giá trị khoảng vài trăm triệu.
Nhưng so với giới thượng lưu thực sự, bọn họ chỉ có thể được miễn cưỡng xếp vào gia tộc nhỏ hạng ba, so với các gia tộc hạng nhất thực sự thì còn cách một khoảng rất xa.
“Còn không phải sao!”
Hạ Chí Tài cười tươi rói, nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: “Nhà họ Hạ chúng ta có được một chàng rể giỏi giang như cháu, chỉ dựa vào thân phận chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ của cháu, đầu tư đại cho nhà ta mấy chục tỷ thôi, thì không phải nhà họ Hạ sẽ trở thành gia tộc lớn hạng nhất ở Giang Bắc sao?”
Diệp Vĩnh Khang bật cười ha ha.
Đã từng thấy những người vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ cực độ như thế này thì mới thấy lần đầu đấy.
Trước đây không buồn quan tâm đến mình, mở mồm ra là gọi mình là kẻ ăn mày.
Bây giờ lại trở mặt, mở miệng ra nói mấy chục tỷ, đúng là không biết xấu hổ.
“Huyền Trúc, từ nhỏ ông nội đã thấy cháu là người tài giỏi, ưu tú nhất trong số con cháu nhà họ Hạ, trong lòng ông nội cũng luôn yêu thương cháu nhất”.
“Bây giờ quả nhiên cháu không khiến nhà họ Hạ thất vọng, hôm nay ông nội thật sự rất vui, chăm sóc cháu từ nhỏ đến tận bây giờ, cuối cùng cũng đến lúc cháu đóng góp cho nhà họ Hạ rồi, bà nội cháu nếu như biết được nhất định sẽ rất vui cho mà xem!”
Hạ Chí Tài nhiệt tình nói với Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc chỉ cười khổ, trong nụ cười mang theo chút ghê tởm.
Trước đây không phải nói tôi là nỗi nhục của gia tộc sao?
Mở mồm ra là nói yêu thương tôi nhất, nhưng mấy năm nay bản thân tôi chịu khổ, mấy người ở đâu?.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Rất nhanh đã tới biệt thự nhà họ Hạ.“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, các cháu tới rồi!”Hạ Chí Tài tỏ ra nhiệt tình vô cùng, vội vàng chào hỏi ba người nhà Diệp Vĩnh Khang rồi bảo bọn họ ngồi xuống, hơn nữa còn ngồi ở chính giữa.“Vĩnh Khang, Huyền Trúc, chén này ông mời hai cháu, thứ nhất, chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc, thứ hai, chúc mừng cho di nguyện của bà nội cháu đã thành hiện thực!”Hạ Chí Tài nhiệt tình nâng chén rượu lên.“Ồ? Di nguyện gì thế?”Diệp Vĩnh Khang không nâng chén lên, thản nhiên hỏi một câu.Hạ Chí Tài cười nói: “Khi bà nội của Huyền Trúc còn sống, luôn có một tâm nguyện, muốn nhà họ Hạ chúng ta trở thành gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, nhưng mãi cho đến khi bà ấy nhắm mắt, tâm nguyện này vẫn chưa thành sự thực”.“Nhưng hôm nay, cuối cùng bà ấy cũng có thể yên lòng rồi, nhà họ Hạ chúng ta cuối cùng đã hoàn thành được di nguyện của bà ấy, nếu như bà ấy ở dưới suối vàng biết được, nhất định sẽ rất vui mừng!”Diệp Vĩnh Khang lại có chút khó hiểu: “Gia tộc hạng nhất ở Giang Bắc, các người đã gặp được chuyện gì vậy?”Nhà họ Hạ ở Giang Bắc có thể coi là một gia tộc lớn, có chút danh tiếng, sản nghiệp từ trên xuống dưới có giá trị khoảng vài trăm triệu.Nhưng so với giới thượng lưu thực sự, bọn họ chỉ có thể được miễn cưỡng xếp vào gia tộc nhỏ hạng ba, so với các gia tộc hạng nhất thực sự thì còn cách một khoảng rất xa.“Còn không phải sao!”Hạ Chí Tài cười tươi rói, nhìn Diệp Vĩnh Khang nói: “Nhà họ Hạ chúng ta có được một chàng rể giỏi giang như cháu, chỉ dựa vào thân phận chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ của cháu, đầu tư đại cho nhà ta mấy chục tỷ thôi, thì không phải nhà họ Hạ sẽ trở thành gia tộc lớn hạng nhất ở Giang Bắc sao?”Diệp Vĩnh Khang bật cười ha ha.Đã từng thấy những người vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ cực độ như thế này thì mới thấy lần đầu đấy.Trước đây không buồn quan tâm đến mình, mở mồm ra là gọi mình là kẻ ăn mày.Bây giờ lại trở mặt, mở miệng ra nói mấy chục tỷ, đúng là không biết xấu hổ.“Huyền Trúc, từ nhỏ ông nội đã thấy cháu là người tài giỏi, ưu tú nhất trong số con cháu nhà họ Hạ, trong lòng ông nội cũng luôn yêu thương cháu nhất”.“Bây giờ quả nhiên cháu không khiến nhà họ Hạ thất vọng, hôm nay ông nội thật sự rất vui, chăm sóc cháu từ nhỏ đến tận bây giờ, cuối cùng cũng đến lúc cháu đóng góp cho nhà họ Hạ rồi, bà nội cháu nếu như biết được nhất định sẽ rất vui cho mà xem!”Hạ Chí Tài nhiệt tình nói với Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc chỉ cười khổ, trong nụ cười mang theo chút ghê tởm.Trước đây không phải nói tôi là nỗi nhục của gia tộc sao?Mở mồm ra là nói yêu thương tôi nhất, nhưng mấy năm nay bản thân tôi chịu khổ, mấy người ở đâu?.