“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 68: 68: “xin Lỗi Con Gái Của Tôi Ngay!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vừa nãy còn đầy đủ đông đúc, phút chốc chỉ còn lại gia đình ba người Diệp Vĩnh Khang.Diệp Tiểu Trân vẫn còn nhỏ, chỉ mải mê ăn đùi gà, không quá quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh, sau khi ăn xong, vẫn còn thấy hơi đói, rụt rè nói với Diệp Vĩnh Khang: “Bố ơi, con ăn thêm một cái nữa được không?”Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Đương nhiên có thể rồi, con muốn ăn bao nhiêu tùy thích”.“Thích quá đi!”Tiểu Trân hào hứng cầm đũa lên chuẩn bị gắp đồ ăn.“Ăn cái con khỉ, từ đâu lòi ra cái đứa con hoang, chỉ biết ăn thôi!”Lúc này một người giúp việc nhà họ Hạ cầm chổi đi tới, sốt ruột nói: “Nhanh đi đi, tôi còn phải dọn dẹp”.Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn cô ta, trầm giọng nói: “Nói năng cho cẩn thận vào, không nhìn thấy chúng tôi vẫn chưa ăn xong hả, có hiểu quy tắc không đấy?”“Anh là cái thá gì!”Người giúp việc cũng biết chuyện đã xảy ra, tức giận nói với Diệp Vĩnh Khang: “Thật sự coi mình là chủ tịch ngân hàng rồi đúng không? Chỉ là một kẻ quê mùa mà ở đây làm bộ làm tịch cái gì!”Nói xong, lại trừng mắt nhìn Tiểu Trân: “Đồ ăn mày này, đừng ăn nữa, bỏ đũa xuống ngay cho tao, quay về mà ăn thức ăn cho chó của nhà mày đi!”Vừa nói vừa cầm chổi đánh vào tay của Tiểu Trân.Bốp!Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát vào mặt cô ta một cái, khiến cô ta ngã xuống đất.“Xin lỗi con gái của tôi ngay!”Diệp Tiểu Trân là giới hạn của Diệp Vĩnh Khang, chỉ cần kẻ nào dám động vào, cho dù là ông trời tới thì anh cũng sẽ không để yên.“Làm gì đấy, làm gì đấy!”Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên đi giày cao gót bước tới.Người giúp việc vội vã tố cáo: “Cô chủ, tôi muốn dọn dẹp vệ sinh, bọn họ không cho, tôi mới nói bọn họ vài câu, anh ta đã ra tay đánh tôi”.Hạ Tuyết Cầm trừng mắt nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Đồ ăn mày, anh thật sự coi mình là chủ tịch rồi à?”“Đừng cho rằng mắt tôi mù, thông báo của giám đốc Lăng lù lù ra đó, ân tình mà cô ấy nợ anh đã được trả xong xuôi hết rồi, sau này cô ấy không có chút quan hệ gì với anh cả!”“Bây giờ anh ra tay đánh người giúp việc nhà chúng tôi, chuyện này anh giải thích như thế nào, chẳng lẽ anh chưa nghe qua câu đánh chó phải ngó mặt chủ sao!”“Đúng vậy!”Cô người hầu đỏ ửng một bên má, nói: “Bây giờ tôi yêu cầu hai người bồi thường cho tôi, sau đó bảo đồ con hoang này quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, nếu không thì chuyện này không xong đâu!”Sau khi nói xong còn tỏ thái độ khiêu khích, vênh mặt lên: “Vừa nãy không phải gớm lắm à? Nào nào nào, tiếp tục đánh tôi đi, còn dám động vào tôi, cẩn thận…”Bụp!Còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhấc chân lên đạp một cái.Người giúp việc bị đá bay ngược ra, sau đó ngã mạnh xuống đất..
Vừa nãy còn đầy đủ đông đúc, phút chốc chỉ còn lại gia đình ba người Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Tiểu Trân vẫn còn nhỏ, chỉ mải mê ăn đùi gà, không quá quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh, sau khi ăn xong, vẫn còn thấy hơi đói, rụt rè nói với Diệp Vĩnh Khang: “Bố ơi, con ăn thêm một cái nữa được không?”
Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Đương nhiên có thể rồi, con muốn ăn bao nhiêu tùy thích”.
“Thích quá đi!”
Tiểu Trân hào hứng cầm đũa lên chuẩn bị gắp đồ ăn.
“Ăn cái con khỉ, từ đâu lòi ra cái đứa con hoang, chỉ biết ăn thôi!”
Lúc này một người giúp việc nhà họ Hạ cầm chổi đi tới, sốt ruột nói: “Nhanh đi đi, tôi còn phải dọn dẹp”.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn cô ta, trầm giọng nói: “Nói năng cho cẩn thận vào, không nhìn thấy chúng tôi vẫn chưa ăn xong hả, có hiểu quy tắc không đấy?”
“Anh là cái thá gì!”
Người giúp việc cũng biết chuyện đã xảy ra, tức giận nói với Diệp Vĩnh Khang: “Thật sự coi mình là chủ tịch ngân hàng rồi đúng không? Chỉ là một kẻ quê mùa mà ở đây làm bộ làm tịch cái gì!”
Nói xong, lại trừng mắt nhìn Tiểu Trân: “Đồ ăn mày này, đừng ăn nữa, bỏ đũa xuống ngay cho tao, quay về mà ăn thức ăn cho chó của nhà mày đi!”
Vừa nói vừa cầm chổi đánh vào tay của Tiểu Trân.
Bốp!
Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát vào mặt cô ta một cái, khiến cô ta ngã xuống đất.
“Xin lỗi con gái của tôi ngay!”
Diệp Tiểu Trân là giới hạn của Diệp Vĩnh Khang, chỉ cần kẻ nào dám động vào, cho dù là ông trời tới thì anh cũng sẽ không để yên.
“Làm gì đấy, làm gì đấy!”
Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên đi giày cao gót bước tới.
Người giúp việc vội vã tố cáo: “Cô chủ, tôi muốn dọn dẹp vệ sinh, bọn họ không cho, tôi mới nói bọn họ vài câu, anh ta đã ra tay đánh tôi”.
Hạ Tuyết Cầm trừng mắt nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Đồ ăn mày, anh thật sự coi mình là chủ tịch rồi à?”
“Đừng cho rằng mắt tôi mù, thông báo của giám đốc Lăng lù lù ra đó, ân tình mà cô ấy nợ anh đã được trả xong xuôi hết rồi, sau này cô ấy không có chút quan hệ gì với anh cả!”
“Bây giờ anh ra tay đánh người giúp việc nhà chúng tôi, chuyện này anh giải thích như thế nào, chẳng lẽ anh chưa nghe qua câu đánh chó phải ngó mặt chủ sao!”
“Đúng vậy!”
Cô người hầu đỏ ửng một bên má, nói: “Bây giờ tôi yêu cầu hai người bồi thường cho tôi, sau đó bảo đồ con hoang này quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, nếu không thì chuyện này không xong đâu!”
Sau khi nói xong còn tỏ thái độ khiêu khích, vênh mặt lên: “Vừa nãy không phải gớm lắm à? Nào nào nào, tiếp tục đánh tôi đi, còn dám động vào tôi, cẩn thận…”
Bụp!
Còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhấc chân lên đạp một cái.
Người giúp việc bị đá bay ngược ra, sau đó ngã mạnh xuống đất.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vừa nãy còn đầy đủ đông đúc, phút chốc chỉ còn lại gia đình ba người Diệp Vĩnh Khang.Diệp Tiểu Trân vẫn còn nhỏ, chỉ mải mê ăn đùi gà, không quá quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh, sau khi ăn xong, vẫn còn thấy hơi đói, rụt rè nói với Diệp Vĩnh Khang: “Bố ơi, con ăn thêm một cái nữa được không?”Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Đương nhiên có thể rồi, con muốn ăn bao nhiêu tùy thích”.“Thích quá đi!”Tiểu Trân hào hứng cầm đũa lên chuẩn bị gắp đồ ăn.“Ăn cái con khỉ, từ đâu lòi ra cái đứa con hoang, chỉ biết ăn thôi!”Lúc này một người giúp việc nhà họ Hạ cầm chổi đi tới, sốt ruột nói: “Nhanh đi đi, tôi còn phải dọn dẹp”.Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn cô ta, trầm giọng nói: “Nói năng cho cẩn thận vào, không nhìn thấy chúng tôi vẫn chưa ăn xong hả, có hiểu quy tắc không đấy?”“Anh là cái thá gì!”Người giúp việc cũng biết chuyện đã xảy ra, tức giận nói với Diệp Vĩnh Khang: “Thật sự coi mình là chủ tịch ngân hàng rồi đúng không? Chỉ là một kẻ quê mùa mà ở đây làm bộ làm tịch cái gì!”Nói xong, lại trừng mắt nhìn Tiểu Trân: “Đồ ăn mày này, đừng ăn nữa, bỏ đũa xuống ngay cho tao, quay về mà ăn thức ăn cho chó của nhà mày đi!”Vừa nói vừa cầm chổi đánh vào tay của Tiểu Trân.Bốp!Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát vào mặt cô ta một cái, khiến cô ta ngã xuống đất.“Xin lỗi con gái của tôi ngay!”Diệp Tiểu Trân là giới hạn của Diệp Vĩnh Khang, chỉ cần kẻ nào dám động vào, cho dù là ông trời tới thì anh cũng sẽ không để yên.“Làm gì đấy, làm gì đấy!”Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên đi giày cao gót bước tới.Người giúp việc vội vã tố cáo: “Cô chủ, tôi muốn dọn dẹp vệ sinh, bọn họ không cho, tôi mới nói bọn họ vài câu, anh ta đã ra tay đánh tôi”.Hạ Tuyết Cầm trừng mắt nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Đồ ăn mày, anh thật sự coi mình là chủ tịch rồi à?”“Đừng cho rằng mắt tôi mù, thông báo của giám đốc Lăng lù lù ra đó, ân tình mà cô ấy nợ anh đã được trả xong xuôi hết rồi, sau này cô ấy không có chút quan hệ gì với anh cả!”“Bây giờ anh ra tay đánh người giúp việc nhà chúng tôi, chuyện này anh giải thích như thế nào, chẳng lẽ anh chưa nghe qua câu đánh chó phải ngó mặt chủ sao!”“Đúng vậy!”Cô người hầu đỏ ửng một bên má, nói: “Bây giờ tôi yêu cầu hai người bồi thường cho tôi, sau đó bảo đồ con hoang này quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, nếu không thì chuyện này không xong đâu!”Sau khi nói xong còn tỏ thái độ khiêu khích, vênh mặt lên: “Vừa nãy không phải gớm lắm à? Nào nào nào, tiếp tục đánh tôi đi, còn dám động vào tôi, cẩn thận…”Bụp!Còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhấc chân lên đạp một cái.Người giúp việc bị đá bay ngược ra, sau đó ngã mạnh xuống đất..