Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 71: 71: Cô Ta Là Cái Thá Gì

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Ồ?”Hạ Chí Tài nghe thấy câu này, thái độ lập tức thay đổi: “Tuyết Cầm, lẽ nào cháu có cách sao?”Hạ Tuyết Cầm tỏ ra khó xử, thở dài: “Cách thì đúng là có, nhưng mà có hơi khó”.Hạ Chí Tài đương nhiên hiểu ý của cô ta, vội vàng nói: “Tuyết Cầm, chỉ cần cháu thật sự có thể làm xong chuyện này, ông lập tức thăng chức cho cháu lên làm phó chủ tịch, hơn nữa còn chia cho cháu thêm 5% vốn cổ phần trong công ty!”Lúc này Hạ Tuyết Cầm mới thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Khó thì có chút khó, tuy nhiên vì để cống hiến cho nhà họ Hạ, cháu chịu khổ một chút vậy”.Nói xong liền đứng lên, đeo chiếc túi xách nhỏ rồi đi ra bên ngoài.“Tuyết Cầm, cháu đi đâu vậy?”Hạ Chí Tài vội hỏi.Hạ Tuyết Cầm không quay đầu lại, bình thản nói một câu: “Chuẩn bị xong thủ tục, chậm nhất là chiều mai tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc!”Mọi người nhà họ Hạ nghe xong câu này đều cảm thấy mơ hồ.Tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc?Hạ Chí Tài vội vàng bước lên hỏi: “Tuyết Cầm, cháu định đi tìm Huyền Trúc nói lý lẽ à?”“Tìm cô ta á? Ha ha!”Hạ Tuyết Cầm cười khẩy: “Cô ta là cái thá gì mà cháu phải tìm cô ta nói chuyện?”“Vậy cháu định… Tuyết Cầm à, cháu đừng có vòng vo nữa, vì chuyện này mà ông mất ngủ mấy hôm rồi đấy”.Hạ Chí Tài chua chát nói.Hạ Tuyết Cầm quay đầu nhìn về phía Hạ Chí Tài, nói một cách đầy ẩn ý: “Ông nội, ông biết bây giờ cháu định đi đâu không?”“Đi đâu?”“Nam Giang!”Sau khi nói xong, Hạ Tuyết Cầm bước đi không ngoảnh đầu lại.Hạ Chí Tài đứng bất động tại chỗ một hồi lâu, sau khi phản ứng lại, lập tức vỗ mạnh vào trán một cái, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!Cuối cùng thì lão cũng đoán được Hạ Tuyết Cầm muốn làm gì!“Mọi người chuẩn bị thủ tục một chút, chiều mai chính thức tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc, ngoài ra lập tức gọi bộ tài chính tới đây, cùng nhau bàn bạc cách phân bổ quỹ một trăm triệu tệ!”Khuôn mặt Hạ Chí Tài đỏ bừng, lão dường như đã nhìn thấy khoản vay một trăm triệu đang vẫy gọi mình.Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang vẫn như mọi ngày, sau khi đưa Diệp Tiểu Trân đi mẫu giáo, anh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, buổi trưa đi chợ mua đồ ăn, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho vợ và con gái.Còn Hạ Huyền Trúc thì dành toàn bộ thời gian và công sức cho việc thành lập công ty.Thuê một tầng làm văn phòng, mua xong đợt đồ dùng văn phòng cuối cùng, Hạ Huyền Trúc khẽ vuốt tóc mái xõa trên trán, dựa lưng vào chiếc ghế thoải mái, khóe miệng nở một nụ cười vô cùng hài lòng.Sau những ngày bận rộn, cuối cùng mọi thứ cũng đã sẵn sàng, bắt đầu từ ngày mai, công ty có thể chính thức hoạt động.Nhớ lại những trải nghiệm mấy ngày qua, Hạ Huyền Trúc cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.Từng trải qua ranh giới sinh tử, cũng từng trải qua một đám cưới đẹp như trong mơ, người đàn ông mình yêu thương nhất mỗi ngày đều bảo vệ mình và con gái..

“Ồ?”

Hạ Chí Tài nghe thấy câu này, thái độ lập tức thay đổi: “Tuyết Cầm, lẽ nào cháu có cách sao?”

Hạ Tuyết Cầm tỏ ra khó xử, thở dài: “Cách thì đúng là có, nhưng mà có hơi khó”.

Hạ Chí Tài đương nhiên hiểu ý của cô ta, vội vàng nói: “Tuyết Cầm, chỉ cần cháu thật sự có thể làm xong chuyện này, ông lập tức thăng chức cho cháu lên làm phó chủ tịch, hơn nữa còn chia cho cháu thêm 5% vốn cổ phần trong công ty!”

Lúc này Hạ Tuyết Cầm mới thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Khó thì có chút khó, tuy nhiên vì để cống hiến cho nhà họ Hạ, cháu chịu khổ một chút vậy”.

Nói xong liền đứng lên, đeo chiếc túi xách nhỏ rồi đi ra bên ngoài.

“Tuyết Cầm, cháu đi đâu vậy?”

Hạ Chí Tài vội hỏi.

Hạ Tuyết Cầm không quay đầu lại, bình thản nói một câu: “Chuẩn bị xong thủ tục, chậm nhất là chiều mai tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc!”

Mọi người nhà họ Hạ nghe xong câu này đều cảm thấy mơ hồ.

Tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc?

Hạ Chí Tài vội vàng bước lên hỏi: “Tuyết Cầm, cháu định đi tìm Huyền Trúc nói lý lẽ à?”

“Tìm cô ta á? Ha ha!”

Hạ Tuyết Cầm cười khẩy: “Cô ta là cái thá gì mà cháu phải tìm cô ta nói chuyện?”

“Vậy cháu định… Tuyết Cầm à, cháu đừng có vòng vo nữa, vì chuyện này mà ông mất ngủ mấy hôm rồi đấy”.

Hạ Chí Tài chua chát nói.

Hạ Tuyết Cầm quay đầu nhìn về phía Hạ Chí Tài, nói một cách đầy ẩn ý: “Ông nội, ông biết bây giờ cháu định đi đâu không?”

“Đi đâu?”

“Nam Giang!”

Sau khi nói xong, Hạ Tuyết Cầm bước đi không ngoảnh đầu lại.

Hạ Chí Tài đứng bất động tại chỗ một hồi lâu, sau khi phản ứng lại, lập tức vỗ mạnh vào trán một cái, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!

Cuối cùng thì lão cũng đoán được Hạ Tuyết Cầm muốn làm gì!

“Mọi người chuẩn bị thủ tục một chút, chiều mai chính thức tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc, ngoài ra lập tức gọi bộ tài chính tới đây, cùng nhau bàn bạc cách phân bổ quỹ một trăm triệu tệ!”

Khuôn mặt Hạ Chí Tài đỏ bừng, lão dường như đã nhìn thấy khoản vay một trăm triệu đang vẫy gọi mình.

Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang vẫn như mọi ngày, sau khi đưa Diệp Tiểu Trân đi mẫu giáo, anh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, buổi trưa đi chợ mua đồ ăn, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho vợ và con gái.

Còn Hạ Huyền Trúc thì dành toàn bộ thời gian và công sức cho việc thành lập công ty.

Thuê một tầng làm văn phòng, mua xong đợt đồ dùng văn phòng cuối cùng, Hạ Huyền Trúc khẽ vuốt tóc mái xõa trên trán, dựa lưng vào chiếc ghế thoải mái, khóe miệng nở một nụ cười vô cùng hài lòng.

Sau những ngày bận rộn, cuối cùng mọi thứ cũng đã sẵn sàng, bắt đầu từ ngày mai, công ty có thể chính thức hoạt động.

Nhớ lại những trải nghiệm mấy ngày qua, Hạ Huyền Trúc cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.

Từng trải qua ranh giới sinh tử, cũng từng trải qua một đám cưới đẹp như trong mơ, người đàn ông mình yêu thương nhất mỗi ngày đều bảo vệ mình và con gái.

.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Ồ?”Hạ Chí Tài nghe thấy câu này, thái độ lập tức thay đổi: “Tuyết Cầm, lẽ nào cháu có cách sao?”Hạ Tuyết Cầm tỏ ra khó xử, thở dài: “Cách thì đúng là có, nhưng mà có hơi khó”.Hạ Chí Tài đương nhiên hiểu ý của cô ta, vội vàng nói: “Tuyết Cầm, chỉ cần cháu thật sự có thể làm xong chuyện này, ông lập tức thăng chức cho cháu lên làm phó chủ tịch, hơn nữa còn chia cho cháu thêm 5% vốn cổ phần trong công ty!”Lúc này Hạ Tuyết Cầm mới thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Khó thì có chút khó, tuy nhiên vì để cống hiến cho nhà họ Hạ, cháu chịu khổ một chút vậy”.Nói xong liền đứng lên, đeo chiếc túi xách nhỏ rồi đi ra bên ngoài.“Tuyết Cầm, cháu đi đâu vậy?”Hạ Chí Tài vội hỏi.Hạ Tuyết Cầm không quay đầu lại, bình thản nói một câu: “Chuẩn bị xong thủ tục, chậm nhất là chiều mai tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc!”Mọi người nhà họ Hạ nghe xong câu này đều cảm thấy mơ hồ.Tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc?Hạ Chí Tài vội vàng bước lên hỏi: “Tuyết Cầm, cháu định đi tìm Huyền Trúc nói lý lẽ à?”“Tìm cô ta á? Ha ha!”Hạ Tuyết Cầm cười khẩy: “Cô ta là cái thá gì mà cháu phải tìm cô ta nói chuyện?”“Vậy cháu định… Tuyết Cầm à, cháu đừng có vòng vo nữa, vì chuyện này mà ông mất ngủ mấy hôm rồi đấy”.Hạ Chí Tài chua chát nói.Hạ Tuyết Cầm quay đầu nhìn về phía Hạ Chí Tài, nói một cách đầy ẩn ý: “Ông nội, ông biết bây giờ cháu định đi đâu không?”“Đi đâu?”“Nam Giang!”Sau khi nói xong, Hạ Tuyết Cầm bước đi không ngoảnh đầu lại.Hạ Chí Tài đứng bất động tại chỗ một hồi lâu, sau khi phản ứng lại, lập tức vỗ mạnh vào trán một cái, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!Cuối cùng thì lão cũng đoán được Hạ Tuyết Cầm muốn làm gì!“Mọi người chuẩn bị thủ tục một chút, chiều mai chính thức tiếp quản công ty của Hạ Huyền Trúc, ngoài ra lập tức gọi bộ tài chính tới đây, cùng nhau bàn bạc cách phân bổ quỹ một trăm triệu tệ!”Khuôn mặt Hạ Chí Tài đỏ bừng, lão dường như đã nhìn thấy khoản vay một trăm triệu đang vẫy gọi mình.Ngày hôm sau, Diệp Vĩnh Khang vẫn như mọi ngày, sau khi đưa Diệp Tiểu Trân đi mẫu giáo, anh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, buổi trưa đi chợ mua đồ ăn, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho vợ và con gái.Còn Hạ Huyền Trúc thì dành toàn bộ thời gian và công sức cho việc thành lập công ty.Thuê một tầng làm văn phòng, mua xong đợt đồ dùng văn phòng cuối cùng, Hạ Huyền Trúc khẽ vuốt tóc mái xõa trên trán, dựa lưng vào chiếc ghế thoải mái, khóe miệng nở một nụ cười vô cùng hài lòng.Sau những ngày bận rộn, cuối cùng mọi thứ cũng đã sẵn sàng, bắt đầu từ ngày mai, công ty có thể chính thức hoạt động.Nhớ lại những trải nghiệm mấy ngày qua, Hạ Huyền Trúc cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.Từng trải qua ranh giới sinh tử, cũng từng trải qua một đám cưới đẹp như trong mơ, người đàn ông mình yêu thương nhất mỗi ngày đều bảo vệ mình và con gái..

Chương 71: 71: Cô Ta Là Cái Thá Gì