“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 78: 78: “mẹ Nhà Chúng Mày!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Cô muốn khởi nghiệp tôi ủng hộ, nhưng bây giờ cô còn quá trẻ, không thể kiểm soát được nhiều tiền của như vậy, để lại năm triệu để dùng là được rồi”.“Số tiền còn lại giao cho tôi để tôi giữ giúp, tôi làm như vậy là muốn tốt cho cô thôi!”Hạ Huyền Trúc nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ quái, cảm thấy đây là chuyện nực cười nhất trên đời.“Ông nội, xin lỗi, có thể kiểm soát số tiền đó hay không là việc của cháu, việc này ông không cần phải lo lắng”.“Còn nữa, cháu cũng biết ông vì muốn tốt cho cháu, năm năm nay không buồn hỏi han cháu một câu, lúc trước đào hố, ép cháu vào con đường chết, những việc tốt mà ông làm cho cháu cháu đều ghi nhớ không sót một cái nào!”“Cháu cảm ơn ông, rất cảm ơn ông, vì vậy, bây giờ mời ông lập tức rời khỏi đây ngay, đừng để cháu ngứa mắt, ra ngoài thì rẽ trái, cháu không tiễn!”Hạ Huyền Trúc là một cô gái cực kỳ tốt bụng, nhưng không phải là loại Thánh Mẫu không có não, nhà họ Hạ đã năm lần bảy lượt làm tổn thương cô.Bộp!Hạ Chí Tài lập tức xù lông lên, đập mạnh xuống bàn một cái, chỉ vào Hạ Huyền Trúc chửi mắng: “Hạ Huyền Trúc, cô muốn làm phản đúng không?”“Tôi cảnh cáo cô, hôm nay không phải tới đây để thương lượng với cô, mà là ra lệnh, nếu như cô không chịu nôn tiền ra, hôm nay tôi sẽ thi hành gia pháp với cô!”Cùng lúc đó, những người còn lại của nhà họ Hạ cũng tiến lên một bước, hung hăng nhìn chằm chằm vào Hạ Huyền Trúc.“Vậy ông thi hành thử một cái tôi xem xem?”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bước từ ngoài vào, phía sau còn có mấy người đàn ông cao to vạm vỡ.“Lại là đồ ăn mày hôi hám nhà anh, cút ra đi, ở đây không có chuyện của anh!”Hạ Tuyết Cầm nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang liền tức giận, cậy nhà họ Hạ đông người, đang chuẩn bị bước lên trước ra oai, Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát một cái khiến cô ta ngã sõng soài ra đất.“Đồ chết dẫm, ông tốt nhất đừng có nói chuyện kiểu đó với vợ tôi, nếu không tôi cắt ngón tay ông đấy!”Diệp Vĩnh Khang trừng mắt nhìn Hạ Chí Tài.Hạ Chí Tài bất giác rùng mình, nhanh chóng thu tay lại theo bản năng.“Đây là chuyện riêng của nhà họ Hạ chúng tôi, không đến lượt người ngoài nhúng tay vào!”Hạ Chí Tài định thần lại, gân cổ lên cãi.“Mẹ nhà chúng mày!”Diệp Vĩnh Khang không khách sáo chút nào: “Lại đến đây đòi tiền đúng không? Nói cho các người biết, bỏ cái suy nghĩ ấy đi! Tiện đây cũng giới thiệu cho các người vài người bạn!”Nói xong, Diệp Vĩnh Khang chỉ vào Hạ Chí Tài, nói với mấy người đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh: “Các anh em, ông ta là người phụ trách của tập đoàn Hạ Thị, nợ của các anh hãy đòi ông ta đi”..
“Cô muốn khởi nghiệp tôi ủng hộ, nhưng bây giờ cô còn quá trẻ, không thể kiểm soát được nhiều tiền của như vậy, để lại năm triệu để dùng là được rồi”.
“Số tiền còn lại giao cho tôi để tôi giữ giúp, tôi làm như vậy là muốn tốt cho cô thôi!”
Hạ Huyền Trúc nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ quái, cảm thấy đây là chuyện nực cười nhất trên đời.
“Ông nội, xin lỗi, có thể kiểm soát số tiền đó hay không là việc của cháu, việc này ông không cần phải lo lắng”.
“Còn nữa, cháu cũng biết ông vì muốn tốt cho cháu, năm năm nay không buồn hỏi han cháu một câu, lúc trước đào hố, ép cháu vào con đường chết, những việc tốt mà ông làm cho cháu cháu đều ghi nhớ không sót một cái nào!”
“Cháu cảm ơn ông, rất cảm ơn ông, vì vậy, bây giờ mời ông lập tức rời khỏi đây ngay, đừng để cháu ngứa mắt, ra ngoài thì rẽ trái, cháu không tiễn!”
Hạ Huyền Trúc là một cô gái cực kỳ tốt bụng, nhưng không phải là loại Thánh Mẫu không có não, nhà họ Hạ đã năm lần bảy lượt làm tổn thương cô.
Bộp!
Hạ Chí Tài lập tức xù lông lên, đập mạnh xuống bàn một cái, chỉ vào Hạ Huyền Trúc chửi mắng: “Hạ Huyền Trúc, cô muốn làm phản đúng không?”
“Tôi cảnh cáo cô, hôm nay không phải tới đây để thương lượng với cô, mà là ra lệnh, nếu như cô không chịu nôn tiền ra, hôm nay tôi sẽ thi hành gia pháp với cô!”
Cùng lúc đó, những người còn lại của nhà họ Hạ cũng tiến lên một bước, hung hăng nhìn chằm chằm vào Hạ Huyền Trúc.
“Vậy ông thi hành thử một cái tôi xem xem?”
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bước từ ngoài vào, phía sau còn có mấy người đàn ông cao to vạm vỡ.
“Lại là đồ ăn mày hôi hám nhà anh, cút ra đi, ở đây không có chuyện của anh!”
Hạ Tuyết Cầm nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang liền tức giận, cậy nhà họ Hạ đông người, đang chuẩn bị bước lên trước ra oai, Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát một cái khiến cô ta ngã sõng soài ra đất.
“Đồ chết dẫm, ông tốt nhất đừng có nói chuyện kiểu đó với vợ tôi, nếu không tôi cắt ngón tay ông đấy!”
Diệp Vĩnh Khang trừng mắt nhìn Hạ Chí Tài.
Hạ Chí Tài bất giác rùng mình, nhanh chóng thu tay lại theo bản năng.
“Đây là chuyện riêng của nhà họ Hạ chúng tôi, không đến lượt người ngoài nhúng tay vào!”
Hạ Chí Tài định thần lại, gân cổ lên cãi.
“Mẹ nhà chúng mày!”
Diệp Vĩnh Khang không khách sáo chút nào: “Lại đến đây đòi tiền đúng không? Nói cho các người biết, bỏ cái suy nghĩ ấy đi! Tiện đây cũng giới thiệu cho các người vài người bạn!”
Nói xong, Diệp Vĩnh Khang chỉ vào Hạ Chí Tài, nói với mấy người đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh: “Các anh em, ông ta là người phụ trách của tập đoàn Hạ Thị, nợ của các anh hãy đòi ông ta đi”.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Cô muốn khởi nghiệp tôi ủng hộ, nhưng bây giờ cô còn quá trẻ, không thể kiểm soát được nhiều tiền của như vậy, để lại năm triệu để dùng là được rồi”.“Số tiền còn lại giao cho tôi để tôi giữ giúp, tôi làm như vậy là muốn tốt cho cô thôi!”Hạ Huyền Trúc nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ quái, cảm thấy đây là chuyện nực cười nhất trên đời.“Ông nội, xin lỗi, có thể kiểm soát số tiền đó hay không là việc của cháu, việc này ông không cần phải lo lắng”.“Còn nữa, cháu cũng biết ông vì muốn tốt cho cháu, năm năm nay không buồn hỏi han cháu một câu, lúc trước đào hố, ép cháu vào con đường chết, những việc tốt mà ông làm cho cháu cháu đều ghi nhớ không sót một cái nào!”“Cháu cảm ơn ông, rất cảm ơn ông, vì vậy, bây giờ mời ông lập tức rời khỏi đây ngay, đừng để cháu ngứa mắt, ra ngoài thì rẽ trái, cháu không tiễn!”Hạ Huyền Trúc là một cô gái cực kỳ tốt bụng, nhưng không phải là loại Thánh Mẫu không có não, nhà họ Hạ đã năm lần bảy lượt làm tổn thương cô.Bộp!Hạ Chí Tài lập tức xù lông lên, đập mạnh xuống bàn một cái, chỉ vào Hạ Huyền Trúc chửi mắng: “Hạ Huyền Trúc, cô muốn làm phản đúng không?”“Tôi cảnh cáo cô, hôm nay không phải tới đây để thương lượng với cô, mà là ra lệnh, nếu như cô không chịu nôn tiền ra, hôm nay tôi sẽ thi hành gia pháp với cô!”Cùng lúc đó, những người còn lại của nhà họ Hạ cũng tiến lên một bước, hung hăng nhìn chằm chằm vào Hạ Huyền Trúc.“Vậy ông thi hành thử một cái tôi xem xem?”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bước từ ngoài vào, phía sau còn có mấy người đàn ông cao to vạm vỡ.“Lại là đồ ăn mày hôi hám nhà anh, cút ra đi, ở đây không có chuyện của anh!”Hạ Tuyết Cầm nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang liền tức giận, cậy nhà họ Hạ đông người, đang chuẩn bị bước lên trước ra oai, Diệp Vĩnh Khang giơ tay tát một cái khiến cô ta ngã sõng soài ra đất.“Đồ chết dẫm, ông tốt nhất đừng có nói chuyện kiểu đó với vợ tôi, nếu không tôi cắt ngón tay ông đấy!”Diệp Vĩnh Khang trừng mắt nhìn Hạ Chí Tài.Hạ Chí Tài bất giác rùng mình, nhanh chóng thu tay lại theo bản năng.“Đây là chuyện riêng của nhà họ Hạ chúng tôi, không đến lượt người ngoài nhúng tay vào!”Hạ Chí Tài định thần lại, gân cổ lên cãi.“Mẹ nhà chúng mày!”Diệp Vĩnh Khang không khách sáo chút nào: “Lại đến đây đòi tiền đúng không? Nói cho các người biết, bỏ cái suy nghĩ ấy đi! Tiện đây cũng giới thiệu cho các người vài người bạn!”Nói xong, Diệp Vĩnh Khang chỉ vào Hạ Chí Tài, nói với mấy người đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh: “Các anh em, ông ta là người phụ trách của tập đoàn Hạ Thị, nợ của các anh hãy đòi ông ta đi”..