“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 81: 81: “trình Văn Đống”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hành động này khiến Đường Văn Nguyên và Lưu Đại Hải ở bên cạnh sợ mất mật.Cô gái này hôm nay có phải lên cơn rồi không?Ý của lời anh Diệp vừa nói rất rõ ràng, đó là anh không muốn dùng bữa với người lạ.Nhưng cô gái Trần Tiểu Túy này không biết là không nhận ra hay cố tình.Với đầu óc của cô ấy, đáng lẽ không nên phạm phải những lỗi sai cơ bản chứ?“Anh Diệp, con bé Tiểu Túy đó lúc làm việc hơi lấn cấn một chút, anh tuyệt đối đừng để bụng nhé”.Đường Văn Nguyên vội vàng cầm ly rượu lên, giải thích thay cho Trần Tiểu Túy.“Đúng đúng đúng, Tiểu Túy có lẽ nghĩ chúng ta trống vắng quá, vì vậy mới muốn gọi thêm một người bạn đến cho sôi động một chút, con nhóc này thỉnh thoảng suy nghĩ hơi khác người chút, anh Diệp đừng nghĩ gì nhé”.Lưu Đại Hải cũng nhanh chóng nâng ly lên.Xem ra bình thường Trần Tiểu Túy rất may mắn, phạm lỗi sai liền có người đứng ra giải vây giúp.Lần này Diệp Vĩnh Khang không cụng ly với hai người, mà chỉ nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu vang trong tay, nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu như cô ấy còn mắc sai lầm, e rằng trên đời này không có ai cẩn thận nữa rồi”.Lúc này, Trần Tiểu Túy quay lại, bên cạnh cô ấy là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, nước da ngăm đen, mặc áo sơ mi ca rô, trên người toát ra vẻ dũng mãnh.“Giới thiệu một chút, đây là bạn của tôi, Trình Văn Đống”.Trần Tiểu Túy mỉm cười giới thiệu.Người đàn ông trung niên cũng lịch sự mỉm cười với mọi người.“Trình Văn Đống?”Lưu Đại Hải sửng sốt khi nghe đến cái tên này, sau đó ngạc nhiên nói: “Ở thành phố Đông Hải có một ông vua bất động sản cũng tên là Trình Văn Đống, xin hỏi ông là…”Người đàn ông trung niên cười nói: “Cái danh vua bất động sản tôi không gánh nổi đâu, tôi chỉ kinh doanh nhỏ một chút thôi”.Bùm!Nghe thấy câu này, Lưu Đại Hải đột nhiên cảm thấy đầu óc nổ tung, khóe miệng nhếch lên vì kích động.“Anh Diệp, để tôi chính thức giới thiệu với anh, sếp Trình đây là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải!”“Thật ra so với việc nói là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải, nói là ông vua bất động sản của cả tỉnh cũng không hề quá!”“Thực lực toàn diện của anh ấy, so với ở tỉnh, nhất định là một trong ba ông trùm bất động sản lớn nhất!”.
Hành động này khiến Đường Văn Nguyên và Lưu Đại Hải ở bên cạnh sợ mất mật.
Cô gái này hôm nay có phải lên cơn rồi không?
Ý của lời anh Diệp vừa nói rất rõ ràng, đó là anh không muốn dùng bữa với người lạ.
Nhưng cô gái Trần Tiểu Túy này không biết là không nhận ra hay cố tình.
Với đầu óc của cô ấy, đáng lẽ không nên phạm phải những lỗi sai cơ bản chứ?
“Anh Diệp, con bé Tiểu Túy đó lúc làm việc hơi lấn cấn một chút, anh tuyệt đối đừng để bụng nhé”.
Đường Văn Nguyên vội vàng cầm ly rượu lên, giải thích thay cho Trần Tiểu Túy.
“Đúng đúng đúng, Tiểu Túy có lẽ nghĩ chúng ta trống vắng quá, vì vậy mới muốn gọi thêm một người bạn đến cho sôi động một chút, con nhóc này thỉnh thoảng suy nghĩ hơi khác người chút, anh Diệp đừng nghĩ gì nhé”.
Lưu Đại Hải cũng nhanh chóng nâng ly lên.
Xem ra bình thường Trần Tiểu Túy rất may mắn, phạm lỗi sai liền có người đứng ra giải vây giúp.
Lần này Diệp Vĩnh Khang không cụng ly với hai người, mà chỉ nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu vang trong tay, nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu như cô ấy còn mắc sai lầm, e rằng trên đời này không có ai cẩn thận nữa rồi”.
Lúc này, Trần Tiểu Túy quay lại, bên cạnh cô ấy là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, nước da ngăm đen, mặc áo sơ mi ca rô, trên người toát ra vẻ dũng mãnh.
“Giới thiệu một chút, đây là bạn của tôi, Trình Văn Đống”.
Trần Tiểu Túy mỉm cười giới thiệu.
Người đàn ông trung niên cũng lịch sự mỉm cười với mọi người.
“Trình Văn Đống?”
Lưu Đại Hải sửng sốt khi nghe đến cái tên này, sau đó ngạc nhiên nói: “Ở thành phố Đông Hải có một ông vua bất động sản cũng tên là Trình Văn Đống, xin hỏi ông là…”
Người đàn ông trung niên cười nói: “Cái danh vua bất động sản tôi không gánh nổi đâu, tôi chỉ kinh doanh nhỏ một chút thôi”.
Bùm!
Nghe thấy câu này, Lưu Đại Hải đột nhiên cảm thấy đầu óc nổ tung, khóe miệng nhếch lên vì kích động.
“Anh Diệp, để tôi chính thức giới thiệu với anh, sếp Trình đây là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải!”
“Thật ra so với việc nói là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải, nói là ông vua bất động sản của cả tỉnh cũng không hề quá!”
“Thực lực toàn diện của anh ấy, so với ở tỉnh, nhất định là một trong ba ông trùm bất động sản lớn nhất!”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hành động này khiến Đường Văn Nguyên và Lưu Đại Hải ở bên cạnh sợ mất mật.Cô gái này hôm nay có phải lên cơn rồi không?Ý của lời anh Diệp vừa nói rất rõ ràng, đó là anh không muốn dùng bữa với người lạ.Nhưng cô gái Trần Tiểu Túy này không biết là không nhận ra hay cố tình.Với đầu óc của cô ấy, đáng lẽ không nên phạm phải những lỗi sai cơ bản chứ?“Anh Diệp, con bé Tiểu Túy đó lúc làm việc hơi lấn cấn một chút, anh tuyệt đối đừng để bụng nhé”.Đường Văn Nguyên vội vàng cầm ly rượu lên, giải thích thay cho Trần Tiểu Túy.“Đúng đúng đúng, Tiểu Túy có lẽ nghĩ chúng ta trống vắng quá, vì vậy mới muốn gọi thêm một người bạn đến cho sôi động một chút, con nhóc này thỉnh thoảng suy nghĩ hơi khác người chút, anh Diệp đừng nghĩ gì nhé”.Lưu Đại Hải cũng nhanh chóng nâng ly lên.Xem ra bình thường Trần Tiểu Túy rất may mắn, phạm lỗi sai liền có người đứng ra giải vây giúp.Lần này Diệp Vĩnh Khang không cụng ly với hai người, mà chỉ nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu vang trong tay, nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu như cô ấy còn mắc sai lầm, e rằng trên đời này không có ai cẩn thận nữa rồi”.Lúc này, Trần Tiểu Túy quay lại, bên cạnh cô ấy là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, nước da ngăm đen, mặc áo sơ mi ca rô, trên người toát ra vẻ dũng mãnh.“Giới thiệu một chút, đây là bạn của tôi, Trình Văn Đống”.Trần Tiểu Túy mỉm cười giới thiệu.Người đàn ông trung niên cũng lịch sự mỉm cười với mọi người.“Trình Văn Đống?”Lưu Đại Hải sửng sốt khi nghe đến cái tên này, sau đó ngạc nhiên nói: “Ở thành phố Đông Hải có một ông vua bất động sản cũng tên là Trình Văn Đống, xin hỏi ông là…”Người đàn ông trung niên cười nói: “Cái danh vua bất động sản tôi không gánh nổi đâu, tôi chỉ kinh doanh nhỏ một chút thôi”.Bùm!Nghe thấy câu này, Lưu Đại Hải đột nhiên cảm thấy đầu óc nổ tung, khóe miệng nhếch lên vì kích động.“Anh Diệp, để tôi chính thức giới thiệu với anh, sếp Trình đây là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải!”“Thật ra so với việc nói là ông vua bất động sản của thành phố Đông Hải, nói là ông vua bất động sản của cả tỉnh cũng không hề quá!”“Thực lực toàn diện của anh ấy, so với ở tỉnh, nhất định là một trong ba ông trùm bất động sản lớn nhất!”.