“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 94: 94: Mày Muốn Chết Chứ Gì
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười lạnh một tiếng, không thèm quay đầu lại, nhẹ giọng nói: "Mồm thối thật đấy, ăn nhiều cứt đây mà, tránh xa tao ra một chút, tao có bệnh thích sạch sẽ".Hít--Ngay khi anh nói câu này, cả đại sảnh đều vang lên tiếng hít khí lạnh.Người này điên rồi sao, dám nói chuyện với Hàn Tiểu Xuân hung hãn như thế sao?Cùng lúc đó, mọi người theo bản năng lùi lại một bước, nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy thương hại.Bởi vì họ biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.Hàn Tiểu Xuân này còn độc ác hơn chủ nhân rất nhiều, có khi đi trên đường tâm trạng không tốt, người ta nhìn hắn mấy cái hắn đã rút dao ra đâm người rồi.Chưa kể đến việc bị người ta nhục mạ."Mày muốn chết chứ gì?"Quả nhiên, Hàn Tiểu Xuân lập tức xù lông lên, nắm lấy con dao găm trên bàn cà phê, bổ về phía vai Diệp Vĩnh Khang.Nhân viên bán hàng bên cạnh tái mặt vì sợ hãi.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên khẽ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay đang cầm dao của Hàn Tiểu Xuân."Mẹ kiếp, buông ra!"Hàn Tiểu Xuân tức giận nói, nhưng dù cố gắng thế nào, tay của đối phương cũng giống như kìm kẹp, hắn không thể động đậy được tí nào.Ngay lúc Hàn Tiểu Xuân đang chuẩn bị nhấc chân định đá, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nhẹ nhàng kéo một cái, cả cơ thể hắn bổ nhào về phía trước.Sau đó Diệp Vĩnh Khang khẽ vặn cổ tay, xoay hướng đi của dao, phập một phát đâm vào ngực Hàn Tiểu Xuân!.
Diệp Vĩnh Khang cười lạnh một tiếng, không thèm quay đầu lại, nhẹ giọng nói: "Mồm thối thật đấy, ăn nhiều cứt đây mà, tránh xa tao ra một chút, tao có bệnh thích sạch sẽ".
Hít--
Ngay khi anh nói câu này, cả đại sảnh đều vang lên tiếng hít khí lạnh.
Người này điên rồi sao, dám nói chuyện với Hàn Tiểu Xuân hung hãn như thế sao?
Cùng lúc đó, mọi người theo bản năng lùi lại một bước, nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy thương hại.
Bởi vì họ biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Hàn Tiểu Xuân này còn độc ác hơn chủ nhân rất nhiều, có khi đi trên đường tâm trạng không tốt, người ta nhìn hắn mấy cái hắn đã rút dao ra đâm người rồi.
Chưa kể đến việc bị người ta nhục mạ.
"Mày muốn chết chứ gì?"
Quả nhiên, Hàn Tiểu Xuân lập tức xù lông lên, nắm lấy con dao găm trên bàn cà phê, bổ về phía vai Diệp Vĩnh Khang.
Nhân viên bán hàng bên cạnh tái mặt vì sợ hãi.
Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên khẽ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay đang cầm dao của Hàn Tiểu Xuân.
"Mẹ kiếp, buông ra!"
Hàn Tiểu Xuân tức giận nói, nhưng dù cố gắng thế nào, tay của đối phương cũng giống như kìm kẹp, hắn không thể động đậy được tí nào.
Ngay lúc Hàn Tiểu Xuân đang chuẩn bị nhấc chân định đá, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nhẹ nhàng kéo một cái, cả cơ thể hắn bổ nhào về phía trước.
Sau đó Diệp Vĩnh Khang khẽ vặn cổ tay, xoay hướng đi của dao, phập một phát đâm vào ngực Hàn Tiểu Xuân!.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười lạnh một tiếng, không thèm quay đầu lại, nhẹ giọng nói: "Mồm thối thật đấy, ăn nhiều cứt đây mà, tránh xa tao ra một chút, tao có bệnh thích sạch sẽ".Hít--Ngay khi anh nói câu này, cả đại sảnh đều vang lên tiếng hít khí lạnh.Người này điên rồi sao, dám nói chuyện với Hàn Tiểu Xuân hung hãn như thế sao?Cùng lúc đó, mọi người theo bản năng lùi lại một bước, nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy thương hại.Bởi vì họ biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.Hàn Tiểu Xuân này còn độc ác hơn chủ nhân rất nhiều, có khi đi trên đường tâm trạng không tốt, người ta nhìn hắn mấy cái hắn đã rút dao ra đâm người rồi.Chưa kể đến việc bị người ta nhục mạ."Mày muốn chết chứ gì?"Quả nhiên, Hàn Tiểu Xuân lập tức xù lông lên, nắm lấy con dao găm trên bàn cà phê, bổ về phía vai Diệp Vĩnh Khang.Nhân viên bán hàng bên cạnh tái mặt vì sợ hãi.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên khẽ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay đang cầm dao của Hàn Tiểu Xuân."Mẹ kiếp, buông ra!"Hàn Tiểu Xuân tức giận nói, nhưng dù cố gắng thế nào, tay của đối phương cũng giống như kìm kẹp, hắn không thể động đậy được tí nào.Ngay lúc Hàn Tiểu Xuân đang chuẩn bị nhấc chân định đá, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nhẹ nhàng kéo một cái, cả cơ thể hắn bổ nhào về phía trước.Sau đó Diệp Vĩnh Khang khẽ vặn cổ tay, xoay hướng đi của dao, phập một phát đâm vào ngực Hàn Tiểu Xuân!.