“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 111: 111: Đó Là Bảy Mươi Triệu Đấy!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu như cô chỉ đơn giản bị tước tư cách đấu thầu thôi thì còn được, dù sao cô cũng không quá hi vọng vào cuộc đấu thầu này.Nhưng họ lại tịch thu toàn bộ tiền đặt cọc của cô!Đó là bảy mươi triệu đấy!Hơn nữa số tiền đó là từ vay ngân hàng mà có!Bản thân cô cũng không biết mình đã quay về nhà bằng cách nào, hai mắt cô đờ đẫn, cảm thấy bầu trời như sắp sụp xuống tới nơi.Lúc này Trình Phi mới gửi cho cô một tin nhắn: Đến nhà tôi trước khi trời tối, tôi có thể suy nghĩ về việc thu hồi thông báo.Nếu như đổi thành những chuyện lưu manh thường gặp, Hạ Huyền Trúc sẽ không quan tâm hoặc nhắn tin chửi lại.Nhưng lần này cô lại do dự.Khoản nợ bảy mươi triệu đủ để đẩy cô vào tình cảnh không thể nào cứu vãn được.Nếu như chỉ có mình cô thì không sao, nhưng bây giờ cô có con gái, còn có chồng.Lẽ nào cả đời này khiến con gái và chồng cùng mình rơi vào tai họa này sao?Hạ Huyền Trúc chỉ cắn môi, nhưng cô không rơi một giọt nước mắt nào cả.Cô thậm chí không còn đủ sức để khóc.“Ngốc ạ, không phải đã nói với em, cho dù gặp phải chuyện gì, em vẫn còn có anh sao?”Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau.Diệp Vĩnh Khang không biết đã xuất hiện sau lưng Hạ Huyền Trúc từ lúc nào.“Vĩnh Khang…”Nước mắt của Hạ Huyền Trúc cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra như vỡ bờ.“Ngoan, không cần nói gì cả, trước tiên nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, sau khi biết được toàn bộ sự việc, anh cười nhẹ, nói: “Lát nữa Tiểu Trân tan học em đón con nhé, anh ra ngoài có chút chuyện”.Khoảnh khắc bước chân ra khỏi nhà, nụ cười trên mặt Diệp Vĩnh Khang lập tức biến mất.Sau đó được thay thế bằng một luồng sát khí lạnh buốt cả xương tủy.Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của anh, ai động vào thì kẻ đó sẽ chết!
Nếu như cô chỉ đơn giản bị tước tư cách đấu thầu thôi thì còn được, dù sao cô cũng không quá hi vọng vào cuộc đấu thầu này.
Nhưng họ lại tịch thu toàn bộ tiền đặt cọc của cô!
Đó là bảy mươi triệu đấy!
Hơn nữa số tiền đó là từ vay ngân hàng mà có!
Bản thân cô cũng không biết mình đã quay về nhà bằng cách nào, hai mắt cô đờ đẫn, cảm thấy bầu trời như sắp sụp xuống tới nơi.
Lúc này Trình Phi mới gửi cho cô một tin nhắn: Đến nhà tôi trước khi trời tối, tôi có thể suy nghĩ về việc thu hồi thông báo.
Nếu như đổi thành những chuyện lưu manh thường gặp, Hạ Huyền Trúc sẽ không quan tâm hoặc nhắn tin chửi lại.
Nhưng lần này cô lại do dự.
Khoản nợ bảy mươi triệu đủ để đẩy cô vào tình cảnh không thể nào cứu vãn được.
Nếu như chỉ có mình cô thì không sao, nhưng bây giờ cô có con gái, còn có chồng.
Lẽ nào cả đời này khiến con gái và chồng cùng mình rơi vào tai họa này sao?
Hạ Huyền Trúc chỉ cắn môi, nhưng cô không rơi một giọt nước mắt nào cả.
Cô thậm chí không còn đủ sức để khóc.
“Ngốc ạ, không phải đã nói với em, cho dù gặp phải chuyện gì, em vẫn còn có anh sao?”
Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau.
Diệp Vĩnh Khang không biết đã xuất hiện sau lưng Hạ Huyền Trúc từ lúc nào.
“Vĩnh Khang…”
Nước mắt của Hạ Huyền Trúc cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra như vỡ bờ.
“Ngoan, không cần nói gì cả, trước tiên nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì”.
Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, sau khi biết được toàn bộ sự việc, anh cười nhẹ, nói: “Lát nữa Tiểu Trân tan học em đón con nhé, anh ra ngoài có chút chuyện”.
Khoảnh khắc bước chân ra khỏi nhà, nụ cười trên mặt Diệp Vĩnh Khang lập tức biến mất.
Sau đó được thay thế bằng một luồng sát khí lạnh buốt cả xương tủy.
Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của anh, ai động vào thì kẻ đó sẽ chết!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu như cô chỉ đơn giản bị tước tư cách đấu thầu thôi thì còn được, dù sao cô cũng không quá hi vọng vào cuộc đấu thầu này.Nhưng họ lại tịch thu toàn bộ tiền đặt cọc của cô!Đó là bảy mươi triệu đấy!Hơn nữa số tiền đó là từ vay ngân hàng mà có!Bản thân cô cũng không biết mình đã quay về nhà bằng cách nào, hai mắt cô đờ đẫn, cảm thấy bầu trời như sắp sụp xuống tới nơi.Lúc này Trình Phi mới gửi cho cô một tin nhắn: Đến nhà tôi trước khi trời tối, tôi có thể suy nghĩ về việc thu hồi thông báo.Nếu như đổi thành những chuyện lưu manh thường gặp, Hạ Huyền Trúc sẽ không quan tâm hoặc nhắn tin chửi lại.Nhưng lần này cô lại do dự.Khoản nợ bảy mươi triệu đủ để đẩy cô vào tình cảnh không thể nào cứu vãn được.Nếu như chỉ có mình cô thì không sao, nhưng bây giờ cô có con gái, còn có chồng.Lẽ nào cả đời này khiến con gái và chồng cùng mình rơi vào tai họa này sao?Hạ Huyền Trúc chỉ cắn môi, nhưng cô không rơi một giọt nước mắt nào cả.Cô thậm chí không còn đủ sức để khóc.“Ngốc ạ, không phải đã nói với em, cho dù gặp phải chuyện gì, em vẫn còn có anh sao?”Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau.Diệp Vĩnh Khang không biết đã xuất hiện sau lưng Hạ Huyền Trúc từ lúc nào.“Vĩnh Khang…”Nước mắt của Hạ Huyền Trúc cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra như vỡ bờ.“Ngoan, không cần nói gì cả, trước tiên nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, sau khi biết được toàn bộ sự việc, anh cười nhẹ, nói: “Lát nữa Tiểu Trân tan học em đón con nhé, anh ra ngoài có chút chuyện”.Khoảnh khắc bước chân ra khỏi nhà, nụ cười trên mặt Diệp Vĩnh Khang lập tức biến mất.Sau đó được thay thế bằng một luồng sát khí lạnh buốt cả xương tủy.Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của anh, ai động vào thì kẻ đó sẽ chết!