Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 122: 122: Em Yêu Chúng Ta Đi Trước Đi

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau khi nghe xong, nhóm người lập tức chỉ chỉ trỏ trỏ vào Hạ Huyền Trúc.Lúc này Hạ Huyền Trúc nắm chặt tay, cố sức kìm nén không cho nước mắt chảy ra, có lẽ chỉ có bản thân cô mới biết được nỗi oan ức mà cô phải chịu đựng trong lòng.Nhà họ Hạ hết lần này đến lần khác có lỗi với cô, thậm chí còn đuổi cô ra khỏi nhà.Nhưng lúc này vẫn không định buông tha cho cô.Những gì Hạ Chí Tài nói vừa rồi có thể nói là vô cùng độc ác!Tất cả những người đến đây hôm nay đều làm xây dựng, 80% ông chủ của các công ty xây dựng ở Giang Bắc đều có mặt ở đây.Bây giờ nói những lời này trước mặt những người này, chỉ có một mục đích, chính là muốn đuổi cùng giết tận công ty xây dựng Huyền Trúc!"Thật không ngờ, trên đời này lại có những kẻ vô liêm sỉ như vậy.Công ty xây dựng Đại Thông chính thức tuyên bố rằng chúng tôi sẽ không bao giờ dính líu gì đến công ty xây dựng Huyền Trúc trong tương lai!"Có người ngay lập tức đứng lên và thể hiện sự quyết tâm.Ngay sau đó, lần lượt hết người này đến người khác cũng đứng lên."Công ty xây dựng Chu Kiều chúng tôi sẽ không bao giờ hợp tác với một doanh nghiệp thiếu lương tâm như vậy!""Công ty Quân Nguyên chúng tôi chính thức thông báo rằng công ty Huyền Trúc sẽ được đưa vào danh sách đen!""Đúng vậy, vòng tròn xây dựng của chúng ta không được phép tồn tại một tai họa như vậy.Từ bây giờ, chúng ta sẽ đoàn kết và cùng nhau ngăn chặn tai họa này!"Một đám người tràn đầy phẫn nộ, trong tư thế muốn lột da xé xác Hạ Huyền Trúc ra.Nhà họ Hạ đứng bên cạnh ai nấy đều chế nhạo, cảm thấy cảnh tượng xảy ra trước mắt vô cùng hả hê.Trong mắt Diệp Vĩnh Khang lóe lên một tia sáng lạnh, nếu không phải nghĩ đến cảm xúc của Hạ Huyền Trúc, anh đã nổi cơn tam bành từ lâu rồi."Em yêu, chúng ta đi trước đi".Diệp Vĩnh Khang nén giận, chuẩn bị đưa Hạ Huyền Trúc rời khỏi đây, sau đó quay lại tính sổ với đám này sau."Không, em còn chưa ăn no".Không ngờ Hạ Huyền Trúc đột nhiên tỏ ra rất bình tĩnh, vẻ hoảng sợ và tức giận vừa rồi đã biến mất, ánh mắt bình tĩnh như nước, như không có chuyện gì xảy ra."Hôm nay em ngồi ở đây, không chỉ muốn ăn no, ăn ngon, mà còn muốn nhớ kĩ khuôn mặt của những người này từng người một!""Anh nói đúng.Em trước kia quá tốt bụng và yếu đuối.Chỉ chọn cách lùi bước và trốn tránh mỗi khi xảy ra chuyện"."Hôm nay, em thật sự không muốn hèn nhát nữa.Dù sau có xảy ra chuyện gì, cho dù ngày mai công ty Huyền Trúc phá sản, em cũng phải ghi nhớ mặt mũi của những người này!""Chỉ cần em còn sống, còn một hơi thở, em sẽ không bao giờ quên những chuyện xảy ra hôm nay!"Diệp Vĩnh Khang sững người, chợt nở nụ cười vui mừng.

Sau khi nghe xong, nhóm người lập tức chỉ chỉ trỏ trỏ vào Hạ Huyền Trúc.

Lúc này Hạ Huyền Trúc nắm chặt tay, cố sức kìm nén không cho nước mắt chảy ra, có lẽ chỉ có bản thân cô mới biết được nỗi oan ức mà cô phải chịu đựng trong lòng.

Nhà họ Hạ hết lần này đến lần khác có lỗi với cô, thậm chí còn đuổi cô ra khỏi nhà.

Nhưng lúc này vẫn không định buông tha cho cô.

Những gì Hạ Chí Tài nói vừa rồi có thể nói là vô cùng độc ác!

Tất cả những người đến đây hôm nay đều làm xây dựng, 80% ông chủ của các công ty xây dựng ở Giang Bắc đều có mặt ở đây.

Bây giờ nói những lời này trước mặt những người này, chỉ có một mục đích, chính là muốn đuổi cùng giết tận công ty xây dựng Huyền Trúc!

"Thật không ngờ, trên đời này lại có những kẻ vô liêm sỉ như vậy.

Công ty xây dựng Đại Thông chính thức tuyên bố rằng chúng tôi sẽ không bao giờ dính líu gì đến công ty xây dựng Huyền Trúc trong tương lai!"

Có người ngay lập tức đứng lên và thể hiện sự quyết tâm.

Ngay sau đó, lần lượt hết người này đến người khác cũng đứng lên.

"Công ty xây dựng Chu Kiều chúng tôi sẽ không bao giờ hợp tác với một doanh nghiệp thiếu lương tâm như vậy!"

"Công ty Quân Nguyên chúng tôi chính thức thông báo rằng công ty Huyền Trúc sẽ được đưa vào danh sách đen!"

"Đúng vậy, vòng tròn xây dựng của chúng ta không được phép tồn tại một tai họa như vậy.

Từ bây giờ, chúng ta sẽ đoàn kết và cùng nhau ngăn chặn tai họa này!"

Một đám người tràn đầy phẫn nộ, trong tư thế muốn lột da xé xác Hạ Huyền Trúc ra.

Nhà họ Hạ đứng bên cạnh ai nấy đều chế nhạo, cảm thấy cảnh tượng xảy ra trước mắt vô cùng hả hê.

Trong mắt Diệp Vĩnh Khang lóe lên một tia sáng lạnh, nếu không phải nghĩ đến cảm xúc của Hạ Huyền Trúc, anh đã nổi cơn tam bành từ lâu rồi.

"Em yêu, chúng ta đi trước đi".

Diệp Vĩnh Khang nén giận, chuẩn bị đưa Hạ Huyền Trúc rời khỏi đây, sau đó quay lại tính sổ với đám này sau.

"Không, em còn chưa ăn no".

Không ngờ Hạ Huyền Trúc đột nhiên tỏ ra rất bình tĩnh, vẻ hoảng sợ và tức giận vừa rồi đã biến mất, ánh mắt bình tĩnh như nước, như không có chuyện gì xảy ra.

"Hôm nay em ngồi ở đây, không chỉ muốn ăn no, ăn ngon, mà còn muốn nhớ kĩ khuôn mặt của những người này từng người một!"

"Anh nói đúng.

Em trước kia quá tốt bụng và yếu đuối.

Chỉ chọn cách lùi bước và trốn tránh mỗi khi xảy ra chuyện".

"Hôm nay, em thật sự không muốn hèn nhát nữa.

Dù sau có xảy ra chuyện gì, cho dù ngày mai công ty Huyền Trúc phá sản, em cũng phải ghi nhớ mặt mũi của những người này!"

"Chỉ cần em còn sống, còn một hơi thở, em sẽ không bao giờ quên những chuyện xảy ra hôm nay!"

Diệp Vĩnh Khang sững người, chợt nở nụ cười vui mừng.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau khi nghe xong, nhóm người lập tức chỉ chỉ trỏ trỏ vào Hạ Huyền Trúc.Lúc này Hạ Huyền Trúc nắm chặt tay, cố sức kìm nén không cho nước mắt chảy ra, có lẽ chỉ có bản thân cô mới biết được nỗi oan ức mà cô phải chịu đựng trong lòng.Nhà họ Hạ hết lần này đến lần khác có lỗi với cô, thậm chí còn đuổi cô ra khỏi nhà.Nhưng lúc này vẫn không định buông tha cho cô.Những gì Hạ Chí Tài nói vừa rồi có thể nói là vô cùng độc ác!Tất cả những người đến đây hôm nay đều làm xây dựng, 80% ông chủ của các công ty xây dựng ở Giang Bắc đều có mặt ở đây.Bây giờ nói những lời này trước mặt những người này, chỉ có một mục đích, chính là muốn đuổi cùng giết tận công ty xây dựng Huyền Trúc!"Thật không ngờ, trên đời này lại có những kẻ vô liêm sỉ như vậy.Công ty xây dựng Đại Thông chính thức tuyên bố rằng chúng tôi sẽ không bao giờ dính líu gì đến công ty xây dựng Huyền Trúc trong tương lai!"Có người ngay lập tức đứng lên và thể hiện sự quyết tâm.Ngay sau đó, lần lượt hết người này đến người khác cũng đứng lên."Công ty xây dựng Chu Kiều chúng tôi sẽ không bao giờ hợp tác với một doanh nghiệp thiếu lương tâm như vậy!""Công ty Quân Nguyên chúng tôi chính thức thông báo rằng công ty Huyền Trúc sẽ được đưa vào danh sách đen!""Đúng vậy, vòng tròn xây dựng của chúng ta không được phép tồn tại một tai họa như vậy.Từ bây giờ, chúng ta sẽ đoàn kết và cùng nhau ngăn chặn tai họa này!"Một đám người tràn đầy phẫn nộ, trong tư thế muốn lột da xé xác Hạ Huyền Trúc ra.Nhà họ Hạ đứng bên cạnh ai nấy đều chế nhạo, cảm thấy cảnh tượng xảy ra trước mắt vô cùng hả hê.Trong mắt Diệp Vĩnh Khang lóe lên một tia sáng lạnh, nếu không phải nghĩ đến cảm xúc của Hạ Huyền Trúc, anh đã nổi cơn tam bành từ lâu rồi."Em yêu, chúng ta đi trước đi".Diệp Vĩnh Khang nén giận, chuẩn bị đưa Hạ Huyền Trúc rời khỏi đây, sau đó quay lại tính sổ với đám này sau."Không, em còn chưa ăn no".Không ngờ Hạ Huyền Trúc đột nhiên tỏ ra rất bình tĩnh, vẻ hoảng sợ và tức giận vừa rồi đã biến mất, ánh mắt bình tĩnh như nước, như không có chuyện gì xảy ra."Hôm nay em ngồi ở đây, không chỉ muốn ăn no, ăn ngon, mà còn muốn nhớ kĩ khuôn mặt của những người này từng người một!""Anh nói đúng.Em trước kia quá tốt bụng và yếu đuối.Chỉ chọn cách lùi bước và trốn tránh mỗi khi xảy ra chuyện"."Hôm nay, em thật sự không muốn hèn nhát nữa.Dù sau có xảy ra chuyện gì, cho dù ngày mai công ty Huyền Trúc phá sản, em cũng phải ghi nhớ mặt mũi của những người này!""Chỉ cần em còn sống, còn một hơi thở, em sẽ không bao giờ quên những chuyện xảy ra hôm nay!"Diệp Vĩnh Khang sững người, chợt nở nụ cười vui mừng.

Chương 122: 122: Em Yêu Chúng Ta Đi Trước Đi