Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 124: 124: Tuyệt Đúng Là Cô Rồi!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Họ cũng chỉ vừa nhận được tin đại diện hợp pháp của đơn vị trúng thầu đang dùng bữa ở đây, mặc dù họ không biết đơn vị nào là người trúng thầu vì lỗi hệ thống, nhưng chắc chắn rằng đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.Bởi vì thông tin bọn họ có được là, trong hoạt động đấu thầu này, tập đoàn Hạ Thị còn không lọt nổi vào top 20, cho nên chuyện thắng thầu là chuyện tuyệt đối không thể.Nhưng nếu không phải tập đoàn Hạ Thị thì là ai?Phóng viên vội vàng lấy điện thoại ra gọi một cuộc gọi để xác minh: "Đài trưởng ạ, hình như tin tức có gì đó không ổn.Người duy nhất có họ Hạ ở đây chính là tập đoàn Hạ Thị.Anh có nhầm lẫn gì không ...!Um Hmm ...! OK, em biết rồi!"Sau khi cúp điện thoại, phóng viên chạy tới chỗ Hạ Chí Tài và hỏi: "Xin lỗi, ông Hạ, tên đầy đủ của ông là gì?"Hạ Chí Tài hất cằm nói: "Hạ Chí Tài! Ở đây có rất nhiều người đại diện của các công ty xây dựng, nhưng chỉ có họ của tôi là Hạ, nên chắc cậu nhầm rồi!"Phóng viên cười xin lỗi: "Đúng vậy, rất xin lỗi ông Hạ, mặc dù người đại diện của bên trúng thầu mang họ Hạ, nhưng không phải là Hạ Chí Tài".Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh liền xù lông lên, tức giận nói: "Các người bị úng não à, ngoài họ Hạ chúng tôi ra, còn có ai cùng họ Hạ ở đây nữa!"Phóng viên mặc kệ, vừa rồi anh ta đã xác minh với đài trưởng rồi, thứ nhất, người đại diện của đơn vị trúng thầu chắc chắn không phải Hạ Chí Tài, nên càng chắc chắn đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.Thứ hai, người đại diện của nhà thầu trúng thầu thực sự quả thực là đang dùng bữa ở đây."Tôi muốn hỏi, có ai ở đây tên Hạ Huyền Trúc không?"Phóng viên hỏi mọi người, vừa rồi giám đốc nói với anh ta rằng người đại diện của đơn vị trúng thầu là Hạ Huyền Trúc, không phải Hạ Chí Tài.Lời này vừa nói ra, cả sảnh bỗng nhiên trầm mặc.Còn Hạ Huyền Trúc, người đang ăn trong góc, bỗng giật mình và có vẻ hơi bối rối."Gọi em đó, em yêu".Diệp Vĩnh Khang cười với Hạ Huyền Trúc, sau đó đột nhiên giơ tay lên lớn tiếng nói: "Đây, Hạ Huyền Trúc ở đây!"Khi nghe thấy vậy, phóng viên vội vàng bước tới đó: "Xin lỗi, cô có phải là cô Hạ Huyền Trúc không?"Hạ Huyền Trúc ngẩn ra, gật đầu nói: "Là tôi, có chuyện gì không?"Phóng viên vui mừng khôn xiết, lúc nãy vừa nhầm một vố to nên giờ càng cẩn thận hơn, hỏi: "Cho tôi hỏi công ty của cô tên là gì"."Công ty xây dựng Huyền Trúc".Hạ Huyền Trúc đáp lại một cách hoang mang."Tuyệt, đúng là cô rồi!"Phóng viên mừng quýnh, nhanh chóng yêu cầu thợ quay phim mở máy, các ống kính dài ngắn ngay lập tức chĩa vào Hạ Huyền Trúc."Chào cô Hạ Huyền Trúc, tôi đến từ đài truyền hình Giang Bắc.Tôi xin hỏi, với tư cách là người đại diện của đơn vị trúng thầu dự án khu công nghiệp này, cô muốn nói gì?"

Họ cũng chỉ vừa nhận được tin đại diện hợp pháp của đơn vị trúng thầu đang dùng bữa ở đây, mặc dù họ không biết đơn vị nào là người trúng thầu vì lỗi hệ thống, nhưng chắc chắn rằng đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.

Bởi vì thông tin bọn họ có được là, trong hoạt động đấu thầu này, tập đoàn Hạ Thị còn không lọt nổi vào top 20, cho nên chuyện thắng thầu là chuyện tuyệt đối không thể.

Nhưng nếu không phải tập đoàn Hạ Thị thì là ai?

Phóng viên vội vàng lấy điện thoại ra gọi một cuộc gọi để xác minh: "Đài trưởng ạ, hình như tin tức có gì đó không ổn.

Người duy nhất có họ Hạ ở đây chính là tập đoàn Hạ Thị.

Anh có nhầm lẫn gì không ...!Um Hmm ...! OK, em biết rồi!"

Sau khi cúp điện thoại, phóng viên chạy tới chỗ Hạ Chí Tài và hỏi: "Xin lỗi, ông Hạ, tên đầy đủ của ông là gì?"

Hạ Chí Tài hất cằm nói: "Hạ Chí Tài! Ở đây có rất nhiều người đại diện của các công ty xây dựng, nhưng chỉ có họ của tôi là Hạ, nên chắc cậu nhầm rồi!"

Phóng viên cười xin lỗi: "Đúng vậy, rất xin lỗi ông Hạ, mặc dù người đại diện của bên trúng thầu mang họ Hạ, nhưng không phải là Hạ Chí Tài".

Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh liền xù lông lên, tức giận nói: "Các người bị úng não à, ngoài họ Hạ chúng tôi ra, còn có ai cùng họ Hạ ở đây nữa!"

Phóng viên mặc kệ, vừa rồi anh ta đã xác minh với đài trưởng rồi, thứ nhất, người đại diện của đơn vị trúng thầu chắc chắn không phải Hạ Chí Tài, nên càng chắc chắn đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.

Thứ hai, người đại diện của nhà thầu trúng thầu thực sự quả thực là đang dùng bữa ở đây.

"Tôi muốn hỏi, có ai ở đây tên Hạ Huyền Trúc không?"

Phóng viên hỏi mọi người, vừa rồi giám đốc nói với anh ta rằng người đại diện của đơn vị trúng thầu là Hạ Huyền Trúc, không phải Hạ Chí Tài.

Lời này vừa nói ra, cả sảnh bỗng nhiên trầm mặc.

Còn Hạ Huyền Trúc, người đang ăn trong góc, bỗng giật mình và có vẻ hơi bối rối.

"Gọi em đó, em yêu".

Diệp Vĩnh Khang cười với Hạ Huyền Trúc, sau đó đột nhiên giơ tay lên lớn tiếng nói: "Đây, Hạ Huyền Trúc ở đây!"

Khi nghe thấy vậy, phóng viên vội vàng bước tới đó: "Xin lỗi, cô có phải là cô Hạ Huyền Trúc không?"

Hạ Huyền Trúc ngẩn ra, gật đầu nói: "Là tôi, có chuyện gì không?"

Phóng viên vui mừng khôn xiết, lúc nãy vừa nhầm một vố to nên giờ càng cẩn thận hơn, hỏi: "Cho tôi hỏi công ty của cô tên là gì".

"Công ty xây dựng Huyền Trúc".

Hạ Huyền Trúc đáp lại một cách hoang mang.

"Tuyệt, đúng là cô rồi!"

Phóng viên mừng quýnh, nhanh chóng yêu cầu thợ quay phim mở máy, các ống kính dài ngắn ngay lập tức chĩa vào Hạ Huyền Trúc.

"Chào cô Hạ Huyền Trúc, tôi đến từ đài truyền hình Giang Bắc.

Tôi xin hỏi, với tư cách là người đại diện của đơn vị trúng thầu dự án khu công nghiệp này, cô muốn nói gì?"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Họ cũng chỉ vừa nhận được tin đại diện hợp pháp của đơn vị trúng thầu đang dùng bữa ở đây, mặc dù họ không biết đơn vị nào là người trúng thầu vì lỗi hệ thống, nhưng chắc chắn rằng đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.Bởi vì thông tin bọn họ có được là, trong hoạt động đấu thầu này, tập đoàn Hạ Thị còn không lọt nổi vào top 20, cho nên chuyện thắng thầu là chuyện tuyệt đối không thể.Nhưng nếu không phải tập đoàn Hạ Thị thì là ai?Phóng viên vội vàng lấy điện thoại ra gọi một cuộc gọi để xác minh: "Đài trưởng ạ, hình như tin tức có gì đó không ổn.Người duy nhất có họ Hạ ở đây chính là tập đoàn Hạ Thị.Anh có nhầm lẫn gì không ...!Um Hmm ...! OK, em biết rồi!"Sau khi cúp điện thoại, phóng viên chạy tới chỗ Hạ Chí Tài và hỏi: "Xin lỗi, ông Hạ, tên đầy đủ của ông là gì?"Hạ Chí Tài hất cằm nói: "Hạ Chí Tài! Ở đây có rất nhiều người đại diện của các công ty xây dựng, nhưng chỉ có họ của tôi là Hạ, nên chắc cậu nhầm rồi!"Phóng viên cười xin lỗi: "Đúng vậy, rất xin lỗi ông Hạ, mặc dù người đại diện của bên trúng thầu mang họ Hạ, nhưng không phải là Hạ Chí Tài".Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh liền xù lông lên, tức giận nói: "Các người bị úng não à, ngoài họ Hạ chúng tôi ra, còn có ai cùng họ Hạ ở đây nữa!"Phóng viên mặc kệ, vừa rồi anh ta đã xác minh với đài trưởng rồi, thứ nhất, người đại diện của đơn vị trúng thầu chắc chắn không phải Hạ Chí Tài, nên càng chắc chắn đó không phải là tập đoàn Hạ Thị.Thứ hai, người đại diện của nhà thầu trúng thầu thực sự quả thực là đang dùng bữa ở đây."Tôi muốn hỏi, có ai ở đây tên Hạ Huyền Trúc không?"Phóng viên hỏi mọi người, vừa rồi giám đốc nói với anh ta rằng người đại diện của đơn vị trúng thầu là Hạ Huyền Trúc, không phải Hạ Chí Tài.Lời này vừa nói ra, cả sảnh bỗng nhiên trầm mặc.Còn Hạ Huyền Trúc, người đang ăn trong góc, bỗng giật mình và có vẻ hơi bối rối."Gọi em đó, em yêu".Diệp Vĩnh Khang cười với Hạ Huyền Trúc, sau đó đột nhiên giơ tay lên lớn tiếng nói: "Đây, Hạ Huyền Trúc ở đây!"Khi nghe thấy vậy, phóng viên vội vàng bước tới đó: "Xin lỗi, cô có phải là cô Hạ Huyền Trúc không?"Hạ Huyền Trúc ngẩn ra, gật đầu nói: "Là tôi, có chuyện gì không?"Phóng viên vui mừng khôn xiết, lúc nãy vừa nhầm một vố to nên giờ càng cẩn thận hơn, hỏi: "Cho tôi hỏi công ty của cô tên là gì"."Công ty xây dựng Huyền Trúc".Hạ Huyền Trúc đáp lại một cách hoang mang."Tuyệt, đúng là cô rồi!"Phóng viên mừng quýnh, nhanh chóng yêu cầu thợ quay phim mở máy, các ống kính dài ngắn ngay lập tức chĩa vào Hạ Huyền Trúc."Chào cô Hạ Huyền Trúc, tôi đến từ đài truyền hình Giang Bắc.Tôi xin hỏi, với tư cách là người đại diện của đơn vị trúng thầu dự án khu công nghiệp này, cô muốn nói gì?"

Chương 124: 124: Tuyệt Đúng Là Cô Rồi!