“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 147: 147: Cô Ấy Phải Cược Một Phen
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Tên là gì ấy nhỉ? Hình như tên là Huyền Trúc.Cô Trần quan tâm đến chuyện này làm gì, hôm nay cô ăn mặc trang điểm xinh đẹp quá”.Hàn Tiểu Xuân nheo mắt cười, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cơ thể của Trần Tiểu Túy.Nhưng lúc này trái tim của Trần Tiểu Túy khẽ hẫng một nhịp.Vợ của anh Diệp tên là Hạ Huyền Trúc!“Tránh ra!”Trần Tiểu Túy muốn đi về phía trước.“Nào, cô Trần à, anh Hàn đã dặn dò rồi, hôm nay không cho phép bất kỳ ai vào cả”.Hàn Tiểu Xuân đứng chắn trước mặt Trần Tiểu Túy, khiêu khích nói: “Sao thế cô Trần, cô định vì một người phụ nữ mà đối đầu với anh Hàn nhà chúng tôi sao?”Cổ tay Trần Tiểu Túy khẽ run lên.Khoảnh khắc này cô ấy có chút do dự.Mặc dù cô ấy cũng có chút danh tiếng ở Giang Bắc, nhưng so với nhà họ Hàn, thì khoảng cách vẫn còn xa lắm.Kể từ khi nhà họ Chu – gia tộc lớn nhất ở Giang Bắc sụp đổ, xã hội thượng lưu ở Giang Bắc chủ yếu được ba gia tộc lớn hỗ trợ, nhà họ Hàn là một trong số đó.So với bất kỳ gia tộc nào trong tam đại gia tộc, đừng nói là cô ấy, cho dù là Trình Văn Đống cũng không dám chọc vào.Một khi đã đắc tội với nhà họ Hàn thì hậu quả sẽ rất khôn lường.“Cô Trần, cô sao thế, hay là đi uống với tôi vài ly đi, lo chuyện bao đồng thế làm gì.Cô nói xem có phải không?”Hàn Tiểu Xuân thường ngày quen thói chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, nhìn Trần Tiểu Túy với vẻ mặt khiêu khích.Tuy nhiên, giây tiếp theo.Bụp!Á!Kèm theo một tiếng động lớn, Hàn Tiểu Xuân lập tức che mắt lại rồi hét lên một cách thảm thiết.Trần Tiểu Túy dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ đấm mạnh một nhát vào mắt đối phương, sau đó đạp vào đầu gối của hắn, khiến hắn ngã lăn quay ra đất.“Lên cho tôi, hôm nay tất cả những người ở đây không cho phép bất kỳ ai đi cả.Ngoài ra thu hết tất cả những thiết bị liên lạc của họ lại!”Trần Tiểu Túy hét lên một tiếng, trong mắt hiện lên một tia kiên định.Sau vài giây do dự, cuối cùng cô ấy đã đưa ra một quyết định táo bạo.Cô ấy phải cược một phen.Nếu thắng thì sẽ một bước lên tiên!Nếu thua thì cùng lắm là cuốn gói khỏi Giang Bắc, quay về Thiên Hải!Lúc này, trong phòng bao sang trọng 888.“Tôi thật sự không hiểu tên ăn mày hôi hám đó thì có gì tốt chứ, đi theo tôi hưởng vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc đẹp, ở biệt thự, đi xe sang.Tôi thì có gì không bằng thằng rẻ rách đó hả!”Hàn Phong vô cùng tức giận, vừa rồi khi hắn đang chuẩn bị ra tay, không biết Hạ Huyền Trúc lấy được mảnh thủy tinh sắc nhọn từ đâu ra, dọa cứa vào cổ tay để uy h**p hắn.Hàn Phong không dám manh động, hai người vẫn luôn duy trì trạng thái như vậy đến tận bây giờ.Mà sự kiên nhẫn của Hàn Phong đã dần bị mai mòn, nét mặt hung dữ, nói: “Nếu như em thà chết chứ không chịu theo tôi, được, em muốn làm gì thì làm đi, cho dù em chết rồi tôi cũng phải có được em!”Lúc này Hàn Phong đã hoàn toàn mất trí, hắn cởi áo ra, hung hăng lao về phía Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc sợ tới mức liên tục hét lên, khi đang chuẩn bị cứa mảnh thủy tinh vào cổ tay, đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bao bị đạp tung ra.“Ai thế!”
“Tên là gì ấy nhỉ? Hình như tên là Huyền Trúc.
Cô Trần quan tâm đến chuyện này làm gì, hôm nay cô ăn mặc trang điểm xinh đẹp quá”.
Hàn Tiểu Xuân nheo mắt cười, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cơ thể của Trần Tiểu Túy.
Nhưng lúc này trái tim của Trần Tiểu Túy khẽ hẫng một nhịp.
Vợ của anh Diệp tên là Hạ Huyền Trúc!
“Tránh ra!”
Trần Tiểu Túy muốn đi về phía trước.
“Nào, cô Trần à, anh Hàn đã dặn dò rồi, hôm nay không cho phép bất kỳ ai vào cả”.
Hàn Tiểu Xuân đứng chắn trước mặt Trần Tiểu Túy, khiêu khích nói: “Sao thế cô Trần, cô định vì một người phụ nữ mà đối đầu với anh Hàn nhà chúng tôi sao?”
Cổ tay Trần Tiểu Túy khẽ run lên.
Khoảnh khắc này cô ấy có chút do dự.
Mặc dù cô ấy cũng có chút danh tiếng ở Giang Bắc, nhưng so với nhà họ Hàn, thì khoảng cách vẫn còn xa lắm.
Kể từ khi nhà họ Chu – gia tộc lớn nhất ở Giang Bắc sụp đổ, xã hội thượng lưu ở Giang Bắc chủ yếu được ba gia tộc lớn hỗ trợ, nhà họ Hàn là một trong số đó.
So với bất kỳ gia tộc nào trong tam đại gia tộc, đừng nói là cô ấy, cho dù là Trình Văn Đống cũng không dám chọc vào.
Một khi đã đắc tội với nhà họ Hàn thì hậu quả sẽ rất khôn lường.
“Cô Trần, cô sao thế, hay là đi uống với tôi vài ly đi, lo chuyện bao đồng thế làm gì.
Cô nói xem có phải không?”
Hàn Tiểu Xuân thường ngày quen thói chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, nhìn Trần Tiểu Túy với vẻ mặt khiêu khích.
Tuy nhiên, giây tiếp theo.
Bụp!
Á!
Kèm theo một tiếng động lớn, Hàn Tiểu Xuân lập tức che mắt lại rồi hét lên một cách thảm thiết.
Trần Tiểu Túy dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ đấm mạnh một nhát vào mắt đối phương, sau đó đạp vào đầu gối của hắn, khiến hắn ngã lăn quay ra đất.
“Lên cho tôi, hôm nay tất cả những người ở đây không cho phép bất kỳ ai đi cả.
Ngoài ra thu hết tất cả những thiết bị liên lạc của họ lại!”
Trần Tiểu Túy hét lên một tiếng, trong mắt hiện lên một tia kiên định.
Sau vài giây do dự, cuối cùng cô ấy đã đưa ra một quyết định táo bạo.
Cô ấy phải cược một phen.
Nếu thắng thì sẽ một bước lên tiên!
Nếu thua thì cùng lắm là cuốn gói khỏi Giang Bắc, quay về Thiên Hải!
Lúc này, trong phòng bao sang trọng 888.
“Tôi thật sự không hiểu tên ăn mày hôi hám đó thì có gì tốt chứ, đi theo tôi hưởng vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc đẹp, ở biệt thự, đi xe sang.
Tôi thì có gì không bằng thằng rẻ rách đó hả!”
Hàn Phong vô cùng tức giận, vừa rồi khi hắn đang chuẩn bị ra tay, không biết Hạ Huyền Trúc lấy được mảnh thủy tinh sắc nhọn từ đâu ra, dọa cứa vào cổ tay để uy h**p hắn.
Hàn Phong không dám manh động, hai người vẫn luôn duy trì trạng thái như vậy đến tận bây giờ.
Mà sự kiên nhẫn của Hàn Phong đã dần bị mai mòn, nét mặt hung dữ, nói: “Nếu như em thà chết chứ không chịu theo tôi, được, em muốn làm gì thì làm đi, cho dù em chết rồi tôi cũng phải có được em!”
Lúc này Hàn Phong đã hoàn toàn mất trí, hắn cởi áo ra, hung hăng lao về phía Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc sợ tới mức liên tục hét lên, khi đang chuẩn bị cứa mảnh thủy tinh vào cổ tay, đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bao bị đạp tung ra.
“Ai thế!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Tên là gì ấy nhỉ? Hình như tên là Huyền Trúc.Cô Trần quan tâm đến chuyện này làm gì, hôm nay cô ăn mặc trang điểm xinh đẹp quá”.Hàn Tiểu Xuân nheo mắt cười, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cơ thể của Trần Tiểu Túy.Nhưng lúc này trái tim của Trần Tiểu Túy khẽ hẫng một nhịp.Vợ của anh Diệp tên là Hạ Huyền Trúc!“Tránh ra!”Trần Tiểu Túy muốn đi về phía trước.“Nào, cô Trần à, anh Hàn đã dặn dò rồi, hôm nay không cho phép bất kỳ ai vào cả”.Hàn Tiểu Xuân đứng chắn trước mặt Trần Tiểu Túy, khiêu khích nói: “Sao thế cô Trần, cô định vì một người phụ nữ mà đối đầu với anh Hàn nhà chúng tôi sao?”Cổ tay Trần Tiểu Túy khẽ run lên.Khoảnh khắc này cô ấy có chút do dự.Mặc dù cô ấy cũng có chút danh tiếng ở Giang Bắc, nhưng so với nhà họ Hàn, thì khoảng cách vẫn còn xa lắm.Kể từ khi nhà họ Chu – gia tộc lớn nhất ở Giang Bắc sụp đổ, xã hội thượng lưu ở Giang Bắc chủ yếu được ba gia tộc lớn hỗ trợ, nhà họ Hàn là một trong số đó.So với bất kỳ gia tộc nào trong tam đại gia tộc, đừng nói là cô ấy, cho dù là Trình Văn Đống cũng không dám chọc vào.Một khi đã đắc tội với nhà họ Hàn thì hậu quả sẽ rất khôn lường.“Cô Trần, cô sao thế, hay là đi uống với tôi vài ly đi, lo chuyện bao đồng thế làm gì.Cô nói xem có phải không?”Hàn Tiểu Xuân thường ngày quen thói chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, nhìn Trần Tiểu Túy với vẻ mặt khiêu khích.Tuy nhiên, giây tiếp theo.Bụp!Á!Kèm theo một tiếng động lớn, Hàn Tiểu Xuân lập tức che mắt lại rồi hét lên một cách thảm thiết.Trần Tiểu Túy dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ đấm mạnh một nhát vào mắt đối phương, sau đó đạp vào đầu gối của hắn, khiến hắn ngã lăn quay ra đất.“Lên cho tôi, hôm nay tất cả những người ở đây không cho phép bất kỳ ai đi cả.Ngoài ra thu hết tất cả những thiết bị liên lạc của họ lại!”Trần Tiểu Túy hét lên một tiếng, trong mắt hiện lên một tia kiên định.Sau vài giây do dự, cuối cùng cô ấy đã đưa ra một quyết định táo bạo.Cô ấy phải cược một phen.Nếu thắng thì sẽ một bước lên tiên!Nếu thua thì cùng lắm là cuốn gói khỏi Giang Bắc, quay về Thiên Hải!Lúc này, trong phòng bao sang trọng 888.“Tôi thật sự không hiểu tên ăn mày hôi hám đó thì có gì tốt chứ, đi theo tôi hưởng vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc đẹp, ở biệt thự, đi xe sang.Tôi thì có gì không bằng thằng rẻ rách đó hả!”Hàn Phong vô cùng tức giận, vừa rồi khi hắn đang chuẩn bị ra tay, không biết Hạ Huyền Trúc lấy được mảnh thủy tinh sắc nhọn từ đâu ra, dọa cứa vào cổ tay để uy h**p hắn.Hàn Phong không dám manh động, hai người vẫn luôn duy trì trạng thái như vậy đến tận bây giờ.Mà sự kiên nhẫn của Hàn Phong đã dần bị mai mòn, nét mặt hung dữ, nói: “Nếu như em thà chết chứ không chịu theo tôi, được, em muốn làm gì thì làm đi, cho dù em chết rồi tôi cũng phải có được em!”Lúc này Hàn Phong đã hoàn toàn mất trí, hắn cởi áo ra, hung hăng lao về phía Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc sợ tới mức liên tục hét lên, khi đang chuẩn bị cứa mảnh thủy tinh vào cổ tay, đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bao bị đạp tung ra.“Ai thế!”