“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 150: 150: Yên Tâm Đi Tôi Sẽ Không Đánh Què Cô Đâu
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Người tên là Tống Tư Nhã đó đâu?”Diệp Vĩnh Khang thản nhiên hỏi.“Ở… ở phòng bao bên cạnh…”Lúc này, Trần Tiểu Túy đến việc nói chuyện cũng không được liền mạch cho lắm, thậm chí có chút sợ hãi không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.Bụp!Diệp Vĩnh Khang đá tung cửa, hàng chục thanh niên nam nữ bên trong đều sợ hãi run lên như cầy sấy.“Không liên quan gì đến chúng tôi, cầu xin anh hãy tha cho chúng tôi, đều là chủ ý của Tống Tư Nhã cả!”Đám người này không dám cứng miệng, mới một tý mà đã lập tức bán đứng Tống Tư Nhã rồi.“Ai là Tống tư Nhã”.Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản, không nghe ra được chút cảm xúc nào.Phịch!Tống Tư Nhã quỳ trên mặt đất, cả người run như cầy sấy, lắp bắp nói: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, tôi cũng là do bị ép thôi, là Hàn Tiểu Xuân gọi điện cho tôi…”Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng giơ tay lên, chỉ vào Tống Tư Nhã: “Để cô ta lại, những người khác đều đánh què một chân cho tôi”.Đám đàn em của Trần Tiểu Túy lập tức xông vào, dùng gậy bóng chày đập mạnh xuống, đãnh gãy chân từng người một, sau đó lôi ra ngoài như lôi những con chó.Trong phòng bao chỉ còn lại mình Tống Tư Nhã run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, sợ đến mức không dám nói gì.“Hàn Tiểu Xuân đâu?”Diệp Vĩnh Khang bình thản hỏi.Trần Tiểu Túy trả lời: “Hắn định trốn thoát bằng cửa sổ, kết quả ngã xuống dưới, chết ngay tại chỗ”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Tống Tư Nhã.“Cầu xin anh tha cho tôi, đừng đánh gãy chân tôi.Tôi là do bị ép mà, tôi không muốn trở thành người tàn tật đâu!”Tống Tư Nhã nước mắt tuôn trào, không ngừng cầu xin.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm cô ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, thầm nghĩ người phụ nữ này thật quá ngây thơ, làm ra chuyện gây hại cho Hạ Huyền Trúc như vậy mà lúc này còn muốn sống sao?“Yên tâm đi, tôi sẽ không đánh què cô đâu”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước tới trước mặt Tống Tư Nhã.“Cám ơn, cám ơn anh, vậy tôi đi trước đây!”Tống Tư Nhã vui mừng khôn xiết, vội vàng đứng dậy chuẩn bị chuồn.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vươn tay túm tóc đối phương, nhấc bổng cô ta lên như một con gà, bước từng bước về phía cửa sổ.“Nếu cô là do Hàn Tiểu Xuân gọi tới, vậy thì cô xuống đó bầu bạn với hắn đi, yên tâm, chết rồi thì sẽ không trở thành người tàn phế đâu”.Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đập mạnh cơ thể của Tống Tư Nhã vào cửa sổ.Choang!Cửa kính bị đập vỡ trong tích tắc, cơ thể của Tống Tư Nhã cùng văng ra ngoài.Cùng với tiếng hét thất thanh của cô ta, vài giây sau đó, một tiếng động lớn vang lên ở dưới lầu.Dưới lầu.Bên cạnh chiếc xe, Diệp Vĩnh Khang chuẩn bị kéo cửa đi vào.“Anh Diệp!”Trần Tiểu Túy cuối cùng cũng thu hút can đảm để hét lên.Những chuyện xảy ra vừa ồi hoàn toàn khiến cô ấy bị sốc..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Người tên là Tống Tư Nhã đó đâu?”
Diệp Vĩnh Khang thản nhiên hỏi.
“Ở… ở phòng bao bên cạnh…”
Lúc này, Trần Tiểu Túy đến việc nói chuyện cũng không được liền mạch cho lắm, thậm chí có chút sợ hãi không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Bụp!
Diệp Vĩnh Khang đá tung cửa, hàng chục thanh niên nam nữ bên trong đều sợ hãi run lên như cầy sấy.
“Không liên quan gì đến chúng tôi, cầu xin anh hãy tha cho chúng tôi, đều là chủ ý của Tống Tư Nhã cả!”
Đám người này không dám cứng miệng, mới một tý mà đã lập tức bán đứng Tống Tư Nhã rồi.
“Ai là Tống tư Nhã”.
Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản, không nghe ra được chút cảm xúc nào.
Phịch!
Tống Tư Nhã quỳ trên mặt đất, cả người run như cầy sấy, lắp bắp nói: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, tôi cũng là do bị ép thôi, là Hàn Tiểu Xuân gọi điện cho tôi…”
Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng giơ tay lên, chỉ vào Tống Tư Nhã: “Để cô ta lại, những người khác đều đánh què một chân cho tôi”.
Đám đàn em của Trần Tiểu Túy lập tức xông vào, dùng gậy bóng chày đập mạnh xuống, đãnh gãy chân từng người một, sau đó lôi ra ngoài như lôi những con chó.
Trong phòng bao chỉ còn lại mình Tống Tư Nhã run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, sợ đến mức không dám nói gì.
“Hàn Tiểu Xuân đâu?”
Diệp Vĩnh Khang bình thản hỏi.
Trần Tiểu Túy trả lời: “Hắn định trốn thoát bằng cửa sổ, kết quả ngã xuống dưới, chết ngay tại chỗ”.
Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Tống Tư Nhã.
“Cầu xin anh tha cho tôi, đừng đánh gãy chân tôi.
Tôi là do bị ép mà, tôi không muốn trở thành người tàn tật đâu!”
Tống Tư Nhã nước mắt tuôn trào, không ngừng cầu xin.
Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm cô ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, thầm nghĩ người phụ nữ này thật quá ngây thơ, làm ra chuyện gây hại cho Hạ Huyền Trúc như vậy mà lúc này còn muốn sống sao?
“Yên tâm đi, tôi sẽ không đánh què cô đâu”.
Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước tới trước mặt Tống Tư Nhã.
“Cám ơn, cám ơn anh, vậy tôi đi trước đây!”
Tống Tư Nhã vui mừng khôn xiết, vội vàng đứng dậy chuẩn bị chuồn.
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vươn tay túm tóc đối phương, nhấc bổng cô ta lên như một con gà, bước từng bước về phía cửa sổ.
“Nếu cô là do Hàn Tiểu Xuân gọi tới, vậy thì cô xuống đó bầu bạn với hắn đi, yên tâm, chết rồi thì sẽ không trở thành người tàn phế đâu”.
Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đập mạnh cơ thể của Tống Tư Nhã vào cửa sổ.
Choang!
Cửa kính bị đập vỡ trong tích tắc, cơ thể của Tống Tư Nhã cùng văng ra ngoài.
Cùng với tiếng hét thất thanh của cô ta, vài giây sau đó, một tiếng động lớn vang lên ở dưới lầu.
Dưới lầu.
Bên cạnh chiếc xe, Diệp Vĩnh Khang chuẩn bị kéo cửa đi vào.
“Anh Diệp!”
Trần Tiểu Túy cuối cùng cũng thu hút can đảm để hét lên.
Những chuyện xảy ra vừa ồi hoàn toàn khiến cô ấy bị sốc.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Người tên là Tống Tư Nhã đó đâu?”Diệp Vĩnh Khang thản nhiên hỏi.“Ở… ở phòng bao bên cạnh…”Lúc này, Trần Tiểu Túy đến việc nói chuyện cũng không được liền mạch cho lắm, thậm chí có chút sợ hãi không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.Bụp!Diệp Vĩnh Khang đá tung cửa, hàng chục thanh niên nam nữ bên trong đều sợ hãi run lên như cầy sấy.“Không liên quan gì đến chúng tôi, cầu xin anh hãy tha cho chúng tôi, đều là chủ ý của Tống Tư Nhã cả!”Đám người này không dám cứng miệng, mới một tý mà đã lập tức bán đứng Tống Tư Nhã rồi.“Ai là Tống tư Nhã”.Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản, không nghe ra được chút cảm xúc nào.Phịch!Tống Tư Nhã quỳ trên mặt đất, cả người run như cầy sấy, lắp bắp nói: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, tôi cũng là do bị ép thôi, là Hàn Tiểu Xuân gọi điện cho tôi…”Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng giơ tay lên, chỉ vào Tống Tư Nhã: “Để cô ta lại, những người khác đều đánh què một chân cho tôi”.Đám đàn em của Trần Tiểu Túy lập tức xông vào, dùng gậy bóng chày đập mạnh xuống, đãnh gãy chân từng người một, sau đó lôi ra ngoài như lôi những con chó.Trong phòng bao chỉ còn lại mình Tống Tư Nhã run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, sợ đến mức không dám nói gì.“Hàn Tiểu Xuân đâu?”Diệp Vĩnh Khang bình thản hỏi.Trần Tiểu Túy trả lời: “Hắn định trốn thoát bằng cửa sổ, kết quả ngã xuống dưới, chết ngay tại chỗ”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Tống Tư Nhã.“Cầu xin anh tha cho tôi, đừng đánh gãy chân tôi.Tôi là do bị ép mà, tôi không muốn trở thành người tàn tật đâu!”Tống Tư Nhã nước mắt tuôn trào, không ngừng cầu xin.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm cô ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, thầm nghĩ người phụ nữ này thật quá ngây thơ, làm ra chuyện gây hại cho Hạ Huyền Trúc như vậy mà lúc này còn muốn sống sao?“Yên tâm đi, tôi sẽ không đánh què cô đâu”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước tới trước mặt Tống Tư Nhã.“Cám ơn, cám ơn anh, vậy tôi đi trước đây!”Tống Tư Nhã vui mừng khôn xiết, vội vàng đứng dậy chuẩn bị chuồn.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vươn tay túm tóc đối phương, nhấc bổng cô ta lên như một con gà, bước từng bước về phía cửa sổ.“Nếu cô là do Hàn Tiểu Xuân gọi tới, vậy thì cô xuống đó bầu bạn với hắn đi, yên tâm, chết rồi thì sẽ không trở thành người tàn phế đâu”.Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đập mạnh cơ thể của Tống Tư Nhã vào cửa sổ.Choang!Cửa kính bị đập vỡ trong tích tắc, cơ thể của Tống Tư Nhã cùng văng ra ngoài.Cùng với tiếng hét thất thanh của cô ta, vài giây sau đó, một tiếng động lớn vang lên ở dưới lầu.Dưới lầu.Bên cạnh chiếc xe, Diệp Vĩnh Khang chuẩn bị kéo cửa đi vào.“Anh Diệp!”Trần Tiểu Túy cuối cùng cũng thu hút can đảm để hét lên.Những chuyện xảy ra vừa ồi hoàn toàn khiến cô ấy bị sốc..