Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 167: 167: Là Do Ông Không Trân Trọng Đấy Thôi

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Chiến đoàn số hai Giang Bắc Khấu Thiên Dũng tham kiến quân hậu!”“Chiến đoàn số ba Giang Bắc Hứa Phi Long tham kiến quân hậu!”“Quân… quân hậu…”Lúc này, Hàn Sách Hổ hoàn toàn choáng váng, cảnh tượng trước mặt vượt xa sức tưởng tượng của ông ta, thậm chí ông ta còn nghi ngờ liệu có phải mình bị ảo giác hay không.“Ông thật to gan!”Khấu Thiên Dũng bước tới, tát vào mặt Hàn Sách Hổ hai cái, tức giận nói: “Mưu đồ ám hại hậu quân tướng, tội đáng chết!”Gì cơ, hậu quân tướng!“Hắn, hắn, hắn…”Sắc mặt Hàn Sách Hổ lập tức tái nhợt!Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: “Đừng nói linh tinh, đại lễ sắc phong quân tướng còn chưa diễn ra, bây giờ tôi không phải là hậu quân tướng gì hế!”Thực ra Diệp Vĩnh Khang luôn cảm thấy chán ghét với danh phong hậu quân tướng này.Mặc dù Trịnh Thiên Khải đã nói rất rõ ràng, danh phong này của anh không bị kiểm soát bởi bất kỳ ai hay bị hạn chế bởi bất kỳ tổ chức nào.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không phải là kẻ ngốc, đã bị mấy người phong chức rồi, sau này không tìm phiền phức tới cho anh mới là lạ ấy.Khấu Thiên Dũng vội vàng nói: “Quân hậu, thư bổ nhiệm đã chính thức được phát hành.Đại lễ sắc phong chỉ là hình thức mà thôi, vì vậy từ ngày nhận được thư bổ nhiệm, anh đã là hậu quân tướng rồi”.Thấy bộ dạng cười trộm của Khấu Thiên Dũng, Diệp Vĩnh Khang bất mãn nói: “Đây là lời lão cáo già Trịnh Thiên Khải dạy ông nói đúng không”.Sau đó anh xua tay, ánh mắt đặt trên người Hàn Sách Hổ.Phịch!Hai chân Hàn Sách Hổ mềm nhũn, trực tiếp quỳ phịch xuống, khi nói chuyện lưỡi xoắn vào nhau: “Anh Diệp… Không, không, quân hậu, tôi xin lỗi… Tôi không biết anh là hậu quân tướng, nếu như tôi biết, cho dù tôi có một trăm nghìn cái mạng tôi cũng không dám làm vậy”.“Tôi cầu xin anh hãy tha cho tôi, sau này tôi sẽ sai đâu đánh đó, cầu xin quân hậu hãy cho tôi một cơ hội!”Nói xong liền dập đầu xuống đất ầm ầm, lúc này trong lòng hoảng sợ và tuyệt vọng cùng cực, nỗi sợ hãi này e rằng chỉ có mình ông ta biết.“Cơ hội, đã cho ông rồi, là do ông không trân trọng đấy thôi”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi xoay người lại, đi tới trước mặt Trần Tiểu Túy, nở một nụ cười ôn hòa: “Đi thôi, đi ăn lẩu, để cho hương thơm trên người tôi bay hết đi, nếu không khi về nhà tôi không biết phải giải thích như thế nào với vợ nữa”.Vừa nói chuyện anh vừa nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Trần Tiểu Túy, mỉm cười xoay người rời đi.“Anh Diệp!”Lúc này, Ngụy Trang mới loạng choạng chạy theo phía sau, nói: “Anh Diệp… À không, quân hậu, tôi đã quyết định rồi, sau này tôi sẽ trở thành một con chó chạy theo quân hậu”.“Lần này trước khi lên núi, thực ra tôi đã biết mình không phải kẻ địch của nhà họ Hàn, nhưng từ lâu tôi đã ngứa mắt với thằng quý tử nhà bọn chúng rồi”.“Đừng nói là quân hậu anh, cho dù là một người bình thường, tôi cũng rất chướng mắt với thói ỷ mạnh h**p yếu của bọn chúng”.“Nhà họ Hàn là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, vì vậy tôi và quân hậu cũng coi như là bằng hữu, sau này…”Bụp!Ông ta chưa kịp dứt lời đã bị Diệp Vĩnh Khang đá cho một cái bay ra.“Loại người như ông còn đáng ghét hơn nhà họ Hàn gấp vạn lần!”“Lát nữa chăm sóc đặc biệt cho người này, để ông ta hưởng thụ một lúc rồi hãy cho đi gặp diêm vương!”

“Chiến đoàn số hai Giang Bắc Khấu Thiên Dũng tham kiến quân hậu!”

“Chiến đoàn số ba Giang Bắc Hứa Phi Long tham kiến quân hậu!”

“Quân… quân hậu…”

Lúc này, Hàn Sách Hổ hoàn toàn choáng váng, cảnh tượng trước mặt vượt xa sức tưởng tượng của ông ta, thậm chí ông ta còn nghi ngờ liệu có phải mình bị ảo giác hay không.

“Ông thật to gan!”

Khấu Thiên Dũng bước tới, tát vào mặt Hàn Sách Hổ hai cái, tức giận nói: “Mưu đồ ám hại hậu quân tướng, tội đáng chết!”

Gì cơ, hậu quân tướng!

“Hắn, hắn, hắn…”

Sắc mặt Hàn Sách Hổ lập tức tái nhợt!

Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: “Đừng nói linh tinh, đại lễ sắc phong quân tướng còn chưa diễn ra, bây giờ tôi không phải là hậu quân tướng gì hế!”

Thực ra Diệp Vĩnh Khang luôn cảm thấy chán ghét với danh phong hậu quân tướng này.

Mặc dù Trịnh Thiên Khải đã nói rất rõ ràng, danh phong này của anh không bị kiểm soát bởi bất kỳ ai hay bị hạn chế bởi bất kỳ tổ chức nào.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang không phải là kẻ ngốc, đã bị mấy người phong chức rồi, sau này không tìm phiền phức tới cho anh mới là lạ ấy.

Khấu Thiên Dũng vội vàng nói: “Quân hậu, thư bổ nhiệm đã chính thức được phát hành.

Đại lễ sắc phong chỉ là hình thức mà thôi, vì vậy từ ngày nhận được thư bổ nhiệm, anh đã là hậu quân tướng rồi”.

Thấy bộ dạng cười trộm của Khấu Thiên Dũng, Diệp Vĩnh Khang bất mãn nói: “Đây là lời lão cáo già Trịnh Thiên Khải dạy ông nói đúng không”.

Sau đó anh xua tay, ánh mắt đặt trên người Hàn Sách Hổ.

Phịch!

Hai chân Hàn Sách Hổ mềm nhũn, trực tiếp quỳ phịch xuống, khi nói chuyện lưỡi xoắn vào nhau: “Anh Diệp… Không, không, quân hậu, tôi xin lỗi… Tôi không biết anh là hậu quân tướng, nếu như tôi biết, cho dù tôi có một trăm nghìn cái mạng tôi cũng không dám làm vậy”.

“Tôi cầu xin anh hãy tha cho tôi, sau này tôi sẽ sai đâu đánh đó, cầu xin quân hậu hãy cho tôi một cơ hội!”

Nói xong liền dập đầu xuống đất ầm ầm, lúc này trong lòng hoảng sợ và tuyệt vọng cùng cực, nỗi sợ hãi này e rằng chỉ có mình ông ta biết.

“Cơ hội, đã cho ông rồi, là do ông không trân trọng đấy thôi”.

Diệp Vĩnh Khang chậm rãi xoay người lại, đi tới trước mặt Trần Tiểu Túy, nở một nụ cười ôn hòa: “Đi thôi, đi ăn lẩu, để cho hương thơm trên người tôi bay hết đi, nếu không khi về nhà tôi không biết phải giải thích như thế nào với vợ nữa”.

Vừa nói chuyện anh vừa nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Trần Tiểu Túy, mỉm cười xoay người rời đi.

“Anh Diệp!”

Lúc này, Ngụy Trang mới loạng choạng chạy theo phía sau, nói: “Anh Diệp… À không, quân hậu, tôi đã quyết định rồi, sau này tôi sẽ trở thành một con chó chạy theo quân hậu”.

“Lần này trước khi lên núi, thực ra tôi đã biết mình không phải kẻ địch của nhà họ Hàn, nhưng từ lâu tôi đã ngứa mắt với thằng quý tử nhà bọn chúng rồi”.

“Đừng nói là quân hậu anh, cho dù là một người bình thường, tôi cũng rất chướng mắt với thói ỷ mạnh h**p yếu của bọn chúng”.

“Nhà họ Hàn là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, vì vậy tôi và quân hậu cũng coi như là bằng hữu, sau này…”

Bụp!

Ông ta chưa kịp dứt lời đã bị Diệp Vĩnh Khang đá cho một cái bay ra.

“Loại người như ông còn đáng ghét hơn nhà họ Hàn gấp vạn lần!”

“Lát nữa chăm sóc đặc biệt cho người này, để ông ta hưởng thụ một lúc rồi hãy cho đi gặp diêm vương!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Chiến đoàn số hai Giang Bắc Khấu Thiên Dũng tham kiến quân hậu!”“Chiến đoàn số ba Giang Bắc Hứa Phi Long tham kiến quân hậu!”“Quân… quân hậu…”Lúc này, Hàn Sách Hổ hoàn toàn choáng váng, cảnh tượng trước mặt vượt xa sức tưởng tượng của ông ta, thậm chí ông ta còn nghi ngờ liệu có phải mình bị ảo giác hay không.“Ông thật to gan!”Khấu Thiên Dũng bước tới, tát vào mặt Hàn Sách Hổ hai cái, tức giận nói: “Mưu đồ ám hại hậu quân tướng, tội đáng chết!”Gì cơ, hậu quân tướng!“Hắn, hắn, hắn…”Sắc mặt Hàn Sách Hổ lập tức tái nhợt!Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: “Đừng nói linh tinh, đại lễ sắc phong quân tướng còn chưa diễn ra, bây giờ tôi không phải là hậu quân tướng gì hế!”Thực ra Diệp Vĩnh Khang luôn cảm thấy chán ghét với danh phong hậu quân tướng này.Mặc dù Trịnh Thiên Khải đã nói rất rõ ràng, danh phong này của anh không bị kiểm soát bởi bất kỳ ai hay bị hạn chế bởi bất kỳ tổ chức nào.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không phải là kẻ ngốc, đã bị mấy người phong chức rồi, sau này không tìm phiền phức tới cho anh mới là lạ ấy.Khấu Thiên Dũng vội vàng nói: “Quân hậu, thư bổ nhiệm đã chính thức được phát hành.Đại lễ sắc phong chỉ là hình thức mà thôi, vì vậy từ ngày nhận được thư bổ nhiệm, anh đã là hậu quân tướng rồi”.Thấy bộ dạng cười trộm của Khấu Thiên Dũng, Diệp Vĩnh Khang bất mãn nói: “Đây là lời lão cáo già Trịnh Thiên Khải dạy ông nói đúng không”.Sau đó anh xua tay, ánh mắt đặt trên người Hàn Sách Hổ.Phịch!Hai chân Hàn Sách Hổ mềm nhũn, trực tiếp quỳ phịch xuống, khi nói chuyện lưỡi xoắn vào nhau: “Anh Diệp… Không, không, quân hậu, tôi xin lỗi… Tôi không biết anh là hậu quân tướng, nếu như tôi biết, cho dù tôi có một trăm nghìn cái mạng tôi cũng không dám làm vậy”.“Tôi cầu xin anh hãy tha cho tôi, sau này tôi sẽ sai đâu đánh đó, cầu xin quân hậu hãy cho tôi một cơ hội!”Nói xong liền dập đầu xuống đất ầm ầm, lúc này trong lòng hoảng sợ và tuyệt vọng cùng cực, nỗi sợ hãi này e rằng chỉ có mình ông ta biết.“Cơ hội, đã cho ông rồi, là do ông không trân trọng đấy thôi”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi xoay người lại, đi tới trước mặt Trần Tiểu Túy, nở một nụ cười ôn hòa: “Đi thôi, đi ăn lẩu, để cho hương thơm trên người tôi bay hết đi, nếu không khi về nhà tôi không biết phải giải thích như thế nào với vợ nữa”.Vừa nói chuyện anh vừa nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Trần Tiểu Túy, mỉm cười xoay người rời đi.“Anh Diệp!”Lúc này, Ngụy Trang mới loạng choạng chạy theo phía sau, nói: “Anh Diệp… À không, quân hậu, tôi đã quyết định rồi, sau này tôi sẽ trở thành một con chó chạy theo quân hậu”.“Lần này trước khi lên núi, thực ra tôi đã biết mình không phải kẻ địch của nhà họ Hàn, nhưng từ lâu tôi đã ngứa mắt với thằng quý tử nhà bọn chúng rồi”.“Đừng nói là quân hậu anh, cho dù là một người bình thường, tôi cũng rất chướng mắt với thói ỷ mạnh h**p yếu của bọn chúng”.“Nhà họ Hàn là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, vì vậy tôi và quân hậu cũng coi như là bằng hữu, sau này…”Bụp!Ông ta chưa kịp dứt lời đã bị Diệp Vĩnh Khang đá cho một cái bay ra.“Loại người như ông còn đáng ghét hơn nhà họ Hàn gấp vạn lần!”“Lát nữa chăm sóc đặc biệt cho người này, để ông ta hưởng thụ một lúc rồi hãy cho đi gặp diêm vương!”

Chương 167: 167: Là Do Ông Không Trân Trọng Đấy Thôi