Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 181: 181: Mày Muốn Lo Chuyện Bao Đồng À

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Rắc--Chỉ nghe thấy tiếng xương nứt ra, toàn bộ mũi của người đàn ông mặc áo ba lỗ đã bị đập lõm xuống, mặt mũi bê bết máu, sau khi hét lên một tiếng liền ngất lịm.Mọi người đều chết lặng.Không ngờ tên thanh niên tóc vàng này lại biết đánh đấm đến vậy!"Có tí võ mèo cào mà cũng đòi làm quán quân à? Chắc đấy là giải đấu mẫu giáo à, haha!"Tên thanh niên tóc vàng cười không chút kiêng dè, vênh mặt nói: "Còn ai không phục, cứ xông lên đi, vừa hay nay tao muốn vận động chút!"Mấy chục người đối diện chết lặng.Một tên thanh niên cao lớn nói: "Thằng nhãi tóc vàng, lần này chúng tao nhận thua.Coi như mày thắng, chúng tao đi!"Nói xong liền chuẩn bị rời đi, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên lạnh lùng nói: "Dừng lại, chọc giận anh đây rồi muốn đi là đi à?"Tên thanh niên cao lớn trợn mắt nói: "Vậy mày còn muốn gì nữa? Tao nói cho mày biết, bố của tao là…"Bốp!Tên thanh niên cao lớn chưa kịp nói xong, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên bật dậy, đá mạnh vào bụng đối phương khiến hắn bay ra ngoài.Tên thanh niên tóc vàng hét lớn: "Tao mà thèm quan tâm mày là ai à, lấy bố mày để ra oai đúng không? Nghe kĩ đây, anh đây là La Thiên Bằng!"La Thiên Bằng!Cái tên này khiến sắc mặt mấy chục người lập tức sa sầm xuống, trong mắt chợt hiện lên vẻ sợ hãi.Hóa ra tên thanh niên tóc vàng này lại là La Thiên Bằng!Mà bố của La Thiên Bằng là La Thiết Hiên, gia chủ của nhà họ La, một trong tam đại gia tộc ở Giang Bắc!"Xin lỗi, chúng tôi không biết anh là anh La.Hôm nay chúng tôi có mắt không tròng mới chọc giận anh La.Xin anh La đại lượng đừng chấp nhặt với chúng tôi, tha cho chúng tôi, sau chúng tôi sẽ không dám nữa…"Bốp!La Thiên Bằng lại đá tên thanh niên đó bay ra ngoài: "Lần sau? Chọc giận anh đây mà còn muốn có lần sau à?"Sau đó, liền hướng về phía mười mấy nam nữ thanh niên đang run lên sợ hãi, cười xấu xa nói: "Anh đây hôm nay đang có tâm trạng tốt, có thể cho mấy người một cơ hội"."Con trai, mỗi người bẻ gãy một chân, còn con gái, lập tức quỳ xuống hầu hạ tao một lần trước mặt mọi người, tao sẽ bỏ qua chuyện này".Mười mấy người kia sau khi nghe thấy vậy, khuôn mặt của họ càng trở nên sợ hãi hơn, một số cô gái còn sợ hãi đến mức rơi nước mắt."Anh La".Lúc này, một thanh niên tóc húi cua, mang vẻ mặt nghiêm nghị đứng sau lưng La Thiên Bằng nói: "Những người này chọc vào anh La, đám con trai nên đánh gãy chân là đúng rồi, còn con gái thì bỏ qua đi"."Haha, chọc vào tôi đâu thể đơn giản như vậy.Nếu cậu thích, đợi đến khi tôi chơi xong thì cậu có thể chơi tiếp".Nói xong, La Thiên Bằng mang theo ánh mắt ác tà đi về phía các cô gái, thanh niên đầu húi cua đằng sau khẽ thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực.Các cô gái run lên vì sợ hãi, ngay khi La Thiên Bằng vươn tay ra, đột nhiên có một cánh tay to từ bên cạnh duỗi ra.Kèm theo đó là giọng nói hùng hồn của một người đàn ông: "Này anh bạn, làm người luôn phải có giới hạn, cãi cọ đánh nhau đã xong rồi, còn muốn hãm hại mấy cô gái là anh sai rồi".La Thiên Bằng sửng sốt, nhìn lên thì thấy một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất 1,9 mét, trông như một con gấu vậy."Mày muốn lo chuyện bao đồng à?"La Thiên Bằng cười quỷ quyệt.Triệu Đại Lực trịnh trọng nói: "Hôm nay tôi sẽ bảo vệ cho mấy cô gái kia, muốn ra tay thì phải hỏi nắm đấm này của tôi đã!"

Rắc--

Chỉ nghe thấy tiếng xương nứt ra, toàn bộ mũi của người đàn ông mặc áo ba lỗ đã bị đập lõm xuống, mặt mũi bê bết máu, sau khi hét lên một tiếng liền ngất lịm.

Mọi người đều chết lặng.

Không ngờ tên thanh niên tóc vàng này lại biết đánh đấm đến vậy!

"Có tí võ mèo cào mà cũng đòi làm quán quân à? Chắc đấy là giải đấu mẫu giáo à, haha!"

Tên thanh niên tóc vàng cười không chút kiêng dè, vênh mặt nói: "Còn ai không phục, cứ xông lên đi, vừa hay nay tao muốn vận động chút!"

Mấy chục người đối diện chết lặng.

Một tên thanh niên cao lớn nói: "Thằng nhãi tóc vàng, lần này chúng tao nhận thua.

Coi như mày thắng, chúng tao đi!"

Nói xong liền chuẩn bị rời đi, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên lạnh lùng nói: "Dừng lại, chọc giận anh đây rồi muốn đi là đi à?"

Tên thanh niên cao lớn trợn mắt nói: "Vậy mày còn muốn gì nữa? Tao nói cho mày biết, bố của tao là…"

Bốp!

Tên thanh niên cao lớn chưa kịp nói xong, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên bật dậy, đá mạnh vào bụng đối phương khiến hắn bay ra ngoài.

Tên thanh niên tóc vàng hét lớn: "Tao mà thèm quan tâm mày là ai à, lấy bố mày để ra oai đúng không? Nghe kĩ đây, anh đây là La Thiên Bằng!"

La Thiên Bằng!

Cái tên này khiến sắc mặt mấy chục người lập tức sa sầm xuống, trong mắt chợt hiện lên vẻ sợ hãi.

Hóa ra tên thanh niên tóc vàng này lại là La Thiên Bằng!

Mà bố của La Thiên Bằng là La Thiết Hiên, gia chủ của nhà họ La, một trong tam đại gia tộc ở Giang Bắc!

"Xin lỗi, chúng tôi không biết anh là anh La.

Hôm nay chúng tôi có mắt không tròng mới chọc giận anh La.

Xin anh La đại lượng đừng chấp nhặt với chúng tôi, tha cho chúng tôi, sau chúng tôi sẽ không dám nữa…"

Bốp!

La Thiên Bằng lại đá tên thanh niên đó bay ra ngoài: "Lần sau? Chọc giận anh đây mà còn muốn có lần sau à?"

Sau đó, liền hướng về phía mười mấy nam nữ thanh niên đang run lên sợ hãi, cười xấu xa nói: "Anh đây hôm nay đang có tâm trạng tốt, có thể cho mấy người một cơ hội".

"Con trai, mỗi người bẻ gãy một chân, còn con gái, lập tức quỳ xuống hầu hạ tao một lần trước mặt mọi người, tao sẽ bỏ qua chuyện này".

Mười mấy người kia sau khi nghe thấy vậy, khuôn mặt của họ càng trở nên sợ hãi hơn, một số cô gái còn sợ hãi đến mức rơi nước mắt.

"Anh La".

Lúc này, một thanh niên tóc húi cua, mang vẻ mặt nghiêm nghị đứng sau lưng La Thiên Bằng nói: "Những người này chọc vào anh La, đám con trai nên đánh gãy chân là đúng rồi, còn con gái thì bỏ qua đi".

"Haha, chọc vào tôi đâu thể đơn giản như vậy.

Nếu cậu thích, đợi đến khi tôi chơi xong thì cậu có thể chơi tiếp".

Nói xong, La Thiên Bằng mang theo ánh mắt ác tà đi về phía các cô gái, thanh niên đầu húi cua đằng sau khẽ thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực.

Các cô gái run lên vì sợ hãi, ngay khi La Thiên Bằng vươn tay ra, đột nhiên có một cánh tay to từ bên cạnh duỗi ra.

Kèm theo đó là giọng nói hùng hồn của một người đàn ông: "Này anh bạn, làm người luôn phải có giới hạn, cãi cọ đánh nhau đã xong rồi, còn muốn hãm hại mấy cô gái là anh sai rồi".

La Thiên Bằng sửng sốt, nhìn lên thì thấy một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất 1,9 mét, trông như một con gấu vậy.

"Mày muốn lo chuyện bao đồng à?"

La Thiên Bằng cười quỷ quyệt.

Triệu Đại Lực trịnh trọng nói: "Hôm nay tôi sẽ bảo vệ cho mấy cô gái kia, muốn ra tay thì phải hỏi nắm đấm này của tôi đã!"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Rắc--Chỉ nghe thấy tiếng xương nứt ra, toàn bộ mũi của người đàn ông mặc áo ba lỗ đã bị đập lõm xuống, mặt mũi bê bết máu, sau khi hét lên một tiếng liền ngất lịm.Mọi người đều chết lặng.Không ngờ tên thanh niên tóc vàng này lại biết đánh đấm đến vậy!"Có tí võ mèo cào mà cũng đòi làm quán quân à? Chắc đấy là giải đấu mẫu giáo à, haha!"Tên thanh niên tóc vàng cười không chút kiêng dè, vênh mặt nói: "Còn ai không phục, cứ xông lên đi, vừa hay nay tao muốn vận động chút!"Mấy chục người đối diện chết lặng.Một tên thanh niên cao lớn nói: "Thằng nhãi tóc vàng, lần này chúng tao nhận thua.Coi như mày thắng, chúng tao đi!"Nói xong liền chuẩn bị rời đi, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên lạnh lùng nói: "Dừng lại, chọc giận anh đây rồi muốn đi là đi à?"Tên thanh niên cao lớn trợn mắt nói: "Vậy mày còn muốn gì nữa? Tao nói cho mày biết, bố của tao là…"Bốp!Tên thanh niên cao lớn chưa kịp nói xong, thì tên thanh niên tóc vàng đột nhiên bật dậy, đá mạnh vào bụng đối phương khiến hắn bay ra ngoài.Tên thanh niên tóc vàng hét lớn: "Tao mà thèm quan tâm mày là ai à, lấy bố mày để ra oai đúng không? Nghe kĩ đây, anh đây là La Thiên Bằng!"La Thiên Bằng!Cái tên này khiến sắc mặt mấy chục người lập tức sa sầm xuống, trong mắt chợt hiện lên vẻ sợ hãi.Hóa ra tên thanh niên tóc vàng này lại là La Thiên Bằng!Mà bố của La Thiên Bằng là La Thiết Hiên, gia chủ của nhà họ La, một trong tam đại gia tộc ở Giang Bắc!"Xin lỗi, chúng tôi không biết anh là anh La.Hôm nay chúng tôi có mắt không tròng mới chọc giận anh La.Xin anh La đại lượng đừng chấp nhặt với chúng tôi, tha cho chúng tôi, sau chúng tôi sẽ không dám nữa…"Bốp!La Thiên Bằng lại đá tên thanh niên đó bay ra ngoài: "Lần sau? Chọc giận anh đây mà còn muốn có lần sau à?"Sau đó, liền hướng về phía mười mấy nam nữ thanh niên đang run lên sợ hãi, cười xấu xa nói: "Anh đây hôm nay đang có tâm trạng tốt, có thể cho mấy người một cơ hội"."Con trai, mỗi người bẻ gãy một chân, còn con gái, lập tức quỳ xuống hầu hạ tao một lần trước mặt mọi người, tao sẽ bỏ qua chuyện này".Mười mấy người kia sau khi nghe thấy vậy, khuôn mặt của họ càng trở nên sợ hãi hơn, một số cô gái còn sợ hãi đến mức rơi nước mắt."Anh La".Lúc này, một thanh niên tóc húi cua, mang vẻ mặt nghiêm nghị đứng sau lưng La Thiên Bằng nói: "Những người này chọc vào anh La, đám con trai nên đánh gãy chân là đúng rồi, còn con gái thì bỏ qua đi"."Haha, chọc vào tôi đâu thể đơn giản như vậy.Nếu cậu thích, đợi đến khi tôi chơi xong thì cậu có thể chơi tiếp".Nói xong, La Thiên Bằng mang theo ánh mắt ác tà đi về phía các cô gái, thanh niên đầu húi cua đằng sau khẽ thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực.Các cô gái run lên vì sợ hãi, ngay khi La Thiên Bằng vươn tay ra, đột nhiên có một cánh tay to từ bên cạnh duỗi ra.Kèm theo đó là giọng nói hùng hồn của một người đàn ông: "Này anh bạn, làm người luôn phải có giới hạn, cãi cọ đánh nhau đã xong rồi, còn muốn hãm hại mấy cô gái là anh sai rồi".La Thiên Bằng sửng sốt, nhìn lên thì thấy một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất 1,9 mét, trông như một con gấu vậy."Mày muốn lo chuyện bao đồng à?"La Thiên Bằng cười quỷ quyệt.Triệu Đại Lực trịnh trọng nói: "Hôm nay tôi sẽ bảo vệ cho mấy cô gái kia, muốn ra tay thì phải hỏi nắm đấm này của tôi đã!"

Chương 181: 181: Mày Muốn Lo Chuyện Bao Đồng À