“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 186: 186: Không Ngờ Anh Lại Biết Võ Công!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Khốn kiếp, Tần Hạc, mẹ nó, mày trúng tà rồi à, mau đuổi theo đi, hôm nay tao phải khiến cho thằng đó…"La Thiên Bằng vô cùng tức giận, không ngừng hét lớn."Anh La, vừa rồi không phải là tôi cố ý thua anh ta đâu.Chuyện này kết thúc ở đây đi.Anh nên cảm thấy may mắn vì lúc nãy người kia không hề có ý định giết người đi!"Nhưng lần này, tên thanh niên húi cua đã không còn khách khí với hắn nữa, sau khi dửng dưng buông nhẹ một câu, gã đi thẳng về phía xe của mình."Bố, con vừa đụng phải một người, kỹ năng của anh ta có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề đó".Tên thanh niên húi cua gọi một cuộc gọi."Người như nào? Kỹ năng của anh ta đã đạt tới mức nào rồi?"Đầu dây bên kia hỏi.Tên thanh niên húi cua thở ra một hơi, chậm rãi nói ra năm chữ: "Đánh người như treo tranh!"Đánh người như treo tranh.Chỉ những người đã luyện tập kung fu đến một trình độ nhất định mới có thể biết được năm từ này có nghĩa là gì.Khi gã trúng chiêu vừa rồi, lực truyền thẳng qua lưng và vẫn tiếp tục kéo dài không ngừng nên khi đập vào tường, gã vẫn chịu tác dụng của lực, do đó cơ thể dính vào tường vài giây rồi mới từ từ giảm rơi xuống.Những người đạt đến trạng thái này rất hiếm!Tuy nhiên, sự việc này đối với Diệp Vĩnh Khang cũng không có gì đáng nói, cú đấm vừa rồi của anh quả thực chỉ là đánh đại, cũng chỉ tốn 20% sức lực của anh, chẳng qua là bởi vì kẻ đó không có vẻ gì là độc ác, cho nên mới không đuổi cùng giết tận."Không ngờ anh lại biết võ công!"Lúc này, Lâm Tĩnh nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt lấp lánh.Khi mới bắt đầu, cô ấy đặc biệt coi thường Diệp Vĩnh Khang, cho rằng anh là một người đàn ông vô trách nhiệm phụ bạc.Nhưng sau khi trải qua một số chuyện, Lâm Tĩnh mới dần dần bắt đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ ngưỡng mộ, nhưng cô ấy không ngờ rằng người này là một kho báu, luôn đem đến cho cô ấy những điều bất ngờ."Hay là tôi tôn anh làm thầy, anh dạy tôi kung fu để sau này không sợ côn đồ nữa!"Lâm Tĩnh lúc này giống như một fan cuồng, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Diệp Vĩnh Khang.
"Khốn kiếp, Tần Hạc, mẹ nó, mày trúng tà rồi à, mau đuổi theo đi, hôm nay tao phải khiến cho thằng đó…"
La Thiên Bằng vô cùng tức giận, không ngừng hét lớn.
"Anh La, vừa rồi không phải là tôi cố ý thua anh ta đâu.
Chuyện này kết thúc ở đây đi.
Anh nên cảm thấy may mắn vì lúc nãy người kia không hề có ý định giết người đi!"
Nhưng lần này, tên thanh niên húi cua đã không còn khách khí với hắn nữa, sau khi dửng dưng buông nhẹ một câu, gã đi thẳng về phía xe của mình.
"Bố, con vừa đụng phải một người, kỹ năng của anh ta có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề đó".
Tên thanh niên húi cua gọi một cuộc gọi.
"Người như nào? Kỹ năng của anh ta đã đạt tới mức nào rồi?"
Đầu dây bên kia hỏi.
Tên thanh niên húi cua thở ra một hơi, chậm rãi nói ra năm chữ: "Đánh người như treo tranh!"
Đánh người như treo tranh.
Chỉ những người đã luyện tập kung fu đến một trình độ nhất định mới có thể biết được năm từ này có nghĩa là gì.
Khi gã trúng chiêu vừa rồi, lực truyền thẳng qua lưng và vẫn tiếp tục kéo dài không ngừng nên khi đập vào tường, gã vẫn chịu tác dụng của lực, do đó cơ thể dính vào tường vài giây rồi mới từ từ giảm rơi xuống.
Những người đạt đến trạng thái này rất hiếm!
Tuy nhiên, sự việc này đối với Diệp Vĩnh Khang cũng không có gì đáng nói, cú đấm vừa rồi của anh quả thực chỉ là đánh đại, cũng chỉ tốn 20% sức lực của anh, chẳng qua là bởi vì kẻ đó không có vẻ gì là độc ác, cho nên mới không đuổi cùng giết tận.
"Không ngờ anh lại biết võ công!"
Lúc này, Lâm Tĩnh nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt lấp lánh.
Khi mới bắt đầu, cô ấy đặc biệt coi thường Diệp Vĩnh Khang, cho rằng anh là một người đàn ông vô trách nhiệm phụ bạc.
Nhưng sau khi trải qua một số chuyện, Lâm Tĩnh mới dần dần bắt đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ ngưỡng mộ, nhưng cô ấy không ngờ rằng người này là một kho báu, luôn đem đến cho cô ấy những điều bất ngờ.
"Hay là tôi tôn anh làm thầy, anh dạy tôi kung fu để sau này không sợ côn đồ nữa!"
Lâm Tĩnh lúc này giống như một fan cuồng, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Diệp Vĩnh Khang.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Khốn kiếp, Tần Hạc, mẹ nó, mày trúng tà rồi à, mau đuổi theo đi, hôm nay tao phải khiến cho thằng đó…"La Thiên Bằng vô cùng tức giận, không ngừng hét lớn."Anh La, vừa rồi không phải là tôi cố ý thua anh ta đâu.Chuyện này kết thúc ở đây đi.Anh nên cảm thấy may mắn vì lúc nãy người kia không hề có ý định giết người đi!"Nhưng lần này, tên thanh niên húi cua đã không còn khách khí với hắn nữa, sau khi dửng dưng buông nhẹ một câu, gã đi thẳng về phía xe của mình."Bố, con vừa đụng phải một người, kỹ năng của anh ta có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề đó".Tên thanh niên húi cua gọi một cuộc gọi."Người như nào? Kỹ năng của anh ta đã đạt tới mức nào rồi?"Đầu dây bên kia hỏi.Tên thanh niên húi cua thở ra một hơi, chậm rãi nói ra năm chữ: "Đánh người như treo tranh!"Đánh người như treo tranh.Chỉ những người đã luyện tập kung fu đến một trình độ nhất định mới có thể biết được năm từ này có nghĩa là gì.Khi gã trúng chiêu vừa rồi, lực truyền thẳng qua lưng và vẫn tiếp tục kéo dài không ngừng nên khi đập vào tường, gã vẫn chịu tác dụng của lực, do đó cơ thể dính vào tường vài giây rồi mới từ từ giảm rơi xuống.Những người đạt đến trạng thái này rất hiếm!Tuy nhiên, sự việc này đối với Diệp Vĩnh Khang cũng không có gì đáng nói, cú đấm vừa rồi của anh quả thực chỉ là đánh đại, cũng chỉ tốn 20% sức lực của anh, chẳng qua là bởi vì kẻ đó không có vẻ gì là độc ác, cho nên mới không đuổi cùng giết tận."Không ngờ anh lại biết võ công!"Lúc này, Lâm Tĩnh nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt lấp lánh.Khi mới bắt đầu, cô ấy đặc biệt coi thường Diệp Vĩnh Khang, cho rằng anh là một người đàn ông vô trách nhiệm phụ bạc.Nhưng sau khi trải qua một số chuyện, Lâm Tĩnh mới dần dần bắt đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ ngưỡng mộ, nhưng cô ấy không ngờ rằng người này là một kho báu, luôn đem đến cho cô ấy những điều bất ngờ."Hay là tôi tôn anh làm thầy, anh dạy tôi kung fu để sau này không sợ côn đồ nữa!"Lâm Tĩnh lúc này giống như một fan cuồng, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Diệp Vĩnh Khang.