“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 189: 189: Đây Rõ Ràng Là Tống Tiền Mà
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Thôi đi, người này có thể làm bạn, nhưng không phải mẫu người tôi thích".Lâm Tĩnh cười đáp, cô ấy không ghét Triệu Đại Lực."Vậy cô thích kiểu gì?"Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.Lâm Tĩnh cười, nhưng không nói gì, chỉ quay đầu lại vô tình liếc về phía Diệp Vĩnh Khang."Em yêu, anh về rồi đây".Diệp Vĩnh Khang về nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy Hạ Huyền Trúc đang buồn bực ngồi trên sô pha, vẻ mặt đau khổ."Sao vậy? Gặp phải chuyện gì không vui à?"Diệp Vĩnh Khang vội vàng đi tới, quan tâm nói.Hạ Huyền Trúc khẽ thở dài: "Hôm nay là ngày đầu tiên xây dựng khu công nghiệp, không ngờ mọi việc lại trắc trở như vậy"."Chuyện gì đã xảy ra thế?"Diệp Vĩnh Khang vội vàng hỏi.Hạ Huyền Trúc trông có vẻ đau khổ, kể ngắn gọn về những gì đã xảy ra.Hôm nay là ngày đầu tiên khởi công dự án khu công nghiệp, Hạ Huyền Trúc đích thân chỉ đạo đội thi công và các vật tư cơ khí liên quan tiến vào công trường.Do nhiều máy móc đều là xe tải trọng nặng nên không thể đi qua đường nội thành, phải đi đường vòng qua con đường nhỏ ở ngoại thành.Trên con đường nhỏ đó, đội thi công nhìn thấy một chiếc túi du lịch nằm chắn ngang đường nên xuống xe di chuyển chiếc túi du lịch sang bên đường.Bất ngờ, một đám người lao ra từ khu rừng bên cạnh, nói rằng tất cả những chiếc bình cổ trong túi du lịch đều đã bị vỡ, phải bồi thường.Mức giá đưa ra thậm chí còn cao một cách nực cười, Hạ Huyền Trúc nhất định không đồng ý, kết quả là nhóm người này không nói không rằng bắt đầu đập phá.Không chỉ đập phá rất nhiều thiết bị xây dựng, mà còn làm bị thương rất nhiều công nhân, ngày đầu tiên xây dựng đã gặp chuyện như vậy, khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy vô cùng phiền muộn."Đây rõ ràng là tống tiền mà".Diệp Vĩnh Khang cau mày nói: "Đã báo cảnh sát chưa?"Hạ Huyền Trúc cười khổ: "Đã báo rồi, nhưng loại chuyện này cũng vô dụng, bọn côn đồ đó cũng chỉ rình ở đó nhiều nhất là vài ngày thôi, nhưng nếu ngày nào cũng gây sự như thế này, sẽ không thể làm việc được".
"Thôi đi, người này có thể làm bạn, nhưng không phải mẫu người tôi thích".
Lâm Tĩnh cười đáp, cô ấy không ghét Triệu Đại Lực.
"Vậy cô thích kiểu gì?"
Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.
Lâm Tĩnh cười, nhưng không nói gì, chỉ quay đầu lại vô tình liếc về phía Diệp Vĩnh Khang.
"Em yêu, anh về rồi đây".
Diệp Vĩnh Khang về nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy Hạ Huyền Trúc đang buồn bực ngồi trên sô pha, vẻ mặt đau khổ.
"Sao vậy? Gặp phải chuyện gì không vui à?"
Diệp Vĩnh Khang vội vàng đi tới, quan tâm nói.
Hạ Huyền Trúc khẽ thở dài: "Hôm nay là ngày đầu tiên xây dựng khu công nghiệp, không ngờ mọi việc lại trắc trở như vậy".
"Chuyện gì đã xảy ra thế?"
Diệp Vĩnh Khang vội vàng hỏi.
Hạ Huyền Trúc trông có vẻ đau khổ, kể ngắn gọn về những gì đã xảy ra.
Hôm nay là ngày đầu tiên khởi công dự án khu công nghiệp, Hạ Huyền Trúc đích thân chỉ đạo đội thi công và các vật tư cơ khí liên quan tiến vào công trường.
Do nhiều máy móc đều là xe tải trọng nặng nên không thể đi qua đường nội thành, phải đi đường vòng qua con đường nhỏ ở ngoại thành.
Trên con đường nhỏ đó, đội thi công nhìn thấy một chiếc túi du lịch nằm chắn ngang đường nên xuống xe di chuyển chiếc túi du lịch sang bên đường.
Bất ngờ, một đám người lao ra từ khu rừng bên cạnh, nói rằng tất cả những chiếc bình cổ trong túi du lịch đều đã bị vỡ, phải bồi thường.
Mức giá đưa ra thậm chí còn cao một cách nực cười, Hạ Huyền Trúc nhất định không đồng ý, kết quả là nhóm người này không nói không rằng bắt đầu đập phá.
Không chỉ đập phá rất nhiều thiết bị xây dựng, mà còn làm bị thương rất nhiều công nhân, ngày đầu tiên xây dựng đã gặp chuyện như vậy, khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy vô cùng phiền muộn.
"Đây rõ ràng là tống tiền mà".
Diệp Vĩnh Khang cau mày nói: "Đã báo cảnh sát chưa?"
Hạ Huyền Trúc cười khổ: "Đã báo rồi, nhưng loại chuyện này cũng vô dụng, bọn côn đồ đó cũng chỉ rình ở đó nhiều nhất là vài ngày thôi, nhưng nếu ngày nào cũng gây sự như thế này, sẽ không thể làm việc được".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Thôi đi, người này có thể làm bạn, nhưng không phải mẫu người tôi thích".Lâm Tĩnh cười đáp, cô ấy không ghét Triệu Đại Lực."Vậy cô thích kiểu gì?"Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.Lâm Tĩnh cười, nhưng không nói gì, chỉ quay đầu lại vô tình liếc về phía Diệp Vĩnh Khang."Em yêu, anh về rồi đây".Diệp Vĩnh Khang về nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy Hạ Huyền Trúc đang buồn bực ngồi trên sô pha, vẻ mặt đau khổ."Sao vậy? Gặp phải chuyện gì không vui à?"Diệp Vĩnh Khang vội vàng đi tới, quan tâm nói.Hạ Huyền Trúc khẽ thở dài: "Hôm nay là ngày đầu tiên xây dựng khu công nghiệp, không ngờ mọi việc lại trắc trở như vậy"."Chuyện gì đã xảy ra thế?"Diệp Vĩnh Khang vội vàng hỏi.Hạ Huyền Trúc trông có vẻ đau khổ, kể ngắn gọn về những gì đã xảy ra.Hôm nay là ngày đầu tiên khởi công dự án khu công nghiệp, Hạ Huyền Trúc đích thân chỉ đạo đội thi công và các vật tư cơ khí liên quan tiến vào công trường.Do nhiều máy móc đều là xe tải trọng nặng nên không thể đi qua đường nội thành, phải đi đường vòng qua con đường nhỏ ở ngoại thành.Trên con đường nhỏ đó, đội thi công nhìn thấy một chiếc túi du lịch nằm chắn ngang đường nên xuống xe di chuyển chiếc túi du lịch sang bên đường.Bất ngờ, một đám người lao ra từ khu rừng bên cạnh, nói rằng tất cả những chiếc bình cổ trong túi du lịch đều đã bị vỡ, phải bồi thường.Mức giá đưa ra thậm chí còn cao một cách nực cười, Hạ Huyền Trúc nhất định không đồng ý, kết quả là nhóm người này không nói không rằng bắt đầu đập phá.Không chỉ đập phá rất nhiều thiết bị xây dựng, mà còn làm bị thương rất nhiều công nhân, ngày đầu tiên xây dựng đã gặp chuyện như vậy, khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy vô cùng phiền muộn."Đây rõ ràng là tống tiền mà".Diệp Vĩnh Khang cau mày nói: "Đã báo cảnh sát chưa?"Hạ Huyền Trúc cười khổ: "Đã báo rồi, nhưng loại chuyện này cũng vô dụng, bọn côn đồ đó cũng chỉ rình ở đó nhiều nhất là vài ngày thôi, nhưng nếu ngày nào cũng gây sự như thế này, sẽ không thể làm việc được".