Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 191: 191: Diệp Vĩnh Khang Đồng Ý

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mấy tên lưu manh nghe xong đều sững sờ, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.Ngay cả đám người quản lý dự án bên cạnh anh cũng ngạc nhiên."Ồ? Tôi chưa từng thấy ai chủ động tăng giá như vậy, vậy anh nói sẽ tăng bao nhiêu?"Tên lưu mạnh tóc đỏ cười tinh quái."Thêm bao nhiêu ...!Hừmm, để tôi tính xem nào.Nếu tính những người bị chúng mày làm bị thương và cả những chiếc máy mà chúng mày đã đập vỡ ngày hôm qua, thì chắc là ...!mỗi người ba khúc xương đi!"Diệp Vĩnh Khang nói xong, đột nhiên duỗi chân đá một cước về phía xương bắp chân của tên lưu manh tóc đỏ.Chỉ nghe thấy tiếng ‘rắc’, kèm theo một tiếng hét, xương bắp chân của đối phương ngay lập tức uốn cong 90 độ về phía sau.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không dừng lại, anh tiến lên kéo cánh tay của đối phương vặn một cái ‘rắc’, rồi đến cánh tay khác.Trong nháy mắt, tên lưu manh tóc đỏ kia thật sự đã gãy ba khúc xương, đau đớn hét lên thảm thiết, tức giận nói: "Dần nát thằng này cho tao!"Sau đó những tên đàn em khác mới kịp phản ứng, nhanh chóng rút hung khí từ trên lưng xuống, nghênh ngang hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, chỉ thản nhiên đấm đá ra vài cái.Rắc rắc rắc!Tiếng nứt xương vang lên liên tiếp, mỗi lần Diệp Vĩnh Khang ra tay nhất định sẽ có người bị gãy xương.Chỉ trong chốc lát, trên mặt đất đã la liệt người, mấy tên lưu manh kiêu ngạo vừa rồi đều không còn phách lối được nữa, lúc này đều nằm la liệt trên mặt đất kêu gào thảm thiết."Nghe đây, hôm nay là cảnh cáo, nếu còn có lần khác, sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu!"Diệp Vĩnh Khang giận dữ mắng mỏ, rồi đá nhẹ vài cái, đá mấy viên đá nặng ít nhất từ năm mươi ký trở lên lên liền bay ra ngoài như một quả bóng.Đội thi công vào sân thuận lợi.Người quản lý dự án từ đầu đến cuối giống hệt như bị trúng tà, mắt chữ A mồm chữ O, phải mất một thời gian dài mới lấy lại được tinh thần."Người anh em ...!Không không không, anh Diệp, trước… trước đây anh làm nghề gì vậy?"Quản lý dự án bị sốc đến mức đầu lười díu cả lại, cảnh tượng vừa rồi thực sự khiến anh ta kinh ngạc.Trong suy nghĩ của anh ta, Diệp Vĩnh Khang là một thanh niên đặc biệt dịu dàng và lịch sự, nhìn thấy ai trong công ty cũng đều mỉm cười.Anh ta không ngờ người thanh niên bề ngoài có chút yếu ớt này lại có thể ra tay tàn nhẫn như vậy!Ở trong mắt anh ta, đám lưu manh kia vốn đã như hung thần ác sát rồi, nhưng so với Diệp Vĩnh Khang thì chả là cái đinh gì!"Anh hỏi tôi trước kia á, giết người phóng hỏa, chuyên làm việc ác, sau khi về nước thì đã hoàn lương rồi".Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười, câu này nửa đúng nửa sai.Vừa rồi anh ra tay quyết liệt như vậy, thật ra không phải chỉ để dạy dỗ bọn côn đồ kia.Còn có một lý do nữa, muốn nhân cơ hội này khiến những người này sợ hãi, để sau này họ không chống lại Hạ Huyền Trúc trong công ty.Sau khi giải quyết xong chuyện này, Diệp Vĩnh Khang đã định về thẳng nhà, nhưng nửa chừng lại nhận được điện thoại của Trần Tiểu Túy."Anh Diệp, bây giờ anh có rảnh không?"Trần Tiểu Túy ở đầu dây bên kia thận trọng nói, Diệp Vĩnh Khang đã là người gần giống như thần tiên trong mắt cô ấy rồi.Cô ấy là người duy nhất ở Giang Bắc hiểu rõ nhất thực lực của Diệp Vĩnh Khang, những người từng nhìn thấy thực lực kinh khủng của Diệp Vĩnh Khang đều đã chết, chẳng hạn như nhà họ Chu và Hàn Sách Hổ."Có chuyện gì, nói đi".Diệp Vĩnh Khang nói, anh chẳng thèm ra vẻ trước mặt Trần Tiểu Túy làm gì, bởi vì Diệp Vĩnh Khang không bao giờ quan tâm đến những thứ này."Anh Diệp, nếu anh rảnh, anh có thể qua uống trà được không".Trần Tiểu Túy lễ phép hỏi."Được, gửi địa điểm cho tôi, tôi sẽ qua ngay".Diệp Vĩnh Khang đồng ý.Địa điểm gặp mặt là một quán trà cao cấp với lối trang trí đặc biệt trang nhã, Trần Tiểu Túy cũng là một trong những cổ đông ở đây."Anh Diệp".

Mấy tên lưu manh nghe xong đều sững sờ, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.

Ngay cả đám người quản lý dự án bên cạnh anh cũng ngạc nhiên.

"Ồ? Tôi chưa từng thấy ai chủ động tăng giá như vậy, vậy anh nói sẽ tăng bao nhiêu?"

Tên lưu mạnh tóc đỏ cười tinh quái.

"Thêm bao nhiêu ...!Hừmm, để tôi tính xem nào.

Nếu tính những người bị chúng mày làm bị thương và cả những chiếc máy mà chúng mày đã đập vỡ ngày hôm qua, thì chắc là ...!mỗi người ba khúc xương đi!"

Diệp Vĩnh Khang nói xong, đột nhiên duỗi chân đá một cước về phía xương bắp chân của tên lưu manh tóc đỏ.

Chỉ nghe thấy tiếng ‘rắc’, kèm theo một tiếng hét, xương bắp chân của đối phương ngay lập tức uốn cong 90 độ về phía sau.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang không dừng lại, anh tiến lên kéo cánh tay của đối phương vặn một cái ‘rắc’, rồi đến cánh tay khác.

Trong nháy mắt, tên lưu manh tóc đỏ kia thật sự đã gãy ba khúc xương, đau đớn hét lên thảm thiết, tức giận nói: "Dần nát thằng này cho tao!"

Sau đó những tên đàn em khác mới kịp phản ứng, nhanh chóng rút hung khí từ trên lưng xuống, nghênh ngang hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.

Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, chỉ thản nhiên đấm đá ra vài cái.

Rắc rắc rắc!

Tiếng nứt xương vang lên liên tiếp, mỗi lần Diệp Vĩnh Khang ra tay nhất định sẽ có người bị gãy xương.

Chỉ trong chốc lát, trên mặt đất đã la liệt người, mấy tên lưu manh kiêu ngạo vừa rồi đều không còn phách lối được nữa, lúc này đều nằm la liệt trên mặt đất kêu gào thảm thiết.

"Nghe đây, hôm nay là cảnh cáo, nếu còn có lần khác, sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu!"

Diệp Vĩnh Khang giận dữ mắng mỏ, rồi đá nhẹ vài cái, đá mấy viên đá nặng ít nhất từ năm mươi ký trở lên lên liền bay ra ngoài như một quả bóng.

Đội thi công vào sân thuận lợi.

Người quản lý dự án từ đầu đến cuối giống hệt như bị trúng tà, mắt chữ A mồm chữ O, phải mất một thời gian dài mới lấy lại được tinh thần.

"Người anh em ...!Không không không, anh Diệp, trước… trước đây anh làm nghề gì vậy?"

Quản lý dự án bị sốc đến mức đầu lười díu cả lại, cảnh tượng vừa rồi thực sự khiến anh ta kinh ngạc.

Trong suy nghĩ của anh ta, Diệp Vĩnh Khang là một thanh niên đặc biệt dịu dàng và lịch sự, nhìn thấy ai trong công ty cũng đều mỉm cười.

Anh ta không ngờ người thanh niên bề ngoài có chút yếu ớt này lại có thể ra tay tàn nhẫn như vậy!

Ở trong mắt anh ta, đám lưu manh kia vốn đã như hung thần ác sát rồi, nhưng so với Diệp Vĩnh Khang thì chả là cái đinh gì!

"Anh hỏi tôi trước kia á, giết người phóng hỏa, chuyên làm việc ác, sau khi về nước thì đã hoàn lương rồi".

Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười, câu này nửa đúng nửa sai.

Vừa rồi anh ra tay quyết liệt như vậy, thật ra không phải chỉ để dạy dỗ bọn côn đồ kia.

Còn có một lý do nữa, muốn nhân cơ hội này khiến những người này sợ hãi, để sau này họ không chống lại Hạ Huyền Trúc trong công ty.

Sau khi giải quyết xong chuyện này, Diệp Vĩnh Khang đã định về thẳng nhà, nhưng nửa chừng lại nhận được điện thoại của Trần Tiểu Túy.

"Anh Diệp, bây giờ anh có rảnh không?"

Trần Tiểu Túy ở đầu dây bên kia thận trọng nói, Diệp Vĩnh Khang đã là người gần giống như thần tiên trong mắt cô ấy rồi.

Cô ấy là người duy nhất ở Giang Bắc hiểu rõ nhất thực lực của Diệp Vĩnh Khang, những người từng nhìn thấy thực lực kinh khủng của Diệp Vĩnh Khang đều đã chết, chẳng hạn như nhà họ Chu và Hàn Sách Hổ.

"Có chuyện gì, nói đi".

Diệp Vĩnh Khang nói, anh chẳng thèm ra vẻ trước mặt Trần Tiểu Túy làm gì, bởi vì Diệp Vĩnh Khang không bao giờ quan tâm đến những thứ này.

"Anh Diệp, nếu anh rảnh, anh có thể qua uống trà được không".

Trần Tiểu Túy lễ phép hỏi.

"Được, gửi địa điểm cho tôi, tôi sẽ qua ngay".

Diệp Vĩnh Khang đồng ý.

Địa điểm gặp mặt là một quán trà cao cấp với lối trang trí đặc biệt trang nhã, Trần Tiểu Túy cũng là một trong những cổ đông ở đây.

"Anh Diệp".

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mấy tên lưu manh nghe xong đều sững sờ, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.Ngay cả đám người quản lý dự án bên cạnh anh cũng ngạc nhiên."Ồ? Tôi chưa từng thấy ai chủ động tăng giá như vậy, vậy anh nói sẽ tăng bao nhiêu?"Tên lưu mạnh tóc đỏ cười tinh quái."Thêm bao nhiêu ...!Hừmm, để tôi tính xem nào.Nếu tính những người bị chúng mày làm bị thương và cả những chiếc máy mà chúng mày đã đập vỡ ngày hôm qua, thì chắc là ...!mỗi người ba khúc xương đi!"Diệp Vĩnh Khang nói xong, đột nhiên duỗi chân đá một cước về phía xương bắp chân của tên lưu manh tóc đỏ.Chỉ nghe thấy tiếng ‘rắc’, kèm theo một tiếng hét, xương bắp chân của đối phương ngay lập tức uốn cong 90 độ về phía sau.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không dừng lại, anh tiến lên kéo cánh tay của đối phương vặn một cái ‘rắc’, rồi đến cánh tay khác.Trong nháy mắt, tên lưu manh tóc đỏ kia thật sự đã gãy ba khúc xương, đau đớn hét lên thảm thiết, tức giận nói: "Dần nát thằng này cho tao!"Sau đó những tên đàn em khác mới kịp phản ứng, nhanh chóng rút hung khí từ trên lưng xuống, nghênh ngang hướng về phía Diệp Vĩnh Khang.Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, chỉ thản nhiên đấm đá ra vài cái.Rắc rắc rắc!Tiếng nứt xương vang lên liên tiếp, mỗi lần Diệp Vĩnh Khang ra tay nhất định sẽ có người bị gãy xương.Chỉ trong chốc lát, trên mặt đất đã la liệt người, mấy tên lưu manh kiêu ngạo vừa rồi đều không còn phách lối được nữa, lúc này đều nằm la liệt trên mặt đất kêu gào thảm thiết."Nghe đây, hôm nay là cảnh cáo, nếu còn có lần khác, sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu!"Diệp Vĩnh Khang giận dữ mắng mỏ, rồi đá nhẹ vài cái, đá mấy viên đá nặng ít nhất từ năm mươi ký trở lên lên liền bay ra ngoài như một quả bóng.Đội thi công vào sân thuận lợi.Người quản lý dự án từ đầu đến cuối giống hệt như bị trúng tà, mắt chữ A mồm chữ O, phải mất một thời gian dài mới lấy lại được tinh thần."Người anh em ...!Không không không, anh Diệp, trước… trước đây anh làm nghề gì vậy?"Quản lý dự án bị sốc đến mức đầu lười díu cả lại, cảnh tượng vừa rồi thực sự khiến anh ta kinh ngạc.Trong suy nghĩ của anh ta, Diệp Vĩnh Khang là một thanh niên đặc biệt dịu dàng và lịch sự, nhìn thấy ai trong công ty cũng đều mỉm cười.Anh ta không ngờ người thanh niên bề ngoài có chút yếu ớt này lại có thể ra tay tàn nhẫn như vậy!Ở trong mắt anh ta, đám lưu manh kia vốn đã như hung thần ác sát rồi, nhưng so với Diệp Vĩnh Khang thì chả là cái đinh gì!"Anh hỏi tôi trước kia á, giết người phóng hỏa, chuyên làm việc ác, sau khi về nước thì đã hoàn lương rồi".Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười, câu này nửa đúng nửa sai.Vừa rồi anh ra tay quyết liệt như vậy, thật ra không phải chỉ để dạy dỗ bọn côn đồ kia.Còn có một lý do nữa, muốn nhân cơ hội này khiến những người này sợ hãi, để sau này họ không chống lại Hạ Huyền Trúc trong công ty.Sau khi giải quyết xong chuyện này, Diệp Vĩnh Khang đã định về thẳng nhà, nhưng nửa chừng lại nhận được điện thoại của Trần Tiểu Túy."Anh Diệp, bây giờ anh có rảnh không?"Trần Tiểu Túy ở đầu dây bên kia thận trọng nói, Diệp Vĩnh Khang đã là người gần giống như thần tiên trong mắt cô ấy rồi.Cô ấy là người duy nhất ở Giang Bắc hiểu rõ nhất thực lực của Diệp Vĩnh Khang, những người từng nhìn thấy thực lực kinh khủng của Diệp Vĩnh Khang đều đã chết, chẳng hạn như nhà họ Chu và Hàn Sách Hổ."Có chuyện gì, nói đi".Diệp Vĩnh Khang nói, anh chẳng thèm ra vẻ trước mặt Trần Tiểu Túy làm gì, bởi vì Diệp Vĩnh Khang không bao giờ quan tâm đến những thứ này."Anh Diệp, nếu anh rảnh, anh có thể qua uống trà được không".Trần Tiểu Túy lễ phép hỏi."Được, gửi địa điểm cho tôi, tôi sẽ qua ngay".Diệp Vĩnh Khang đồng ý.Địa điểm gặp mặt là một quán trà cao cấp với lối trang trí đặc biệt trang nhã, Trần Tiểu Túy cũng là một trong những cổ đông ở đây."Anh Diệp".

Chương 191: 191: Diệp Vĩnh Khang Đồng Ý