“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 204: 204: Chặn Đạn Cho Tôi
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nói xong, anh xoay người, kéo Trần Tiểu Túy vào trong xe, sau đó khởi động xe rời đi."Ông Tần, tôi sẽ gọi hết các anh em đến!"Một vệ sĩ nghiêm nghị nói: "Ngay cả khi anh ta giỏi đánh đấm, tôi không tin chúng ta nhiều người như vậy …""Im lặng!"Khóe miệng Tần Long Tượng giật giật, trên trán đầy những hạt mồ hôi, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng cùng sợ hãi vô tận.Chỉ có bản thân ông ta mới hiểu rõ những gì ông ta vừa trải qua nhất!"Nghe cho kỹ đây, chuyện này sống để bụng, chết mang theo, không được tiết lộ ra bên ngoài!""Ngoài ra, không ai được phép theo tỳ tiện truy cứu vấn đề này mà không có sự cho phép, càng không được phép điều tra người đó hoặc thực hiện bất kỳ hành động nào mà không được phép!"Tần Long Tượng nghiến răng ra lệnh."Rõ!"Đám đàn em đồng thanh đáp lại, họ chắc chắn sẽ không dám làm trái lời của Tần Long Tượng.Chỉ là trong lòng mỗi người đều có chung một thắc mắc, cho dù người đó giỏi đánh đấm đi nữa, không phải ông Tần sợ hắn rồi đấy chứ?Mà điều khiến họ ngạc nhiên nhất, đó là lần đầu tiên họ thấy ông Tần hoảng hốt như vậy, trong mắt họ ông Tần chưa bao giờ sợ hãi điều gì.Trở lại biệt thự, Tần Long Tượng vẫn còn vương vấn nỗi sợ, tay cầm tách trà vẫn không khỏi run lên."Bố, con chưa bao giờ thấy bố sợ hãi như vậy".Tần Hạc ở bên không khỏi hỏi, trong mắt gã bố gã là một người cái gì cũng không sợ, hôm nay sao có thể sợ như vậy?"Sau này đừng nhắc đến chuyện này nữa".Tần Long Tượng uống một hớp trà lớn, cảm xúc lúc này mới bình tĩnh lại một chút, nhưng khi nhắc tới chuyện đã xảy ra, trong mắt vẫn còn vẻ kinh hãi.Trên thực tế, ngay cả bản thân ông ta cũng không thể nói rõ được cảm giác này.Ông ta lăn lộn từ tầng đáy xã hội lên đến được ví trị ngày hôm nay, từ ngày đầu tiên bước chân vào giang hồ, Tần Long Tượng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bất cứ lúc nào, rất ít người theo con đường này mà có một kết thúc tốt đẹp.Vì vậy, cái chết cũng không quá đáng sợ đối với ông ta.Nhưng loại sợ hãi kia không liên quan gì đến cái chết.Khi Diệp Vĩnh Khang đặt tay lên vai hắn vừa rồi, cả người như bị điện giật, cảm giác giống như phản ứng bản năng của sinh vật gặp thiên địch vậy.Ông ta hoàn toàn tin rằng nếu kẻ đó có ý muốn giết người, họ sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!Diệp Vĩnh Khang lúc này trông vô cùng bình tĩnh, chuyện nhỏ vừa rồi không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của anh.Núi thây biển máu đều đã trải qua rồi, vài tên côn đồ cỏn con đương nhiên sẽ không làm anh bận tâm."Vừa rồi cô nghĩ gì vậy?"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cười nói.Trần Tiểu Túy ngồi ở ghế phụ lái, ngây người ra từ đầu đến cuối, nghe thấy giọng của anh mới phản ứng kịp: "A, nghĩ cái gì cơ?""Chặn đạn cho tôi".Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Tuy rằng cô không phản ứng kịp, nhưng tôi có thể cảm nhận được nếu viên đạn chậm hơn chút nữa, cô chắc chắn sẽ lao lên".Diệp Vĩnh Khang hơi bất ngờ trước phản ứng vừa rồi của Trần Tiểu Túy.Mặc dù anh và Trần Tiểu Túy có chút tình bằng hữu, nhưng chắc chắn không đủ để đổi mạng.Ít nhất nếu lúc nãy đổi thành anh, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đỡ đạn cho Trần Tiểu Túy đâu."Tôi, tôi …"
Nói xong, anh xoay người, kéo Trần Tiểu Túy vào trong xe, sau đó khởi động xe rời đi.
"Ông Tần, tôi sẽ gọi hết các anh em đến!"
Một vệ sĩ nghiêm nghị nói: "Ngay cả khi anh ta giỏi đánh đấm, tôi không tin chúng ta nhiều người như vậy …"
"Im lặng!"
Khóe miệng Tần Long Tượng giật giật, trên trán đầy những hạt mồ hôi, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng cùng sợ hãi vô tận.
Chỉ có bản thân ông ta mới hiểu rõ những gì ông ta vừa trải qua nhất!
"Nghe cho kỹ đây, chuyện này sống để bụng, chết mang theo, không được tiết lộ ra bên ngoài!"
"Ngoài ra, không ai được phép theo tỳ tiện truy cứu vấn đề này mà không có sự cho phép, càng không được phép điều tra người đó hoặc thực hiện bất kỳ hành động nào mà không được phép!"
Tần Long Tượng nghiến răng ra lệnh.
"Rõ!"
Đám đàn em đồng thanh đáp lại, họ chắc chắn sẽ không dám làm trái lời của Tần Long Tượng.
Chỉ là trong lòng mỗi người đều có chung một thắc mắc, cho dù người đó giỏi đánh đấm đi nữa, không phải ông Tần sợ hắn rồi đấy chứ?
Mà điều khiến họ ngạc nhiên nhất, đó là lần đầu tiên họ thấy ông Tần hoảng hốt như vậy, trong mắt họ ông Tần chưa bao giờ sợ hãi điều gì.
Trở lại biệt thự, Tần Long Tượng vẫn còn vương vấn nỗi sợ, tay cầm tách trà vẫn không khỏi run lên.
"Bố, con chưa bao giờ thấy bố sợ hãi như vậy".
Tần Hạc ở bên không khỏi hỏi, trong mắt gã bố gã là một người cái gì cũng không sợ, hôm nay sao có thể sợ như vậy?
"Sau này đừng nhắc đến chuyện này nữa".
Tần Long Tượng uống một hớp trà lớn, cảm xúc lúc này mới bình tĩnh lại một chút, nhưng khi nhắc tới chuyện đã xảy ra, trong mắt vẫn còn vẻ kinh hãi.
Trên thực tế, ngay cả bản thân ông ta cũng không thể nói rõ được cảm giác này.
Ông ta lăn lộn từ tầng đáy xã hội lên đến được ví trị ngày hôm nay, từ ngày đầu tiên bước chân vào giang hồ, Tần Long Tượng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bất cứ lúc nào, rất ít người theo con đường này mà có một kết thúc tốt đẹp.
Vì vậy, cái chết cũng không quá đáng sợ đối với ông ta.
Nhưng loại sợ hãi kia không liên quan gì đến cái chết.
Khi Diệp Vĩnh Khang đặt tay lên vai hắn vừa rồi, cả người như bị điện giật, cảm giác giống như phản ứng bản năng của sinh vật gặp thiên địch vậy.
Ông ta hoàn toàn tin rằng nếu kẻ đó có ý muốn giết người, họ sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!
Diệp Vĩnh Khang lúc này trông vô cùng bình tĩnh, chuyện nhỏ vừa rồi không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của anh.
Núi thây biển máu đều đã trải qua rồi, vài tên côn đồ cỏn con đương nhiên sẽ không làm anh bận tâm.
"Vừa rồi cô nghĩ gì vậy?"
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cười nói.
Trần Tiểu Túy ngồi ở ghế phụ lái, ngây người ra từ đầu đến cuối, nghe thấy giọng của anh mới phản ứng kịp: "A, nghĩ cái gì cơ?"
"Chặn đạn cho tôi".
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Tuy rằng cô không phản ứng kịp, nhưng tôi có thể cảm nhận được nếu viên đạn chậm hơn chút nữa, cô chắc chắn sẽ lao lên".
Diệp Vĩnh Khang hơi bất ngờ trước phản ứng vừa rồi của Trần Tiểu Túy.
Mặc dù anh và Trần Tiểu Túy có chút tình bằng hữu, nhưng chắc chắn không đủ để đổi mạng.
Ít nhất nếu lúc nãy đổi thành anh, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đỡ đạn cho Trần Tiểu Túy đâu.
"Tôi, tôi …"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nói xong, anh xoay người, kéo Trần Tiểu Túy vào trong xe, sau đó khởi động xe rời đi."Ông Tần, tôi sẽ gọi hết các anh em đến!"Một vệ sĩ nghiêm nghị nói: "Ngay cả khi anh ta giỏi đánh đấm, tôi không tin chúng ta nhiều người như vậy …""Im lặng!"Khóe miệng Tần Long Tượng giật giật, trên trán đầy những hạt mồ hôi, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng cùng sợ hãi vô tận.Chỉ có bản thân ông ta mới hiểu rõ những gì ông ta vừa trải qua nhất!"Nghe cho kỹ đây, chuyện này sống để bụng, chết mang theo, không được tiết lộ ra bên ngoài!""Ngoài ra, không ai được phép theo tỳ tiện truy cứu vấn đề này mà không có sự cho phép, càng không được phép điều tra người đó hoặc thực hiện bất kỳ hành động nào mà không được phép!"Tần Long Tượng nghiến răng ra lệnh."Rõ!"Đám đàn em đồng thanh đáp lại, họ chắc chắn sẽ không dám làm trái lời của Tần Long Tượng.Chỉ là trong lòng mỗi người đều có chung một thắc mắc, cho dù người đó giỏi đánh đấm đi nữa, không phải ông Tần sợ hắn rồi đấy chứ?Mà điều khiến họ ngạc nhiên nhất, đó là lần đầu tiên họ thấy ông Tần hoảng hốt như vậy, trong mắt họ ông Tần chưa bao giờ sợ hãi điều gì.Trở lại biệt thự, Tần Long Tượng vẫn còn vương vấn nỗi sợ, tay cầm tách trà vẫn không khỏi run lên."Bố, con chưa bao giờ thấy bố sợ hãi như vậy".Tần Hạc ở bên không khỏi hỏi, trong mắt gã bố gã là một người cái gì cũng không sợ, hôm nay sao có thể sợ như vậy?"Sau này đừng nhắc đến chuyện này nữa".Tần Long Tượng uống một hớp trà lớn, cảm xúc lúc này mới bình tĩnh lại một chút, nhưng khi nhắc tới chuyện đã xảy ra, trong mắt vẫn còn vẻ kinh hãi.Trên thực tế, ngay cả bản thân ông ta cũng không thể nói rõ được cảm giác này.Ông ta lăn lộn từ tầng đáy xã hội lên đến được ví trị ngày hôm nay, từ ngày đầu tiên bước chân vào giang hồ, Tần Long Tượng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bất cứ lúc nào, rất ít người theo con đường này mà có một kết thúc tốt đẹp.Vì vậy, cái chết cũng không quá đáng sợ đối với ông ta.Nhưng loại sợ hãi kia không liên quan gì đến cái chết.Khi Diệp Vĩnh Khang đặt tay lên vai hắn vừa rồi, cả người như bị điện giật, cảm giác giống như phản ứng bản năng của sinh vật gặp thiên địch vậy.Ông ta hoàn toàn tin rằng nếu kẻ đó có ý muốn giết người, họ sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!Diệp Vĩnh Khang lúc này trông vô cùng bình tĩnh, chuyện nhỏ vừa rồi không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của anh.Núi thây biển máu đều đã trải qua rồi, vài tên côn đồ cỏn con đương nhiên sẽ không làm anh bận tâm."Vừa rồi cô nghĩ gì vậy?"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cười nói.Trần Tiểu Túy ngồi ở ghế phụ lái, ngây người ra từ đầu đến cuối, nghe thấy giọng của anh mới phản ứng kịp: "A, nghĩ cái gì cơ?""Chặn đạn cho tôi".Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Tuy rằng cô không phản ứng kịp, nhưng tôi có thể cảm nhận được nếu viên đạn chậm hơn chút nữa, cô chắc chắn sẽ lao lên".Diệp Vĩnh Khang hơi bất ngờ trước phản ứng vừa rồi của Trần Tiểu Túy.Mặc dù anh và Trần Tiểu Túy có chút tình bằng hữu, nhưng chắc chắn không đủ để đổi mạng.Ít nhất nếu lúc nãy đổi thành anh, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đỡ đạn cho Trần Tiểu Túy đâu."Tôi, tôi …"