Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 213: 213: Anh Diệp Đúng Là Thần!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chiếc Land Rover màu đen ngay lập tức lái đến, sau đó dừng lại bên cạnh."Anh Diệp!"Tần Hạc xuống xe, tươi cười lấy bật lửa ra giúp Diệp Vĩnh Khang châm thuốc.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng phun ra một hơi khói, nhàn nhạt nói: "Tôi cho anh ba phút, nói ngắn gọn thôi".Tần Hạc vội vàng nói: "Anh Diệp, tối hôm qua tôi đã cho người đến xúc Lão Quỷ rồi, cũng đã điều tra ra.Mã Lão Quỷ là do Tiền Đại Giang xúi giục, cố ý đến gây chuyện"."Mã Lão Quỷ đã bị tôi đích thân xử lý, sau này tôi sẽ phái thêm người tới bảo vệ cho sự an toàn của công trường 24/24"."Chuyện lần trước trong sơn trang, xin anh Diệp rộng lượng bỏ qua, đừng để trong lòng".Tần Hạc vừa nói vừa mở cốp xe ra, bên trong có một cái bồn rửa mặt, được phủ một tấm vải đỏ."Anh Diệp, đây là một chút thành ý.Tôi thành thật xin lỗi anh Diệp vì những gì đã xảy ra thời gian qua”.Nói xong, Tần Hạc vén tấm vải đỏ ra, hóa ra là một chiếc bồn đựng đầy thỏi vàng!"Anh Diệp, đây là chút thành ý".Tần Hạc mỉm cười tự tin, gã tin rằng ai cũng sẽ rung động khi nhìn thấy cái bồn đầy thỏi vàng này."Trông cũng được đấy".Diệp Vĩnh Khang vươn tay cầm lấy một thỏi vàng, đặt lên tay ước lượng, nói: "Chỉ là chất lượng có vẻ hơi kém"."Anh Diệp, đây là vàng thật đấy, mỗi một viên đều hàng là thượng phẩm!"Tần Hạc vội nói."Oh, thật sao?"Diệp Vĩnh Khang nhìn thỏi vàng: "Tôi nghe nói vàng càng xịn thì càng mềm, đúng không?""Ừ, đúng như vậy dó, độ dẻo của vàng rất tốt đó".Tần Hạc mỉm cười."Vậy thì phải kiểm nghiệm chút mới được".Diệp Vĩnh Khang vừa nói, ngón tay cái và ngón trỏ đột nhiên ấn mạnh, cảnh tượng tiếp theo khiến Tần Hạc trợn tròn mắt ngay lập tức!Bản thân Tần Hạc cũng là người luyện võ, từ nhỏ đã luyện Vịnh Xuân, cũng được coi như là cao thủ.Đồng thời, gã cũng đã gặp qua rất nhiều người lợi hại, có phạm vi nhận thức về sức mạnh và tốc độ của con người cao hơn nhiều so với người thường.Nhưng lúc này tam quan của gã lại một lần nữa hoàn toàn được làm mới!Gã không ngờ rằng trên đời này lại có người có thể dùng hai ngón tay bóp được một thỏi vàng dày bằng ngón tay cái!Nếu không được tận mắt chứng kiến, đánh chết gã cũng sẽ không tin con người có sức mạnh đáng sợ như vậy!"Ừm, xem ra anh không có nói dối, những thỏi vàng này quả nhiên là thượng hạng".Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng ném lại thỏi vàng đã bẹp dúm vào trong bồn."Anh Diệp đúng là thần!"Tần Hạc lúc này vô cùng kích động, càng thêm khâm phục Diệp Vĩnh Khang.Bóp thỏi vàng bằng tay không, cảnh giới còn cao hơn đánh người như treo tranh!"Lần này anh đã giúp tôi.Tôi không có thói quen nợ ân tình của người khác, nói đi, muốn tôi làm gì".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.Anh về nước đã được một thời gian, biết rằng đây không phải là ngoại vực, giải quyết vấn đề cũng không đơn giản chỉ bằng vũ lực.

Chiếc Land Rover màu đen ngay lập tức lái đến, sau đó dừng lại bên cạnh.

"Anh Diệp!"

Tần Hạc xuống xe, tươi cười lấy bật lửa ra giúp Diệp Vĩnh Khang châm thuốc.

Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng phun ra một hơi khói, nhàn nhạt nói: "Tôi cho anh ba phút, nói ngắn gọn thôi".

Tần Hạc vội vàng nói: "Anh Diệp, tối hôm qua tôi đã cho người đến xúc Lão Quỷ rồi, cũng đã điều tra ra.

Mã Lão Quỷ là do Tiền Đại Giang xúi giục, cố ý đến gây chuyện".

"Mã Lão Quỷ đã bị tôi đích thân xử lý, sau này tôi sẽ phái thêm người tới bảo vệ cho sự an toàn của công trường 24/24".

"Chuyện lần trước trong sơn trang, xin anh Diệp rộng lượng bỏ qua, đừng để trong lòng".

Tần Hạc vừa nói vừa mở cốp xe ra, bên trong có một cái bồn rửa mặt, được phủ một tấm vải đỏ.

"Anh Diệp, đây là một chút thành ý.

Tôi thành thật xin lỗi anh Diệp vì những gì đã xảy ra thời gian qua”.

Nói xong, Tần Hạc vén tấm vải đỏ ra, hóa ra là một chiếc bồn đựng đầy thỏi vàng!

"Anh Diệp, đây là chút thành ý".

Tần Hạc mỉm cười tự tin, gã tin rằng ai cũng sẽ rung động khi nhìn thấy cái bồn đầy thỏi vàng này.

"Trông cũng được đấy".

Diệp Vĩnh Khang vươn tay cầm lấy một thỏi vàng, đặt lên tay ước lượng, nói: "Chỉ là chất lượng có vẻ hơi kém".

"Anh Diệp, đây là vàng thật đấy, mỗi một viên đều hàng là thượng phẩm!"

Tần Hạc vội nói.

"Oh, thật sao?"

Diệp Vĩnh Khang nhìn thỏi vàng: "Tôi nghe nói vàng càng xịn thì càng mềm, đúng không?"

"Ừ, đúng như vậy dó, độ dẻo của vàng rất tốt đó".

Tần Hạc mỉm cười.

"Vậy thì phải kiểm nghiệm chút mới được".

Diệp Vĩnh Khang vừa nói, ngón tay cái và ngón trỏ đột nhiên ấn mạnh, cảnh tượng tiếp theo khiến Tần Hạc trợn tròn mắt ngay lập tức!

Bản thân Tần Hạc cũng là người luyện võ, từ nhỏ đã luyện Vịnh Xuân, cũng được coi như là cao thủ.

Đồng thời, gã cũng đã gặp qua rất nhiều người lợi hại, có phạm vi nhận thức về sức mạnh và tốc độ của con người cao hơn nhiều so với người thường.

Nhưng lúc này tam quan của gã lại một lần nữa hoàn toàn được làm mới!

Gã không ngờ rằng trên đời này lại có người có thể dùng hai ngón tay bóp được một thỏi vàng dày bằng ngón tay cái!

Nếu không được tận mắt chứng kiến, đánh chết gã cũng sẽ không tin con người có sức mạnh đáng sợ như vậy!

"Ừm, xem ra anh không có nói dối, những thỏi vàng này quả nhiên là thượng hạng".

Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng ném lại thỏi vàng đã bẹp dúm vào trong bồn.

"Anh Diệp đúng là thần!"

Tần Hạc lúc này vô cùng kích động, càng thêm khâm phục Diệp Vĩnh Khang.

Bóp thỏi vàng bằng tay không, cảnh giới còn cao hơn đánh người như treo tranh!

"Lần này anh đã giúp tôi.

Tôi không có thói quen nợ ân tình của người khác, nói đi, muốn tôi làm gì".

Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.

Anh về nước đã được một thời gian, biết rằng đây không phải là ngoại vực, giải quyết vấn đề cũng không đơn giản chỉ bằng vũ lực.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chiếc Land Rover màu đen ngay lập tức lái đến, sau đó dừng lại bên cạnh."Anh Diệp!"Tần Hạc xuống xe, tươi cười lấy bật lửa ra giúp Diệp Vĩnh Khang châm thuốc.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng phun ra một hơi khói, nhàn nhạt nói: "Tôi cho anh ba phút, nói ngắn gọn thôi".Tần Hạc vội vàng nói: "Anh Diệp, tối hôm qua tôi đã cho người đến xúc Lão Quỷ rồi, cũng đã điều tra ra.Mã Lão Quỷ là do Tiền Đại Giang xúi giục, cố ý đến gây chuyện"."Mã Lão Quỷ đã bị tôi đích thân xử lý, sau này tôi sẽ phái thêm người tới bảo vệ cho sự an toàn của công trường 24/24"."Chuyện lần trước trong sơn trang, xin anh Diệp rộng lượng bỏ qua, đừng để trong lòng".Tần Hạc vừa nói vừa mở cốp xe ra, bên trong có một cái bồn rửa mặt, được phủ một tấm vải đỏ."Anh Diệp, đây là một chút thành ý.Tôi thành thật xin lỗi anh Diệp vì những gì đã xảy ra thời gian qua”.Nói xong, Tần Hạc vén tấm vải đỏ ra, hóa ra là một chiếc bồn đựng đầy thỏi vàng!"Anh Diệp, đây là chút thành ý".Tần Hạc mỉm cười tự tin, gã tin rằng ai cũng sẽ rung động khi nhìn thấy cái bồn đầy thỏi vàng này."Trông cũng được đấy".Diệp Vĩnh Khang vươn tay cầm lấy một thỏi vàng, đặt lên tay ước lượng, nói: "Chỉ là chất lượng có vẻ hơi kém"."Anh Diệp, đây là vàng thật đấy, mỗi một viên đều hàng là thượng phẩm!"Tần Hạc vội nói."Oh, thật sao?"Diệp Vĩnh Khang nhìn thỏi vàng: "Tôi nghe nói vàng càng xịn thì càng mềm, đúng không?""Ừ, đúng như vậy dó, độ dẻo của vàng rất tốt đó".Tần Hạc mỉm cười."Vậy thì phải kiểm nghiệm chút mới được".Diệp Vĩnh Khang vừa nói, ngón tay cái và ngón trỏ đột nhiên ấn mạnh, cảnh tượng tiếp theo khiến Tần Hạc trợn tròn mắt ngay lập tức!Bản thân Tần Hạc cũng là người luyện võ, từ nhỏ đã luyện Vịnh Xuân, cũng được coi như là cao thủ.Đồng thời, gã cũng đã gặp qua rất nhiều người lợi hại, có phạm vi nhận thức về sức mạnh và tốc độ của con người cao hơn nhiều so với người thường.Nhưng lúc này tam quan của gã lại một lần nữa hoàn toàn được làm mới!Gã không ngờ rằng trên đời này lại có người có thể dùng hai ngón tay bóp được một thỏi vàng dày bằng ngón tay cái!Nếu không được tận mắt chứng kiến, đánh chết gã cũng sẽ không tin con người có sức mạnh đáng sợ như vậy!"Ừm, xem ra anh không có nói dối, những thỏi vàng này quả nhiên là thượng hạng".Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng ném lại thỏi vàng đã bẹp dúm vào trong bồn."Anh Diệp đúng là thần!"Tần Hạc lúc này vô cùng kích động, càng thêm khâm phục Diệp Vĩnh Khang.Bóp thỏi vàng bằng tay không, cảnh giới còn cao hơn đánh người như treo tranh!"Lần này anh đã giúp tôi.Tôi không có thói quen nợ ân tình của người khác, nói đi, muốn tôi làm gì".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.Anh về nước đã được một thời gian, biết rằng đây không phải là ngoại vực, giải quyết vấn đề cũng không đơn giản chỉ bằng vũ lực.

Chương 213: 213: Anh Diệp Đúng Là Thần!